Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Phần 7

14.

Hôm ấy khi xong việc ở quầy lễ tân, tôi trở về phòng định tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi.

vừa mở vòi sen, nước chảy ra lại lạnh buốt.

nước nóng hỏng rồi.

Tôi cho thợ sửa mấy cuộc liên tiếp.

Không thì tắt , không thì vì quá muộn nên không đến, đều bảo sáng mai mới qua.

Hôm nay phòng đều kín khách, mà tôi lại có thói quen cũng phải tắm.

Không tắm thật sự rất khó .

Đang đứng ngẩn người trước chiếc nước nóng thì cô bé nhân viên trực ca điện.

“Chị chủ, em nghe chị nói nước nóng bị hỏng đúng không? Vừa hay có một vị khách bảo anh ấy biết sửa điện. Nếu chị đồng ý, em nhờ anh ấy sang nhé?”

Tôi không nhiều.

“Được, phiền anh ấy giúp chị.”

Chưa đầy vài phút gõ cửa vang lên.

Tôi mở cửa, cả người lập tức cứng đờ.

Người đứng ngoài cửa… Là .

Vẻ mặt anh bình thản, giọng nói rất khẽ.

“Để anh xem thử.”

Người đã đứng ngay trước cửa, đuổi cũng không thích hợp.

Tôi nghiêng người nhường . Anh bước , xắn tay áo sơ mi lên, tháo nắp nước nóng. Thành thạo kiểm tra dây điện và thanh nhiệt.

Ánh đèn vàng trong phòng tắm hắt lên gương mặt nghiêng của anh.

Nhìn anh, tôi bất giác thất thần, giống như trở lại căn phòng trọ năm .

Mùa đông, nước nóng cũ cũng thường xuyên hỏng.

Anh cũng ngồi xổm như .

Tháo ra.

Lắp .

Nếu sửa mãi không được… Anh sẽ đun thật đầy một nồi nước nóng, pha chiếc chậu nhựa rồi giúp tôi lau người.

tháng nghèo khó đến mức chật vật… Thì ra… Đã trôi qua năm năm rồi.

“Xong rồi.”

Một “tách” khẽ vang lên kéo tôi trở về hiện thực.

Anh mở vòi nước, dòng nước nóng lập tức ào ào chảy xuống.

Hơi nước nhanh ch.óng lan khắp phòng, làm mờ cả gương mặt anh.

Anh đứng dậy, tiện tay phủi bụi trên tay.

Tôi hoàn hồn, vội vàng nói: “Hôm nay cảm ơn anh. Tiền sửa em sẽ…”

“Không cần.” Anh cắt ngang tôi, rồi bước lên một bước.

Khoảng cách giữa hai người bỗng thu hẹp. Mùi xà phòng thanh sạch trên người anh hòa cùng hơi nước nóng ùa đến.

Tôi vô thức lùi lại nửa bước, anh không tiến thêm, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

“Trình Hy, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Tôi khựng lại, rồi quay mặt .

“Tổng giám đốc , như vậy không thích hợp. Bạn trai em sẽ để ý.”

Anh khẽ cười, trong cười mang theo chút chua xót.

“Tổng giám đốc ? Trước đây em toàn cả họ lẫn tên. Lúc giận thì chỉ một ’.”

Tôi mím môi không đáp, chỉ lặp lại: “Bạn trai em…”

Anh khẽ thở dài, trong đáy tràn đầy bất lực.

“Anh hỏi lễ tân rồi, Cố Dữ không phải bạn trai em. năm nay… Em luôn độc thân.”

15.

Tôi cứ tưởng… Mình diễn rất đạt. Không ngờ đã sớm bị nhìn thấu.

Hóa ra nhân viên lễ tân lại lắm chuyện đến vậy.

Nhất thời không biết phải nói gì, mà anh cũng không lên .

Hai người cứ lặng im như .

Một lúc anh đột nhiên cất .

em rời … Anh vừa biết được thân của mình.”

“Lúc ấy, anh muốn chia sẻ em ngay. … Em cũng không nghe .”

“Khi anh chạy về nhà… Thì căn phòng đã trống không.”

Quả nhiên điều phải đến… Cuối cùng đến.

Anh muốn tính sổ tôi rồi.

Tôi siết c.h.ặ.t gấu áo, lặng lẽ chuẩn bị tinh thần đón lấy trách móc. điều tôi nghe được lại là…

“Phản ứng đầu tiên của anh… Không phải tức giận.”

“Mà là .”

“Anh … Ba mươi triệu đó không đủ để em tiêu.”

em ở ngoài bị người ta bắt nạt. không còn ai nấu cơm cho em. không còn ai sưởi ấm giường cho em.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Nhìn anh.

Nghi ngờ chính tai mình nghe nhầm.

Đám bình luận cũng hoàn toàn phát điên.

[??? Đây là mà một nam chính đương não nói ra sao?]

[Người ta cầm ba mươi triệu nhà anh bỏ chạy đấy! Anh chỉ lo chuyện thôi à?]

[Tôi phục rồi! Hóa ra nam chính từ đầu đến cuối đều là một kẻ si tình.]

khi gặp lại tôi từng … Anh sẽ trách tôi nuốt , trách tôi vô lương tâm.

Hoặc giống như trong nguyên tác. Lạnh lùng nhìn tôi, từng bước dồn tôi cùng.

Duy chỉ không ngờ… Anh lại như . Giống như… Người thiệt thòi không phải anh, mà là tôi.

Tôi mím môi, nhắc nhở anh.

, là tự em muốn , không ai ép em cả.”

“Em chỉ tham tiền thôi. Hơn nữa… Tính em rất tệ. Đối xử anh cũng chẳng tốt, bắt anh làm quần quật để nuôi em. Bây giờ lại… Đúng là chẳng ra gì.”

Anh chỉ cười.

“Ai mà không thích tiền.”

“Tính em tệ sao? Anh chỉ thấy em thích làm nũng một chút thôi.”

“Mạng của anh… Là do em cứu.”

“Vốn dĩ anh phải kiếm tiền cho em tiêu. Vốn dĩ anh phải chiều em. Để em theo anh khổ suốt bao năm…”

“Người có lỗi… Là anh.”

Đám bình luận gần như phát cuồng.

[Cứu mạng! Đây là đỉnh cao của não đương rồi!]

[Tôi hiểu rồi. Trong đầu nam chính chỉ có một chân lý: Vợ tiêu tiền là lẽ đương nhiên, cho ít mới là lỗi của mình.]

[ đến mức , bảo sao Quý mãi chẳng khiến anh rung động.]

Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Lúc đầu gia đình đúng là định sắp xếp cho anh một cuộc hôn nhân thương mại.”

anh từ chối, anh chưa từng sẽ cưới bất kỳ ai… Ngoài em.”

“Năm năm tìm em, anh cũng đồng thời giành lấy quyền lực.”

“Anh … Chỉ cần quyền trong tay anh đủ lớn, sẽ không còn ai dám ép anh, cũng sẽ không còn ai… Dám ép em.”

Ngực tôi nghẹn lại, sống mũi cay xè. Không biết lấy đâu ra sức đẩy anh từng bước ra ngoài cửa.

“Đều qua cả rồi.”

, em đã nhận tiền.”

“Giữa chúng ta… Không còn nợ nần gì nữa.”

Anh không chống cự, để mặc tôi đẩy tới tận cửa. Trong chỉ còn vẻ bất lực nhàn nhạt.

Cánh cửa khép lại, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập dữ dội.

Tôi thật sự … Nếu để anh nói thêm nữa, tôi sẽ mềm lòng rồi lại bước lên con không có lối quay về.

Giấc mơ năm ấy, giấc  mơ về khu chợ đen đến giờ rõ mồn một. Theo cốt truyện, người anh phải … Là Quý .

Cho dù hiện tại anh thật sự có chống lại cốt truyện để tôi. … Nếu một đó mọi thứ trở về đúng quỹ đạo thì sao?

Liệu anh có giống như trong giấc mơ, lạnh lùng đẩy tôi ra. Để rồi… Cuộc sống mới mà tôi vất vả lắm mới có được lại tan thành bọt nước.

Tôi tựa lưng cánh cửa, cố ép trái tim mình bình tĩnh lại.

Tôi… Không dám đ.á.n.h cược, càng không đ.á.n.h cược.

16.

Đêm đó tôi gần như không chợp .

giấc mơ nối tiếp nhau, chập chờn không dứt. Tất cả đều là ký ức về quãng thời gian tôi và sống trong căn phòng trọ nhỏ năm ấy.

Sáng hôm , Cố Dữ vừa nhìn thấy tôi đã nhíu mày.

“Quầng thâm em còn đáng hơn gấu trúc.”

Lần , hiếm khi anh ở lại lâu đến vậy, đã nửa tháng rồi mà chưa .

Tôi thúc anh mau về, anh lại lắc đầu.

“Anh muốn cạnh tranh công bằng .”

Tôi lười tranh luận anh, liền cưỡi chiếc xe điện nhỏ chạy một vòng quanh hồ Nhĩ Hải.

Ánh nắng bên hồ lúc cũng dịu dàng và hào phóng. Mặt hồ trong vắt lấp lánh gợn sóng li ti dưới ánh mặt trời, gió lướt qua mặt nước.

trước, chỉ cần ngồi bên hồ một lúc là mọi muộn phiền trong tôi đều tan biến. lần … Ngay cả cơn gió ấy cũng không xoa dịu lòng tôi.

người… Chỉ cần xuất hiện đã đủ khiến trái tim tôi rối loạn.

Suốt cả , phải của tôi cứ giật liên hồi.

Tôi luôn có linh cảm… Sắp có chuyện xảy ra.

Quả nhiên ba , biến cố ập đến giữa đêm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.