Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ta ngơ ngác nhìn chàng.

Chàng lại đầy vẻ căng thẳng nhìn ta.

Đợi xác nhận ta không hề thương, chàng mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Ta chưa kịp hoàn hồn cơn kinh ngạc.

chàng đưa về ta, dịu giọng nói:

“A Viên, không nữa . Lại đây với ta.”

Ta không bước tới.

Bởi vì co người quá lâu.

Vừa mới đứng dậy…

Ta choáng váng ngã xuống.

Khoảnh khắc nhắm mắt lại…

Hình như ta nhìn vẻ hoảng hốt hiện lên gương mặt Tạ Lĩnh.

Ngay đó.

Ta rơi một vòng rắn chắc.

hoàn toàn mất ý thức.

15

Trong soái trướng.

Tạ Lĩnh đang cùng mấy vị tâm phúc bàn bạc quân vụ.

Lão quân y cũng có mặt.

Thì ra…

trọng thương hôn mê này của Tạ Lĩnh đều nằm trong kế hoạch của chàng.

Lấy chính bản thân mình làm mồi nhử.

Để lôi tên nội gián đang ẩn nấp trong quân doanh ra ánh sáng.

Giả vờ hôn mê bất tỉnh.

Dụ địch sâu.

Mỗi một bước

Đều vô cùng hung hiểm.

nhưng Tạ Lĩnh nhắc tới, giọng điệu nhẹ tênh như mây gió.

Tựa như…

Người thương không phải chàng.

Kẻ suýt mất mạng cũng chẳng phải chàng.

Chỉ cần nhắm mắt lại.

Ta nhớ rõ vết thương n.g.ự.c chàng.

Máu thịt be bét.

Chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác đau thay.

Vậy mà chàng lại xem như chuyện thường tình.

Cứ chẳng hề coi trọng tính mạng của chính mình.

Uổng công ta mấy ngày nay vì chàng mà ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên.

Càng nghĩ…

Càng tủi thân.

Nhưng nãy giờ ta luôn giả vờ bất tỉnh, lén nghe bọn họ nói chuyện.

này…

Ngay cả trở mình cũng chẳng dám.

Đột nhiên.

nói chuyện bên ngoài bỗng im bặt.

Không Tạ Lĩnh nói gì.

Chỉ nghe bước chân lạo xạo.

Mọi người lượt lui ra ngoài.

Trong lều chỉ lại của lão quân y.

“Tướng quân.”

“Mấy ngày nay, vì ngài mà phu nhân hao tâm tổn trí không ít.”

“Thật không ngờ, một cô nương yếu đuối như phu nhân, đến đại sự lại có thể bình tĩnh như vậy.”

“Tướng quân đúng có phúc.”

Ta nhắm c.h.ặ.t mắt.

Giả vờ như mình chẳng nghe gì.

Nhưng…

Đôi tai lại tự động dựng lên.

Lặng lẽ chờ câu trả lời của Tạ Lĩnh.

Một lâu .

Giọng nói trầm thấp của chàng vang lên:

“Để chịu thiệt .”

Sống mũi ta bỗng cay xè.

Giống hệt nhỏ.

phụ thân trách phạt.

Ta cứng , nhất quyết không chịu nhận sai.

đ.á.n.h một trận cũng c.ắ.n răng không hé nửa lời.

nhưng…

Đến trưởng tỷ bôi t.h.u.ố.c cho ta, chỉ hỏi một câu:

“Có đau không?”

Ta lại lập tức khóc òa.

Chỉ một câu nói đơn giản của Tạ Lĩnh…

khiến hốc mắt ta đỏ hoe.

Đều tại chàng.

Có kế hoạch mà chẳng chịu nói cho ta .

Phòng ta kỹ như vậy…

Lẽ nào sợ ta gian tế ?

Thính Trúc .

Quân y .

Đến cả thị vệ canh ngoài lều của ta cũng .

Chỉ có mình ta không

Càng nghĩ càng tủi thân.

Tạ Lĩnh xuống bên cạnh.

Ta cố ý xoay người, kéo chăn che kín mắt.

Không muốn nhìn chàng.

Đúng ấy.

Có người chạm vai ta.

“Tỉnh ?”

“Ta đưa đến một nơi.”

16

Thật ra…

Ta chẳng muốn .

Đất Tây Bắc hoang vu này.

Thì có nơi nào đáng để ngắm chứ?

Ta nghi ngờ chàng chỉ đang lừa ta.

Ta quyết định mắt không khóc nữa.

theo xem thử .

Tạ Lĩnh đặt một bọc hành lý lên lưng ngựa.

dang hai về ta.

“Nào.”

“Lên ngựa.”

Ta quay nhìn quanh.

Bao nhiêu người đang qua lại tuần tra kia kìa.

Lưng ngựa cao như vậy…

Ta leo lên kiểu gì?

Ngay giây .

Tạ Lĩnh trực tiếp bế bổng ta lên.

Dễ dàng đặt ta lưng ngựa.

Ta giật mình kêu lên một .

Nằm sấp lưng ngựa quay trừng mắt nhìn chàng.

“Vết thương của chàng chưa lành mà.”

Tạ Lĩnh ngẩng , mỉm cười với ta.

“Không .”

cũng đâu có nặng.”

Nói xong.

Chàng nắm dây cương, dắt ngựa chậm rãi bước .

Giữa những chào cung kính:

“Tướng quân!”

“Phu nhân!”

Hai người chúng ta rời khỏi doanh trại.

ta…

Xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng .

Mãi đến ra khỏi quân doanh.

Chàng mới xoay người lên ngựa, ta.

Đây không phải tiên chúng ta cùng cưỡi chung một con ngựa.

Nhưng này…

Lại khác.

Vết thương n.g.ự.c chàng chưa lành.

Mỗi lưng ngựa nhấp nhô, lưng ta khó tránh khỏi chạm n.g.ự.c chàng.

Cuối cùng ta không nhịn được mà lên :

“Tướng quân.”

“Hay … ngài .”

“Ta sợ sẽ chạm vết thương của ngài.”

Vốn dĩ hai Tạ Lĩnh chỉ hờ hững vòng qua eo ta để cầm dây cương.

Nghe ta nói xong.

Chàng bỗng siết c.h.ặ.t vòng .

Phần eo bụng cũng tiến sát về .

ở gần một chút…Sẽ đỡ xóc hơn.”

Tạ Lĩnh quát một .

Con ngựa đen lập tức tung vó phi như bay.

Cái này…

Cũng gần quá ???

Cả người ta gần như chàng ôm trọn lòng.

Ta vừa mở miệng hét lên.

hứng trọn một miệng gió cát.

Đành ngoan ngoãn ngậm miệng.

Để mặc chàng ôm lấy mình.

17

Mặt trời sa mạc đỏ rực như lửa cháy.

Ánh chiều nhuộm cả mây trời thành một màu đỏ thắm.

Ta ngẩn người ngắm nhìn.

Đây chính nơi đẹp mà Tạ Lĩnh muốn đưa ta đến ?

Quả thật rất đẹp.

Khung cảnh ấy khiến lòng ta thư thái hơn không ít.

nhưng Tạ Lĩnh cứ một mạch phi ngựa, mãi đến vầng trăng nhô lên, chàng mới cho ngựa dừng lại.

Chàng xoay người xuống ngựa, lại dang hai về ta.

“Xuống , ta đỡ .”

Ta lưng ngựa, cười nhạt.

“Vết thương của chàng… đều giả vờ phải không? Thật ra đâu có nghiêm trọng như quân y nói, đúng chứ?”

Tạ Lĩnh cười.

này, chàng không phủ nhận.

“Đúng vậy, đều diễn cho bọn họ xem.”

“Yên tâm nhảy xuống , ta sẽ đỡ .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.