Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
phòng họp rộng lớn, Kỳ Tống không có mặt.
Người này từ trước nay luôn hành xử rất chừng mực, bởi vì màn đấu khẩu gay gắt tại buổi tiệc hôm ấy mà giới đã bắt xuất hiện đồn thổi thất thiệt, có người đã hoài nghi về mối quan hệ giữa hai tôi.
Giờ đây anh không xuất hiện, kết quả đấu thầu sẽ do đạo diễn kiêm đại diện bên phía nhà sản xuất đưa ra quyết cuối .
Nhờ vậy mà chẳng có ai dám bàn ra tán nữa.
Nửa ngày trôi qua, mãi tối muộn mới có kết quả.
Truyền Thông Âu Duyệt danh chính ngôn thuận giành suất hợp tác lần này.
Thế nhưng vài phút sau, có trợ lý báo tin rằng bộ phim “Hồng Cân” giao cho tôi chịu trách nhiệm quảng bá.
“Hồng Cân” chính là bộ phim điệp chiến sở hữu dàn sao tên tuổi kia, một chú hắc mã thực thụ.
Giữa reo hò phấn khích của mọi người xung quanh, tâm trí tôi bay tận phương nào.
Chờ khi buổi họp kết thúc, tôi mới rảnh tay gọi điện cho Kỳ Tống.
dây bên kia dường dở cuộc họp, tôi : “Tôi có phiền anh không?”
“Cô nói đi, tôi đây.”
Tôi mím môi, không rảnh rỗi để tỏ ra hiểu chuyện: “Là do anh sắp xếp sao?”
Anh hiểu rõ tôi muốn nói tới điều .
Điện thoại im lặng giây lát, tôi thấy đứng dậy kéo ghế, sau đó là đóng cửa phòng.
Lúc này Kỳ Tống mới thản nhiên lên : “Món nợ ân tình này, cô không muốn nhận sao?”
“Người giới vốn đã có nhiều đồn đoán rồi, anh thế này thì bảo người nghĩ về tôi thế nào đây?”
Kỳ Tống khẽ : “Có người sinh ra đã sẵn để nhận lấy nhà lầu xe hơi từ người khác, cô đừng sống một cách tính toán, chi li thế nữa.”
Chẳng rõ là ai đã nói thế này.
Rằng sự độc lập thực sự của người phụ nữ là gầy dựng nên một khoảng trời riêng, không dựa dẫm bất kỳ ai, kể cả người đàn ông của hay bố mẹ.
Thế nhưng độc lập không có nghĩa là biến bản thân thành một kẻ cô độc, dẫu cho có một người vợ hiền dâu thảo lo toan việc nhà, cô ấy vẫn hoàn toàn độc lập.
Tôi áp điện thoại tai, á khẩu không thốt nên .
lợi ích dâng lên tận tay thế này, nếu còn tỏ vẻ kiêu kỳ từ chối vì chút tôn hão huyền thì đúng là khổ bản thân.
“Cảm ơn anh, tôi nhất sẽ dốc sức hoàn thành tốt công việc lần này.”
Kỳ Tống ừ một : “Em gái cô liên lạc với tôi.”
“Anh đã nói với nó?”
“Cô muốn nào?” Anh nói: “Bây giờ mới nhận ra, cô hiểu tôi quá nhỉ.”
đây, tôi biết đã đoán trúng hướng đi của anh, anh thực sự cho hai bộ phim ra rạp một lúc: “Sao thế, Tổng giám đốc Kỳ thay đổi ý để đối với tôi à?”
Kỳ Tống không trả thẳng câu , ngược : “Ăn cơm chưa?”
Chủ đề đột ngột chuyển hướng, mang một cảm giác ấm áp khó tả.
“Chưa, anh ở đâu đấy?”
“Thượng Hải, ngày mai tôi về, nhau ăn bữa cơm nhé.”
Yêu cầu này không có quá đáng, coi vì dự án lần này, tôi mời anh một bữa ăn là điều hợp tình hợp lý.
“Ngày mai tôi có hẹn rồi.”
“Nam hay nữ?”
“Đây đâu phải là chuyện anh cần bận tâm chứ.”
dây bên kia rơi im lặng.
Khóe môi tôi khẽ mấp máy, nói tạm biệt để cúp máy.
“Tô Tri Nghi.”
“Ừ.”
“Nhiều năm vậy, đã hối hận chưa?”
Hối hận vì chuyện chia tay sao?
Câu bất thình lình này khiến ngón tay tôi theo bản năng siết c.h.ặ.t : “Tổng giám đốc Kỳ, con người chẳng ai có mắt nhìn thấu tương lai cả, có trách thì trách lúc đó còn quá trẻ và không hợp nhau, không có chuyện hối hận hay không ở đây.”
Kỳ Tống dường đã đoán trước câu trả của tôi, anh không có phản ứng quá lớn, giọng nói rất khẽ, mang theo chút thỏa hiệp bất lực: “Tô Tri Nghi, mẹ kiếp tôi đúng là con ch.ó của cô mà.”
Tôi không rõ: “Cái cơ?”
“Không có .”
“Anh c.h.ử.i xéo tôi đấy à?”
“Tôi c.h.ử.i bản thân rẻ rúng, chưa?”
“…”
17.
Tôi quả thật là có hẹn trước.
hứa tham gia buổi tụ họp Hứa Diệc Quần chính là tối hôm nay.
phòng bao có cả nam lẫn nữ, có người tôi quen biết và cả gương mặt xa lạ.
Sau khi vài ly rượu trôi xuống bụng, mọi người bắt cởi mở trò chuyện nhiều hơn.
Có người lôi chuyện Hứa Diệc Quần theo đuổi tôi hồi đại học ra để trêu chọc.
tiếc là anh theo đuổi không thành, nhưng hai tôi ngược trở thành bạn bè tốt.
“Các cậu thì biết cái , bạn bè thú vị hơn yêu đương nhiều.”
Có người cợt: “Cậu cứ an ủi đi, thế cậu dám dõng dạc tuyên bố bây giờ không còn thích cô ấy nữa không?”
Hứa Diệc Quần ngả ngớn tựa lưng ghế, rồi khéo léo lảng sang chuyện khác.
Tôi giọng nói của người vừa phát biểu thấy vô quen tai, nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu, bèn ướm thử: “Anh có quen Kỳ Tống không?”