Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Vị đồng môn kia của nó quả thật là người tốt, nó cũng đúng là thiên vị A Dao, nhưng người đâu phải rối, cũng không thể bắt nó trong một sớm một chiều thay đổi toàn, có đúng không?”
Tấm voan đỏ che khuất mắt ta.
Ta không thấy gương mặt của mẫu thân.
Nhưng lời ấy vẫn khiến một cảm giác chua xót bất ngờ cuốn lấy cả trái tim.
Ta cảm thấy khóe mắt mình hơi ươn ướt.
khóc, cũng cười.
cùng vẫn cố nén hết nước mắt trở lại.
Hôm nay là ngày xuất giá, không nên khóc.
Khó lắm mới trang điểm xong, không thể để nước mắt làm nhòe mất.
Đây là ngày quan trọng nhất đời người, ta phải làm một tân nương thật xinh đẹp.
Thế nhưng ngồi trên kiệu hoa, nước mắt vẫn không kìm được mà lặng lẽ rơi xuống.
Bọn họ không toàn tốt, cũng chẳng toàn xấu.
Cứ nửa tốt nửa xấu như thế, khiến ta hận không đến cùng, mà yêu cũng chẳng đủ sâu.
Có lẽ đời người, thuận buồm xuôi gió vốn chỉ là một giấc mộng.
Vật lộn giữa biển khổ, chật vật cầu sinh mới là lẽ thường.
Nếu một ngày nào có thể ngộ ra, biết đâu sẽ tìm được sự giải thoát.
Chỉ là ngày ấy bao giờ mới đến, không ai biết được.
Ta chỉ có thể tiếp tục bước về phía , không ngoảnh đầu lại, cố gắng để mỗi dấu chân mình lưu lại nghiêng thêm một chút về đường đúng đắn.
…
Đây là đoạn nhân duyên giữa ta và Tuân Dương.
Ngay từ lúc bắt đầu nhuốm đầy điềm chẳng lành.
Đêm động phòng hoa chúc, ta chỉ hỏi một câu.
“Hôm chàng đến cứu ta, vừa đ.á.n.h nhau huynh trưởng ta một trận, lúc cầu hôn ta, trong lòng chàng có từng nảy sinh dù chỉ một chút khoái ý vì được báo thù hay không?”
Nụ cười trên mặt Tuân Dương nhạt dần.
“Đêm động phòng hoa chúc, đừng nhắc đến chuyện mất hứng ấy.”
Lời khiến lòng ta chợt lạnh đi vài .
cũng đè nén mâu thuẫn xuống.
Nhưng ta từng chịu thiệt một lần.
Ta biết điều là không thể.
Mọi mâu thuẫn bị đè nén sẽ có một ngày bùng phát dữ dội hơn gấp bội.
Không thể ép xuống được.
Ta khẽ : “Ta hiểu .”
Ta tự tay vén voan đỏ, bình tĩnh .
“Tuân Dương, nay ta gả chàng làm thê t.ử, có vài lời chôn giấu trong lòng, ta nhất định phải .”
“Ngày ta được đón về Hầu phủ, khi chàng đổi hôn, cuộc sống của ta vẫn luôn rất tốt, không hề giống như gì chàng nghĩ, rằng bọn họ bắt nạt ta.”
“Nhận Cố Chỉ Dao làm tỷ tỷ là do ta cam tâm tình nguyện.”
“Dưỡng và dưỡng mẫu từng biết ta không phải ruột của họ, lúc qua đời, họ vẫn luôn đối xử ta vô cùng tốt.”
“Ta báo đáp ân tình của họ, vì thế từ đến nay từng trách Cố Chỉ Dao.”
“Ngược lại, ta cũng từng cố gắng thật lòng thích ấy, chỉ tiếc cùng vẫn không làm được.”
“Có lẽ trong lòng ta cũng từng thấp thoáng oán ấy chiếm mất cuộc sống phú quý vốn thuộc về ta, nhưng ta bao giờ nghĩ đến chuyện hại , càng từng nghĩ sẽ cướp vị hôn phu của .”
“Nhưng chàng…”
“ chàng khuấy nát cuộc sống của ta.”
“Đương nhiên, chuyện này cũng có lỗi của chúng ta, chàng chỉ là một trong nguyên nhân mà thôi.”
“Thế nhưng ta không thể làm phu thê một người luôn ôm lòng báo thù đối mẫu, huynh trưởng và tỷ tỷ của ta.”
“Duyên phu thê giữa ta và chàng, đến đây xem như tận.”
, ta tháo tấm voan đỏ ném xuống dưới chân.
voan cuộn thành một đống, hệt như cuộc đời rối ren của ta lúc này.
Sắc mặt Tuân Dương lập tức thay đổi.
“Nếu hận ta thì ngay từ đầu không nên gả vào đây.”
Ta , bình thản đáp:
“ chàng cầu cưới ta.”
“ thì ta sẽ là báo ứng của chàng.”
Ta khép mắt lại, còn một câu nữa, ta mãi vẫn không thể ra.
Bởi vì…ta cũng hận bọn họ.
Ngồi trên kiệu hoa hôm ấy, cùng ta cũng hiểu vì sao ta và Cố Chỉ Dao mãi không thể thật lòng thân thiết.
Bởi vì thân và mẫu thân luôn cố gắng đối xử cả hai.
Nhưng vốn không phải là .
Cũng giống như ruộng đất .
Vốn dĩ ta phải có chín mươi chín mẫu ruộng tốt, nhưng chỉ vì một lần sai sót của số phận mà cùng chỉ có được một mẫu.
Thứ ta mất đi không phải chỉ là một , mà là hơn mười .
Sau khi đón ta trở về, thân và mẫu thân chia tình yêu của họ ta và Cố Chỉ Dao, cũng giống như chia ruộng đất, mỗi người mươi mẫu.
Họ rằng như là đủ.
Như là .
Lý trí của ta cũng từng tự nhủ rằng như thế là được .
Nhưng cơ thể ta lại không thể thân cận Cố Chỉ Dao.
điều khiến ta hiểu rằng…vẫn đủ.
Sự thật sự phải là bù đắp ta thiếu hụt của hơn mười , sau mới chia còn lại.
Chứ không phải bắt ta nuốt trọn sự thiếu thốn của mười mấy ấy, chỉ vào cái gọi là của hiện tại.
Quá khứ cũng là một cuộc đời ta.
Ta không thể chỉ dựa vào việc hết lần này đến lần khác nhớ đến tình yêu của dưỡng và dưỡng mẫu mà toàn buông bỏ được quá khứ.
Ta cần rất nhiều, rất nhiều sự thiên vị.
Chỉ có như ta mới có thể buông xuống quá khứ, mới có thể sống tốt cuộc đời hiện tại.
Đáng tiếc… không còn cơ hội nữa.
Giờ đây, ta thành kẻ chúng bạn xa lánh, người thân quay lưng, ngay cả chút tình phu thê cùng cũng chẳng còn giữ nổi.
Ta toàn có thể nhẫn nhịn qua, tiếp tục che giấu mâu thuẫn, không cần mọi chuyện rõ ràng đến .
Nhưng ta không tiếp tục tự dối mình, giả vờ mọi thứ yên ổn.
Bất luận giữa ta và mẫu, người thân có bao nhiêu mâu thuẫn đi nữa, họ vẫn là một không thể tách rời của cuộc đời ta.