Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
Tang lễ của mẹ vừa kết thúc, Nam Nam đã nức nở tới trước Kỳ Chiêu: “Anh , anh nên quá đau buồn. Em tin nhất định dì sẽ có một cuộc sống tốt đẹp trên thiên đường.”
Hai mắt cô ta mơ màng đẫm lệ ngẩng lên nhìn Kỳ Chiêu, âm thanh nhỏ tựa muỗi kêu.
Không tới an ủi con gái ruột của mẹ là tôi, ngược lại còn tới an ủi người không có nửa phần quan hệ m.á.u mủ với mẹ là Kỳ Chiêu. Người này quả thực… óc hơi có vấn đề.
Tôi khoanh tay, bỗng nhiên thấy cô ta có thú vị.
“Ha.” Tôi nhìn về phía Kỳ Chiêu – người anh trên danh nghĩa kia, đáy mắt tràn ngập sự trêu tức: “Cảm giác cô ta có vẻ thú vị hơn so với anh đó.”
Kỳ Chiêu nghiến răng, đáy mắt xẹt qua hung ác nhưng bên môi là nụ cười nhạt như trước: “Thật sao?”
Nam Nam đương nhiên không việc này có ý vị gì, sống c.h.ế.t tiếp tục nhìn Kỳ Chiêu nói: “Anh , lần gặp , mong sau này sẽ được anh giúp nhiều hơn.”
“Giúp nhiều hơn?” Kỳ Chiêu nặng nề nói câu này, ý cười yếu ớt, ngữ khí lạnh lùng như cũ: “Được, chắc chắn về sau anh sẽ giúp em.”
“Nhưng mà…” Anh cười lạnh, “Em gái nhìn thấy anh chứ không nhìn thấy Nam Lý sao?”
Không đợi cô ta kịp mở miệng, ngữ khí Kỳ Chiêu lại lạnh lùng vang lên: “Mắt em mù sao? cho nên không thấy em ấy?”
Cô ta vô kinh ngạc, quay nhìn tôi, lúng túng nói: “Chị…”
“Kỳ Chiêu!”
Nam Tưởng bước nhanh tới, nhíu lại, to giọng: “A Kỳ, con không được nói với em bằng giọng điệu như thế!”
Nam Tưởng chính là người cha vô dụng của tôi. Năm đó ông ta có thể phất lên đều là nhờ mẹ tôi giúp , mà giờ tuy mẹ tôi đã qua đời, Kỳ Chiêu mặc dù không phải con ruột nhưng năng lực của anh lại vô xuất chúng, thủ đoạn tàn nhất cao minh, vì thế tiếp tục có thể nâng ông ta trong tập đoàn danh vọng. Bởi vì thế cho nên ông ta cũng không dám quá nặng lời với anh.
Nam Nam nhẹ nhàng giữ góc áo của Nam Tưởng, giải vây cho Kỳ Chiêu: “Cha, anh không có dọa con, là con với anh có lẽ chưa quá quen thuộc… Chắc chắn sau này sẽ tốt hơn.”
Tốt cái bò cô.
“Kỳ Chiêu, dù sao cũng là em gái con, con quá đáng.”
“Quá đáng sao?” Kỳ Chiêu mở miệng, cười khinh bỉ: “ quá đáng trong lòng cha hẳn phải rõ quá ấy chứ.”
Nam Tưởng câu này của Kỳ Chiêu chặn họng, nửa ngày không nói lên lời.
Ông ta dám để đứa con gái riêng của xuất hiện trong tang lễ của mẹ tôi, để lễ tang dính tới những thứ thỉu đáng khinh.
Kỳ Chiêu là con của bạn mẹ tôi, sau khi cha mẹ anh bại lộ thân phận, cả hai đều qua đời. Chính mẹ tôi đã mạo hiểm và cố gắng hết sức để có thể bảo vệ anh an toàn.
Mặc dù Kỳ Chiêu không phải do mẹ tôi sinh nhưng mẹ tôi đối xử với anh vô tốt. trong tang lễ mẹ tôi mà Nam Tưởng lại dám làm chuyện này, Kỳ Chiêu hẳn sẽ không buông tha cho họ.
“Mẹ tôi vừa chôn cất ông đã không nhịn được mắt con gái riêng luôn rồi sao? Ônh thử xem xem, là quá đáng ?”
Tôi buồn nôn khi phải nói sự thật này.
Nam Tưởng nghẹn đỏ cả . Ông ta không làm gì được Kỳ Chiêu, mà cũng chẳng dám làm gì, cho nên có thể quay lớn tiếng quát tôi: “Nam Lý!”
“Cha.” Trong mắt Nam Nam đã đầy nước mắt: “Con chị không thích con, nhưng không sao hết, con không sao nào…”
Trong mắt cô ta giờ nhìn Kỳ Chiêu, dã tâm che giấu sau màn nước mắt: “Con sẽ cố để chị thích con.”
Cô ta yên lặng cứ thế nhìn anh, không lại còn tưởng cô ta nói với anh đấy chứ.
Tôi có hơi buồn nôn, vì thế xoay người rời .
Kỳ Chiêu giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi, không cho tôi .
Tôi cau : “Cô ta phiền quá.”
Kỳ Chiêu cúi người, xích gần lại, nói bên tai tôi: “Ba ngày.” Ngữ khí anh không ấm áp: “Em chờ .”
2.
Vừa về tới , tôi đã thấy Nam Nam sớm đã thay bộ đồ tang lễ màu đen, giờ mặc một chiếc váy đỏ ngắn cũn cỡn bó c.h.ặ.t cơ thể. Nhưng nhìn cô ta dù có thế cũng không thể nào che giấu được sự tầm thường từ trong xương cốt.
Đối diện với cô ta là một người phụ nữ đeo vàng đeo bạc, xích vàng đầy cổ, dường như đã không nhịn nổi trở thành một nữ chủ nhân , tuyên bố rằng chính là chủ này.
Tôi đứng với Kỳ Chiêu ở cổng, lạnh lùng liếc nhìn hai mẹ con tham lam này ở bên trong.
“Anh ~~~”. Nam Nam thấy chúng tôi tiên, sau khi đụng phải ánh mắt tôi, lắp ba lắp bắp gọi: “Ch…chị.”
Triệu Yên xoay người, sợi dây chuyền ngọc lục bảo trong tay bà ta phát sáng.
Bà ta có lúng túng nhìn tôi cười, giấu tay sau lưng: “Hai đứa về rồi sao?”
Tôi đến gần bà ta, lôi cái tay bà ta giấu sau lưng, giật lại sợi dây chuyền, nói: “Sao thế, bà không chào đón chúng tôi hay sao?”
“Không phải không phải, sao lại như được.”
Triệu Yên lúng túng rút tay lại: “Dù sao cũng là cháu mà, tôi làm sao có thể không thể không chào đón được.”
Lời nói này, không lại tưởng tôi là con rơi.
Tôi cười lạnh, giơ tay lên cẩn thận lấy khăn lau sạch sợi dây Triệu Yên đã chạm tay : “Mẹ tôi khi còn sống thích nhất là sạch sẽ, không thể để thứ thỉu dơ dính trang sức của bà được, nhất là…” Tôi quét mắt nhìn từ trên xuống dưới Triệu Yên: “Bà và con gái bà.”
“ có đụng đồ của mẹ tôi, nếu không…” Tôi cong môi càng sâu: “Tôi c.h.ặ.t t.a.y các người đó.”
“Cô cô cô.” Triệu Yên sửng sốt giây, kịp phản ứng lại, ngón tay run rẩy người tôi: “Sao cô có thể nói lời như thế?”
“Mẹ cô không dạy cô, ăn nói như là bố láo với người lớn đúng không?”
“Thực sự không được cô được nuôi thành cái dạng gì mà. Mẹ cô lúc cũng chẳng phải dạng tốt đẹp gì…”
Chát.
Âm thanh thanh thúy của tiếng bạt tai vang lên, vang tới tường tiền sảnh, tựa như một giai điệu hoàn hảo.
“Haiz…” Tôi hít sâu một hơi, phẩy phẩy tay: “Sớm thì cầm theo cái gì có thể đ.á.n.h được rồi.” Tôi thổi bàn tay : “ tay tôi quá thể.”
Triệu Yên tát lệch , tay ôm má, duy trì tư thế nghiêng một bên không nhúc nhích.
“Mẹ!”
Nam Nam lấy Triệu Yên, mắt đã đầy nước.
“Chị, mẹ nói câu thôi mà, sao chị có thể đ.á.n.h bà ấy.”
Cô ta cứ duy trì hình tượng trà xanh của . Không thể không khen, so sánh với mẹ cô ta thì Nam Nam thuộc đẳng cấp cao hơn nhiều. Khó trách tại sao Nam Tưởng lại đưa cô ta sớm như , tiện thể còn có mẹ cô ta kèm luôn.
Đằng sau tôi có tiếng bước chân tiến lại gần. Nam Nam như bắt được cây cỏ cứu mạng, nhẹ giọng: “Anh, em là do chị nhất thời nóng nảy nên đ.á.n.h mẹ em. Anh, anh trách chị ấy…”
SOS, tôi thiếu nữa bật cười thành tiếng.
Quả thực là con gái ruột thừa mà. Thấy mẹ tát lại còn ở “hảo tâm” giải thích cho tôi. Đoán chừng Triệu Yên nuôi con sói mắt trắng này cũng không dễ dàng gì.
Nam Nam bấm Triệu Yên một cái, môi bà ta giật giật hai lần, vô miễn cưỡng phối hợp với con gái ngoan của diễn kịch trước Kỳ Chiêu: “Đúng, đúng . trách Nam Lý…”
người này nịnh bợ Kỳ Chiêu, hẳn là sẽ diễn xiếc làm trò trước anh rồi.
Kỳ Chiêu nhẹ nhàng kéo tay tôi, ngón cái nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay tôi, nhìn mắt tôi: “ để tay tay đau, anh sẽ đau lòng.”
3.
Tôi bĩu môi, giọng thút thít: “ phải làm sao bây giờ?”
“Đương nhiên là…” Kỳ Chiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt lạnh thấu xương đảo qua hai mẹ con kia: “Phải để cho họ trả một cái giá thật lớn rồi.”
Nam Nam rõ ràng là lời này của Kỳ Chiêu dọa sợ, ngẩn người nhìn anh, nhất thời quên cả giả khóc.
“Sao lại không nói lý như thế? Rõ ràng là em đ.á.n.h tao trước mà còn tao trả giá đắt sao?”
“Kỳ Chiêu quên hiện tại tao là nữ chủ nhân này. Tao là người có quyền quyết định.”
Tôi bĩu môi, nhìn Triệu Yên hồ ngôn loạn ngữ.
Kỳ Chiêu cần có câu này đã làm bà ta hiện nguyên hình. Người này quả thực là ngu không chấp nhận nổi mà.
“Mẹ!”
Nam Nam vội vàng lên tiếng ngăn bà ta lại.
Kỳ Chiêu nhướn , cười lạnh.
Triệu Yên hôm nay, xem như hoàn toàn đắc tội với Kỳ Chiêu rồi .
“Được thôi.” Kỳ Chiêu gật gật , đáy mắt phủ sự âm trầm: “ tôi sẽ chờ xem, cái này, là người có quyền.”
Đêm đã khuya, tôi ở trong phòng anh , xem thứ quý giá anh mang từ nước ngoài về cho tôi.
Một tiếng gõ cửa rất không đúng lúc vang lên, tôi buông tay, động tác hơi dừng lại. Kỳ Chiêu đứng dậy, mở cửa.
“Anh, em…”
Nghe âm thanh này đã ngay là , tôi hừ lạnh, để đồ lại trong hộp.
“Ồ.” Tôi tới bên cạnh Kỳ Chiêu, trông thấy Nam Nam một thân váy ngủ tơ tằm ngượng ngùng đứng ở cửa.
“ không phải là em gái sao? Sao thế, muộn thế này đến tìm anh làm gì ?”
Nam Nam cũng nhìn lại tôi, cô ta hơi sửng sốt, nói: “Em tới để thay mẹ xin lỗi anh.” Nam Nam chuyển ánh mắt tới chỗ Kỳ Chiều: “Thực chiều nay mẹ em không có ý gì đâu. Hy vọng anh không trách mẹ, có được không ạ?”
Lông Kỳ Chiêu nhếch lên, con ngươi phóng vài tia lạnh, không nói chuyện.
“ nói xin lỗi lại chọn đêm hôm khuya khoắt bao giờ hả em gái ơi?” Tôi nhìn chằm chằm đôi môi đỏ tươi của cô ta: “Đêm khuya mà còn trang điểm l.ồ.ng lộn, em gái đúng là… phí công quá rồi.”
tôi chọc thủng ý định, nháy mắt cô ta đã đỏ bừng: “Em, em tới xin lỗi anh thôi mà…”
“Được rồi.” Tôi không kiên nhẫn cắt lời. “Có xin lỗi thì phải để bà ta tự tới xin, em có thể được rồi.”
Nam Nam nhìn tôi, đứng chỗ cũ, dũng khí bừng bừng: “Chị cũng chưa mà ạ?”
Ha, con nhỏ này lại còn cái dáng vẻ này sao.
Tôi mất kiên nhẫn, nhả từng chữ: “Chị lặp lại lần nữa, bây giờ, ngay lập tức, cút ngay.”
“Chị…” Nam Nam đổi sang bộ dạng người gặp người yêu: “Sao chị lại mắng em như ?”
“Anh~~” Cô ta nhìn nhìn về phía Kỳ Chiêu, ánh mắt mang theo ý cầu xin giúp .
Giống như tin chắc rằng Kỳ Chiêu sẽ phe với cô ta, ánh mắt cô ta đầy tự tin.
Kỳ Chiêu còn không thèm nở nụ cười: “Không nghe thấy em gái tôi vừa nói gì sao? Cút.”
“ làm mắt em ấy.”