Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Chương 8

“Tổ tông của ta ơi.”

“Cuối cùng con cũng tỉnh rồi.”

“Con ngủ suốt ba đấy.”

“Lớn thế rồi.”

“Có t.h.a.i mà cũng không biết.”

“Con… có thai?”

“Đúng vậy.”

“Đã hơn một tháng rồi.”

“Hơn một tháng?”

Thì ra.. không phải Tống Uân không .

Mà là… hắn quá .

“Thế quân đâu?”

“Chàng biết chưa?”

Mẹ chồng khẽ liếc nhìn mẫu thân ta.

Mẫu thân lập tức tiếp lời:

“Nó bận công vụ.”

“Mấy hôm nay ở trong cung.”

Ta gật .

Nửa tháng trôi qua nào ta cũng đứng sân ngóng đợi.

Tính đi tính lại.

Đáng lẽ Tống Uân cũng phải trở về rồi.

Cuối cùng.

Tiểu không nỡ giấu nữa.

Mới nói cho ta biết sự thật.

Nhà họ Lý đã cấu kết với Thái Hoàng Thái hậu cùng các lão thần triều cũ.

Mưu đồ lật đổ tân chính.

Lý Quý phi còn độc Bệ .

Mà Tống Uân là người của phe tân đế.

Ủng hộ tân chính đương nhiên bị giữ lại trong cung.

“Vậy…”

“Chàng sẽ thế nào?”

Ta lập tức đứng bật dậy.

Mặc cho Tiểu ngăn cản mà chạy thẳng đến viện của mẹ chồng.

Mẹ chồng nhìn ta kiên nhẫn an ủi:

“Con đừng nghĩ .”

“Chuyện như thế …”

“Chúng ta gặp rồi.”

“Tống Uân đã lại một đội t.ử sĩ vệ chúng ta chu toàn.”

“Việc chúng ta cần làm… là yên tâm chờ kết quả.”

“Con phải tin tưởng quân của mình.”

Đêm hôm ấy trong thành bỗng nổ ra bạo loạn.

Mẹ chồng gọi toàn hộ viện lên canh giữ tường viện.

Lại cho người tưới một vòng dầu hỏa quanh chân tường.

Bà cầm song đao, chắn ta ở phía .

Lặng lẽ chờ đám phản tặc kéo đến.

Chẳng bao lâu ngoài vang lên tiếng vó ngựa tăm tắp.

Tiếp đó là một giọng nói sang sảng:

“Theo lệnh Tống tướng quân!”

“Tướng quân lo lắng cho sự an nguy của lão nhân và thiếu nhân nhà họ Tống.”

“Nên đặc biệt phái chúng ta tới vệ.”

“Xin mở cổng chúng ta !”

“Chắc chắn có trá.”

Mẹ chồng ghé sát tai ta thì thầm.

Ta khẽ gật rồi lớn tiếng đáp:

“Trong phủ mọi việc ổn.”

“Không dám làm phiền quân nhọc .”

Ngay đó ngoài truyền đến một tiếng cười khinh miệt.

Là tên công t.ử ăn chơi nhà họ Lý.

“Phí lời với bọn chúng làm gì?”

“Người nhà họ Tống nghe đây!”

“Bây giờ mở cổng thì gia đây còn có các ngươi c.h.ế.t toàn thây.”

“Mạnh Thời Vi.”

“Nàng khiến ta nhớ nhung đến khổ sở.”

“Mau mở cửa thiếu gia đây…”

“Chơi với nàng vài cho đã!”

“Ta còn…”

“A…”

“Ư…”

“Ha…”

Ngoài cửa truyền đến tiếng vật nặng ngã xuống.

“Rầm!”

Một đóa pháo hiệu đỏ rực nở tung giữa bầu trời đêm.

“Thành rồi!”

Mẹ chồng mừng rỡ lao lên phía .

Mở tung cánh cổng phủ.

Thi Lý Giai Vinh cứ thế nằm chắn ngay cửa.

Quả nhiên…

Người xưa chẳng lừa ta.

Kẻ tạo phản… đúng là c.h.ế.t vì nói .

Máu tươi theo mũi thương của Tống Uân nhỏ từng giọt xuống đất.

“Kẻ nào dám sỉ nhục thê t.ử của ta…”

đáng c.h.ế.t!”

Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng.

Thế nhưng khi nhìn thấy ta trong mắt lại hiện lên một tia dịu dàng.

Hắn xông tới.

Ôm c.h.ặ.t ta .

“Ây da!”

“Mau buông ra!”

Mẹ chồng ở cạnh cuống quýt kêu lên:

“Đừng làm tổn thương đứa bé trong bụng!”

Mùi m.á.u tanh trên giáp của Tống Uân xộc mũi.

óc ta choáng váng.

Cả người mềm nhũn.

Ngã hẳn hắn.

Đến khi tỉnh lại.

Tống Uân đang ngủ say cạnh ta.

Hắn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Sợi dây đỏ cũ kỹ kia.

Vẫn buộc cẩn thận trên cổ hắn.

Ba đám dư đảng bị xử c.h.é.m.

Bệ lấy lý do tình thân miễn tội c.h.ế.t cho Thái Hoàng Thái hậu giam bà Lộc Uyển.

Còn Lý Quý phi khi biết Bệ chưa từng trúng độc.

Mọi ân ái kia là một màn kịch nàng ta liền tự vẫn.

Tâm cơ của bậc đế vương.

Quả thật không phải thứ người thường như chúng ta có đoán .

Mười tháng mang thai.

Cuối cùng cũng sinh hài t.ử.

Nhìn cục bột nhỏ nhăn nheo trong .

Ta buồn rầu vô cùng.

Thế nhưng mẹ chồng và mẫu thân nói.

Đứa bé rất giống ta và Tống Uân.

Hết ở cữ sức khỏe ta khá hơn .

Nghĩ sẽ tự may cho tiểu gia hỏa một y phục.

Nhưng tìm khắp phòng lại chẳng thấy kéo hay cuộn đâu cả.

Ta gọi Tiểu tới.

Nàng ôm miệng cười đến run vai.

“Chuyện …”

“Người phải hỏi cô gia.”

Lúc Tống Uân đang bế nhi t.ử tên cao vừa cười vừa nói:

“Nhi t.ử à.”

“Con cứ yên tâm.”

“Lần phụ thân nhất định sẽ vệ chim chim của con!”

Cục bột nhỏ trong hắn ê a cười khúc khích.

Vui đến không biết trời đất là gì.

Ngoại truyện

khi Tống Uân đến cầu thân.

Hắn đi một vòng quanh Phật đường trong phủ ta.

“Chẳng phải đó nói… mấy năm nay nàng chép rất kinh thư cầu phúc cho ta sao?”

Hắn bàn thờ Phật trống không.

“Không phải nói đến mức không còn chỗ nữa à?”

Ta lúng túng nhìn Tiểu .

Liều mạng nháy mắt ra hiệu.

Làm sao đây? Làm sao đây?

Đã đừng nói quá rồi.

Bây giờ biết giải thích thế nào?

Tiểu bình tĩnh vô cùng.

Nàng dùng ánh mắt đáp lại ta: Đừng sợ! Có ta đây!

Nàng hắng giọng.

“Khụ… khụ…”

Rồi mặt không đổi sắc đáp:

“Bẩm Tống tiểu tướng quân.”

nhân đã cất hết đi rồi.”

“Trời hanh vật khô.”

“Sợ nến làm cháy kinh thư.”

“Ồ?”

Tống Uân nhướng mày nhìn ta.

“Là vậy sao?”

Ta ra sức gật .

Hắn đưa xoa ta mấy cái.

“Như vậy cũng tốt.”

mai.”

“Phiền nhân mang toàn số kinh thư ấy sang phủ ta.”

“Mẫu thân biết nàng thành tâm với ta như vậy.”

“Nhất định sẽ vô cùng cảm động.”

mai?”

“Đúng.”

“Chính là mai.”

“…”

Đêm khuya thanh vắng.

Thế nhưng viện của ta lại sáng đèn suốt đêm.

“Tiểu thư.”

“Người viết chậm quá!”

“Tiểu thư.”

“Chữ xấu quá!”

“Tiểu thư.”

“Nét phẩy nét mác nào có ai viết như người!”

Ta tức giận phẩy b.út.

“Mạnh Tiểu !”

“Ngươi giỏi thì tự lên viết đi!”

Nàng vừa bóc quýt ngọt.

Vừa nhét một múi miệng ta.

“Không !”

“Không !”

“Không !”

“Chuyện nhất định phải tự làm.”

“Như thế mới hiện thành.”

Ta nhìn bầu trời đang dần hửng sáng.

Cả người tràn ngập cảm giác tuyệt vọng.

“C.h.ế.t tiệt!”

“Cái c.h.ế.t tiệt !”

“Ngươi có viết nhanh hơn chút nữa không?”

Toàn văn hoàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn