Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hắn cười lạnh một tiếng, như thể cuối cũng tìm được cơ hội lột trần bộ mặt thật của ta.
“Chiếu Nguyệt quả nhiên nói không sai.”
“Nàng đúng là cơ sâu nặng. Ngay cả hủy cũng phải kiếm một cái cớ đường hoàng, còn giả vờ mình là người chịu đủ mọi tủi nhục.”
Gió đêm rất lạnh, nhưng ta đứng yên tại chỗ, nhìn gương mặt méo mó vì giận của Bùi .
Trong không còn tủi thân, không còn đau khổ, thậm chí ngay cả cảm giác chua xót ngột ngạt từng trước đây cũng đã tan biến không còn dấu vết.
Ta nhấc Nguyên Tiêu trong lên cao hơn một chút, nhìn hắn bằng ánh mắt gần như soi xét.
“Ngươi làm mất mèo của ta.”
“Tìm không , liền tùy tiện bắt một con lừa ta.”
“Đến cả lừa ta cũng lười bỏ thêm một chút tư.”
“Bị ta vạch trần rồi, vậy thể đường đường chính chính đứng đây, đổi trắng thay đen, quay sang trách ta cơ sâu nặng.”
“Bộ dạng giả dối ích kỷ này của ngươi… đúng là Lư Chiếu Nguyệt như đúc.”
Ta khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười lạnh lẽo.
“Hai người các ngươi… mới thật sự kết thành thê, bạc giai lão.”
“Ngàn vạn lần đừng đi hại người khác.”
“Hủy ?”
Thẩm Trọng Đàn, người cầm chiếc đèn l.ồ.ng trong tay, bỗng cất tiếng.
“Nàng… nàng hủy với hắn rồi sao?!”
12
Lúc này Bùi mới chú đến Thẩm Trọng Đàn, trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc, rồi giận quá hóa cười.
“Nàng tưởng hắn là hạng người gì? Sẽ mắt đến một cái hồ lô kín miệng như nàng sao? Chẳng qua chỉ là ham mới lạ thôi.”
“Nàng định lấy hắn làm bè, kích ta hồi chuyển à?”
“Ta nói cho nàng biết, người ta thật yêu từ đến cuối luôn là Chiếu Nguyệt. Chỉ vì lúc trước ta mù mắt mới bị nàng che mắt. Đợi hủy xong, ta sẽ lập đến phủ thân.”
“Ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng, hỏi đàng hoàng, phong phong quang quang rước Chiếu Nguyệt nhà.”
Nói xong, hắn khinh miệt liếc ta một cái.
“Đến lúc đó nàng đừng vừa khóc vừa chạy đến xin ta.”
Mất mặt quá.
Ta lại từng đính với loại người như này, còn Thẩm Trọng Đàn chứng kiến trò cười.
Khóe miệng ta giật giật, nhất thời chẳng biết sắp xếp lời lẽ nào cãi với một kẻ ngốc.
Thẩm Trọng Đàn bước lên một bước, chắn ta ở phía sau, khí bỗng trở lạnh lùng, áp bức đến kinh người.
“Ăn nói vô lễ, vô cớ bôi nhọ thanh danh người khác. Đây là cách Bùi Thượng thư dạy dỗ con trai mình sao?”
Đối diện với ánh mắt như cười không phải cười của Thẩm Trọng Đàn, mọi lửa giận của Bùi đều như bị một chậu nước đá dội thẳng từ trên xuống.
Hắn cứng đờ chắp tay phía Thẩm Trọng Đàn.
“Là… là tại hạ lỡ lời. Xin điện hạ thứ tội, vi thần xin cáo lui.”
Chỉ vài ngày sau, Bùi nhân đến tận cửa.
“Cái đồ khốn kiếp ấy nói cái gì người nó là Chiếu Nguyệt, nhất quyết đòi Chiếu Nguyệt!”
Mẫu thân vội đỡ bà ấy, ngoài miệng thì khuyên nhủ, nhưng cười nơi khóe mắt đuôi mày lại không giấu nổi.
Phụ thân vuốt râu đứng bên cạnh, cố tỏ vẻ trầm ổn.
“Chuyện tình cảm của bọn trẻ, người lớn ta cũng đừng can thiệp quá nhiều. Nếu Nhi và Nguyệt Nhi thật yêu , cũng xem như một chuyện tốt.”
Bùi nhân đến suýt ngất.
“Bùi gia ta muốn là Chiếu Linh. Chính nó năm xưa xin ta đến phủ các người thân.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nhưng mặc cho Bùi nhân nói nào, Bùi quyết không đổi.
Cuối , Bùi nhân giận phất tay áo, nghiến răng nói:
“Ta mặc kệ! Nó ai thì ! Đứa con trai khốn kiếp này ta không cần nữa!”
13
Sau khi Bùi nhân rời đi, bước từ sau bức bình phong.
Trên mặt nàng treo nụ cười đắc , nhẹ nhàng vỗ vai ta.
“Vòng đi vòng lại, người Bùi là ta.”
Nàng ghé sát tai ta, dùng giọng chỉ hai ta mới nghe nói:
“Muội nhớ cho kỹ, thứ thuộc ta, cho dù ta vứt đi thì cũng chưa đến lượt muội nhặt.”
Trong mắt nàng, ta một lần nữa lại trở thành kẻ làm nền đáng thương, nực cười dưới ánh hào quang rực rỡ của nàng.
Còn trong mắt ta, một nam nhân hồ đồ lỗ mãng, đứng núi này trông núi nọ như vậy, nàng nhặt coi như báu vật thì cứ việc. Ta còn còn chẳng được.
Trong phủ bận rộn chuẩn bị sự cho , chẳng ai đến ta.
phòng lại hại Nguyên Tiêu lần nữa, ta quyết định giấu nó trong cái sân Thẩm Trọng Đàn thường cho mèo ăn.
Ta thường xuyên lén khỏi phủ đến thăm nó.
Thẩm Trọng Đàn xách một l.ồ.ng bánh bao nước nhân gạch cua vừa mới lò, đứng đợi trước cổng sân nhỏ.
“Lúc đi ngang qua tiệm bánh bao ngửi thơm quá mua thêm mấy cái, nàng nếm thử xem.”
Hôm khác, chàng lại mang đến một quyển minh họa côn trùng quý hiếm.
“Hôm qua ta vô tình tìm ở quầy sách cũ. Con bọ cánh cứng một sừng vẽ trong này thú vị lắm.”
Ta mở quyển sách , quả nhiên nhìn một con bọ cánh cứng một sừng được vẽ sống động vô .
Bên cạnh còn dòng chú bằng chữ nhỏ như ruồi: “Loài côn trùng này tính tình bướng bỉnh, gặp địch không lùi, rất một người nào đó.”
“Người nào đó là ai?” Ta hỏi.
Thẩm Trọng Đàn ngồi đối diện, đang cầm chiếc lá trêu Nguyên Tiêu, nghe vậy, vành tai lập đỏ lên.
“Là… là con bọ cánh cứng một sừng.”
Nguyên Tiêu vung một móng vuốt hất bay chiếc lá, kêu “meo” một tiếng rồi lao vào chàng.
Chàng mỉm cười đón lấy nó, cằm khẽ cọ lên mèo.
ta từng ngoài thành ngắm đàn hạc bay phương nam.
Thẩm Trọng Đàn nằm rạp trong bụi lau sậy, đến thở mạnh cũng không dám.
Kết quả một con ếch lại nhảy lên mu bàn tay chàng.
Chàng sợ đến mức suýt hét thành tiếng.
“Huynh sợ ếch à?” Ta cố nhịn cười.
“Ta không sợ!” Chàng nghiêm nghị đáp.
Ta cầm con ếch đưa đến trước mặt Thẩm Trọng Đàn.
Chàng sợ đến mức hai mắt gần như nhìn chéo vào , bật dậy khỏi bụi lau, làm kinh động cả một đàn chim chân dài.
ta còn cứu một tổ chim én non bị mưa lớn đ.á.n.h tan.
Thẩm Trọng Đàn trèo lên xà nhà dựng lại tổ, người chàng ướt sũng, tóc còn vướng đầy rơm rạ, hệt lần tiên ta gặp chàng ở trang viện.