Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ánh hồ ly nhìn quả trứng sáng rực: “ không?”

Phượng Hoàng con vỗ cánh chắn trước mặt hồ ly: “Cục tác!”

Ta ngồi xổm xuống gõ vào vỏ trứng.

Ngứa quá.

Thật muốn món cơm rang trứng.

Phượng Hoàng con ngồi bệt lên quả trứng rồng, hạt đỗ biến thành hình tam giác.

Đây là đang bảo vệ con đây mà.

Chậc, không xuống .

“Nuôi đi.” Ta : “Nuôi lớn đẻ thêm nhiều trứng nữa, tạo thành sự phát triển bền vững.”

Hồ ly trầm ngâm gật đầu.

là cuộc sống trở thành: một người, một hồ, một phượng hoàng, và một quả trứng rồng.

Phượng Hoàng con nào nằm trứng, ngoài với đi vệ sinh thì không động đậy, thề không trứng không thôi.

Bộ lông xám xịt trên người tỏa ánh sáng vàng nhạt, bao bọc lấy toàn bộ quả trứng.

Hồ ly đây là linh hỏa bản mệnh Phượng Hoàng, tiểu t.ử đã quyết tâm phải trứng .

Trứng rồng lâu hơn tưởng tượng. Phượng Hoàng con đêm ngồi trên trứng, con gà gầy đi một vòng.

Gầy trên mình gà, đau trong lòng ta.

Đều là thịt gà béo ngậy bị mất đi đấy.

Ta xót xa không thôi, hết cách lại đồ ngon bồi bổ cho . Hồ ly hưởng ké, tròn vo một vòng.

có thể ít lại không!” Ta ghét bỏ nhìn con hồ ly tròn ủm như chiếc xúc xích: “Người ta trứng thì gầy đi, chực mà béo lên, coi sao?”

Hồ ly dường như cảm thấy không ổn.

chủ động đảm nhận nhiệm vụ trứng, chín đuôi trải thành chiếc ổ xốp mềm, cẩn thận bọc quả trứng vào trong, nằm trên đó đầy vẻ thiêng liêng.

Phượng Hoàng con lúc đầu rất cảnh giác, đen nhìn chằm chằm từng cử động hồ ly, sợ nuốt mất trứng.

Xem một hồi, chắc là thấy đuôi to rất ấm áp, rúc vào trong đuôi hồ ly.

Ta nhìn hai chiếc lông đuôi xám xịt cắm trên đuôi trắng tuyết.

Thật là “cẩu vĩ tục điêu” (đồ tốt bị đồ xấu nối vào – ý sự khập khiễng).

nhìn chằm chằm ta gì!” Hồ ly cảnh giác ngẩng đầu.

“Nhìn giống gà mẹ.” Ta thật.

Hồ ly xù lông, trứng rồng suýt nữa lăn khỏi đuôi, Phượng Hoàng con kêu chí ch.óe, mổ mất một túm lông trên m.ô.n.g hồ ly.

Ta nén cười, đưa bát canh gà miệng hồ ly: “Vất vả rồi, uống nóng đi.”

Hồ ly vừa càu nhàu vừa trải lại đuôi, cúi đầu uống canh. Phượng Hoàng con rúc vào , thoải mái mức cọ cọ miệng.

“Quả trứng rốt cuộc khi nào mới ?” Hồ ly gặm xương gà, hỏi không rõ chữ.

“Trứng rồng mà, chín phần mười là vật hiếm, ít phải 3 năm 5 năm.” Ta nghiêm túc lừa .

Hồ ly suýt nuốt chửng xương gà: “3 năm 5 năm! Không không ! Bây giờ quả trứng phải cho vào chảo dầu!”

Phượng Hoàng con vừa nghe, nhắm ngay m.ô.n.g hồ ly mà mổ tới tấp.

Hồ ly gào lên một tiếng rồi nhảy dựng lên, trong lều lông gà lông hồ ly bay loạn xạ.

Ta ôm quả trứng đứng ngoài xem chiến sự: “Chỉ số thông minh cộng lại không bằng một quả chuối trưởng thành.”

mới không bằng quả chuối.” Tên đầu hồ ly cắm ba cọng lông gà, tức tối : “Ý kiến tồi tệ do nghĩ , tự đi mà !”

“Ta gì có đuôi to lông xù.” Ta buông : “Lực bất tòng tâm mà.”

Hồ ly tức mức méo mặt, ta vươn vuốt bộ lông đuôi , ngón lướt từ ch.óp đuôi tận gốc đuôi. Vừa ấm vừa mềm.

Hồ ly run lên, hai má đỏ :

“… gì vậy!”

“Vuốt lông thôi.” Ta nắn nắn túm lông trắng mềm mại ở gốc đuôi: “Lông xù còn trứng kiểu gì?”

Phượng Hoàng con nhìn hồ ly lại nhìn ta, vô cùng chấn động, nhảy lên đầu hồ ly rồi vùi đầu vào rỉa lông.

Hồ ly ngượng ngùng vùi đầu vào đuôi, nửa mới lầm bầm một câu: “…Muốn gà.”

“Ừ.”

“Hai phần!”

“Gà muốn!”

5.

Tối hôm đó, hồ ly no căng, tròn ủng.

Ta xoa cho , Phượng Hoàng con nằm trong đuôi ôm trứng lim dim.

“Cứ định phải nhiều , sao không nghẹn c.h.ế.t đi!”

Hồ ly xoa mức hừ hừ, đuôi sướng mức run rẩy, bỗng dưng con hồ ly cứng đờ.

“Khương Trĩ… xoa nhầm… đuôi dự phòng ta rồi…”

Ta như bị bỏng vội rụt lại.

Ngượng quá.

Đang lúc ta cố gắng tìm chủ đề để dịu bầu không khí kỳ quái, quả trứng vang lên “rắc” một tiếng.

“Đừng ngủ nữa đừng ngủ nữa!” Ta lắc Phượng Hoàng con dậy: “Sắp rồi sắp rồi!”

Hồ ly đang ôm kêu oai oái, nghe vậy lườm ta: “Ai sắp đẻ chứ!”

Quả trứng lại “rắc” một tiếng.

Không ai gì nữa, sáu con cùng nhìn chằm chằm vào vết nứt trên trứng, mà không dám thở mạnh.

Một móng từ trong vỏ thò . Một luồng khí tức mong manh mà thuần khiết tràn từ vết nứt.

Tu vi vốn kẹt lâu ta bỗng tăng vọt một đoạn lớn.

Phượng Hoàng con rụng hết lông xám, lông vàng đỏ mọc , thể hình to hơn một vòng, trông lấp lánh ánh kim.

Phản ứng hồ ly là lớn , hồ hỏa trên chín đuôi bùng lên, sau lưng thậm chí xuất hiện pháp tướng Cửu Vĩ.

Người xưa có câu, một người đắc đạo, gà ch.ó lên thiên.

Mà rồng là sinh linh có khí vận nặng thiên địa, một con rồng giáng mang theo tiên thiên khí còn sót lại từ thuở khai thiên lập địa, đủ để khiến vạn vật trong vòng trăm dặm cùng hưởng lộc trời.

Đây chính là rồng sao?

Ta mang tâm chiêm ngưỡng nhìn về phía quả trứng rồng “bá khí” ngút trời.

Vỏ trứng đã vỡ nát hoàn toàn, từ bên trong chui một con… kỳ giông Mexico nhăn nheo?!

Đây mà là rồng sao!

Ta và hồ ly nhìn chằm chằm thứ , trơn bóng, trên đầu đội hai chồi thịt đó mà câm nín.

Sừng đâu! Vảy đâu!

Phượng Hoàng con thì đúng là chim tốt không chê trứng xấu, chít chít cọ vào con rồng kia. Con vật bị cọ cho lộn nhào, ngửa lên trời kêu “ư” một tiếng.

Mặt hồ ly lúc xanh như tàu lá chuối.

“Tại sao lại học tiếng ta kêu!”

thì đương nhiên giống .” Ta ngồi xổm xuống chọc chọc : “Ở trong trứng nào nghe kêu ư ư, t.h.a.i giáo không tốt rồi.”

từng trứng mà!” Hồ ly chỉ vào Phượng Hoàng con.

“Cục tác!” Phượng Hoàng con tự ngẩng đầu.

“Cục – ư!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.