Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
‘Giang Niệm trầm ngâm một lát rồi nói: Năm tuổi.’
‘Năm năm tuổi ấy, ấy chuyển đến cạnh nhà tôi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã biết ấy chính là người quan trọng nhất cuộc đời mình.’
‘Sau này có người hỏi tôi, nếu được làm lại từ đầu, tôi có chọn tỏ tình sớm hơn không?’
‘Tôi suy nghĩ rồi đáp: Không.’
‘Bởi những năm tháng đó, tuy chưa chính thức ở bên nhau, nhưng ấy vẫn luôn hiện diện. Mỗi ngày đều có.’
‘Thế là đủ rồi.’
‘Từ năm năm tuổi đến năm tám tuổi, từ tám tuổi đến năm tám tuổi.’
‘Luôn luôn là ấy.’
‘Chỉ duy nhất mình ấy.’
Tôi đặt điện thoại xuống, chẳng biết nước mắt đã rơi từ bao giờ.
Năm tuổi.
Hóa anh đã bắt đầu thích tôi từ năm năm tuổi.
Thích suốt ba năm ròng rã.
Mỗi một ngày đều hiện diện.
Mỗi một ngày.
hôm sau, tôi tìm anh.
Anh đang tưới hoa trong sân, thấy tôi đến bèn đặt vòi nước xuống.
“Sao thế?”
Tôi bước tới, đứng trước mặt anh.
“Giang Niệm .”
“Ơi?”
“Năm năm tuổi đó, lần đầu tiên thấy , cậu cảm thấy thế nào?”
Anh ngẩn người một lát.
Sau đó, vành tai bỗng đỏ ửng .
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
“Chỉ là biết thôi.”
Anh im lặng hồi lâu.
Rồi anh nói: “Hôm đó cậu đang khóc.”
“Khóc á?”
“Ừ. Chuyển nhà, không nỡ xa bạn cũ, nên cứ ngồi thụp trước cửa khóc.”
Tôi ngẫm nghĩ lại.
Hình đúng là có chuyện vậy.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó tới, hỏi cậu sao lại khóc.”
“Cậu hỏi thế nào?”
“ nói là—”
Anh dừng lại một .
“ nói: Cậu đừng khóc nữa, sau này chơi cậu.”
Tôi nhìn anh.
Anh tiếp tục: “Cậu ngẩng đầu nhìn , mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn vệt nước mắt.”
“Rồi cậu nói một câu.”
“ đã nói gì?”
Anh nhìn tôi, mắt vô dịu dàng.
“Cậu nói: Vậy cậu phải giữ đấy.”
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
“Rồi sao nữa?”
“Sau đó bảo—”
Anh khựng lại.
“ bảo: Giữ .”
tôi đứng trong sân, chẳng nói câu nào.
nắng chiếu người anh, rực rỡ đến mức hơi ch.ói mắt.
Bình luận không biết đã trôi đến từ lúc nào:
‘Cứu mạng, tôi khóc mất thôi.’
‘Bắt đầu từ năm năm tuổi, kéo dài đến tận năm tám tuổi.’
‘Đây mới đúng là thanh mai trúc mã đích thực.’
‘Hóa nữ phụ là giả, nữ chính từ đầu đến cuối vẫn luôn là Thẩm Chi.’
‘Tất cả ta đều bị lừa rồi.’
Tôi mỉm .
“Giữ chứ?” Tôi hỏi.
Anh nhìn vào mắt tôi.
“Giữ .”
8
Những chuyện sau đó diễn đơn giản.
tôi không kể cho bất kỳ về chuyện bình luận hay cuốn tiểu thuyết kia.
Bởi không cần thiết.
Bình luận vẫn trôi, nhưng nội dung đã thay đổi.
Không là những nhạo báng hay mỉa mai nữa, trở thành những chúc phúc và ngưỡng mộ.
‘Ngọt quá mất, ngày nào cũng ngập trong “đường”.’
‘Hai người họ đúng là định mệnh, nhau lớn , nhau già .’
‘Chị em ơi, đây mới chính là trăng thực thụ này.’
‘Từ năm năm tuổi đến năm tám tuổi, mãi mãi là ấy.’
Cuốn tiểu thuyết cũng đang cập nhật.
Tiêu đề đã thay đổi hoàn toàn:《Từ năm năm tuổi đến năm tám tuổi: Thanh mai của tôi là nữ chính》.
Dưới phần bình luận, có người hỏi:
‘Vậy Tô Niệm là thế?’
Tác giả đã phản hồi:
‘Tô Niệm là nữ chính ban đầu tôi định viết.’
‘Nhưng càng viết, tôi càng thấy có gì đó sai sai.’
‘Bởi từ đầu đến cuối, trong mắt nam chính chỉ có duy nhất một người.’
‘Người đó tên là Thẩm Chi.’
‘ ấy mới là nữ chính thực sự.’
Tôi chụp màn hình bình luận này gửi cho Giang Niệm .
Anh nhắn lại một chữ: Ừm.
Tôi lại nhắn: Cậu không có gì nói à?
Anh đáp: nói là—
Tôi đợi mãi.
Anh gửi qua một đoạn tin nhắn thoại.
Tôi nhấn mở.
Là giọng nói của anh, mang theo ý :
“ nói là, Thẩm Chi, từ năm năm tuổi đến năm tám tuổi, vẫn luôn là cậu.”
9
nhiều năm sau, có người hỏi tôi:
“Bà và Giang Niệm đã đến nhau thế nào?”
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
“ tôi vẫn luôn ở bên nhau.”
“Ý bà là sao?”
“Nghĩa là—”
Tôi mỉm .
“Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, ông ấy đã luôn ở bên cạnh tôi rồi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó—”
Tôi khựng lại một .
“Sau đó thì vẫn luôn ở đó thôi.”
Người đó không hiểu lắm, lại hỏi tiếp:
“Vậy là người tỏ tình trước?”
Tôi nhớ lại.
“Chắc là ông ấy.”
“Khi nào vậy?”
“Năm tám tuổi.”
“Tỏ tình thế nào?”
Tôi khẽ .
“Ông ấy nói—”
Tôi dừng lại.
“Ông ấy bảo, chẳng lẽ cứ phải để ông ấy tắm nước lạnh thì tôi mới chịu tin, thật ông ấy đối tôi—”
chưa dứt, sau lưng đã vang một giọng nói.
“Lại đang kể chuyện đó à?”
Tôi quay đầu lại.
Giang Niệm đang đứng ở cửa, tay xách túi đồ ăn .
Đã bao nhiêu năm trôi qua, ông ấy vẫn giữ thói quen đó.
Mỗi đều mua đồ ăn rồi mang về cho tôi.
Tôi nhìn ông ấy.
nắng rơi trên người ông, tóc mai đã lốm đốm sợi bạc.
Nhưng mắt ông nhìn tôi vẫn y hệt năm tám tuổi năm ấy.
dịu dàng.
.
Và vô chân thành.
“Hôm nay ăn gì?” Ông ấy hỏi.
“Tùy ông.”
“Bánh bao nhỏ sữa đậu nành nhé?”
“Ừm.”
Tôi bước tới, đón lấy túi đồ ăn .
Ông đứng trước mặt tôi, cúi đầu nhìn xuống.
“Vừa nãy bà nói gì thế?”
“Nói về chuyện ông tỏ tình năm đó.”
Vành tai ông đỏ một .
Đã ngần ấy năm rồi, vậy vẫn biết ngượng.
Bình luận không biết từ lúc nào lại trôi qua một dòng:
‘Cứu mạng, tám tuổi rồi vẫn ngọt ngào đến thế này.’
Tôi chẳng buồn quan tâm đến bình luận nữa.
Tôi nhìn sâu vào mắt Giang Niệm .
“Giang Niệm .”
“Ơi?”
“Từ năm năm tuổi đến tận bây giờ—”
“Sao cơ?”
“Ông có bao giờ hối hận không?”
Ông nhìn tôi, mắt vô nghiêm túc.
Sau đó ông đáp: “Chưa từng.”
“Một lần cũng không sao?”
Ông ngẫm nghĩ một lát.
“Có một lần.”
Tôi ngẩn người: “Khi nào?”
“Đêm tiệc tri ân năm đó.”
“Tại sao?”
Ông nhìn tôi.
“Hối hận đã giả vờ ngủ.”
“Tại sao?”
“Nếu lúc đó không giả vờ ngủ—”
Ông dừng lại một .
“Thì đã có thể nói cho bà biết sớm hơn một rồi.”
Tôi ngẩn , rồi bật .
“Vậy bây giờ?”
“Bây giờ?”
Ông nhìn tôi.
“Bây giờ tôi nói bà rằng—”
Ông cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ trán tôi.
“Từ năm năm tuổi đến năm tám tuổi.”
“Vẫn luôn là bà.”
Nắng đẹp.
Y hệt nhiều năm về trước.
Bình luận vẫn trôi, nhưng tôi không nhìn nữa.
Bởi —
Câu chuyện của tôi, không cần bình luận phải định nghĩa.
(Hoàn toàn văn)