Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Hết

20

Tôi rơi vào trầm tư.

Nếu người ở trong căn phòng là người của Đô, thì quả thực rất thích hợp.

Trong phòng trải hai lớp đất, một lớp là “Âm thổ”, một lớp là “Hoạt thổ”.

Trồng thực vật chịu bóng, có thể hấp thụ dương khí, nhưng sẽ không phá hoại lớp “Âm thổ” bên dưới.

Phòng không có cửa sổ, cách tuyệt ánh sáng trời và dương khí.

Ngọn đèn dầu đó ước chừng không đèn dầu bình thường.

Ngọn lửa màu xanh lam cực giống âm hỏa, có thể tẩy rửa dương khí trên người.

Suy đoán vậy, vị Thôi tiên sinh , hẳn là có hệ thiên ty vạn lũ với Đô.

21

Cố Nguyên vỗ vỗ vai tôi: “Anh đang thế? đến nhập thần vậy.”

Tôi mỉm cười: “Tôi đang , liệu có thể đến phòng của Thôi tiên sinh xem một không.”

“Tất nhiên là không ,” Cố Nguyên theo bản năng , “Chúng tôi bao giờ dám tự tiện vào phòng .”

Tôi đang cách tìm cớ xem một , Cố Nguyên lại lên tiếng:

“Nhưng mà, tôi thích kết người bạn anh. Chúng ta không vào trong, nhìn từ xa một cái chắc là vẫn .”

22

Cố Nguyên dẫn tôi đến trước cửa một tầng hầm.

Tôi đúng là không cảm nhận bất kỳ hơi thở nào ngoài cửa, ước chừng vật liệu của cánh cửa và tường đều là loại đặc chế.

Tôi giơ tay gõ gõ, là làm bằng đá. Giống bia mộ, giống đá giới bia.

Cố Nguyên ở bên cạnh gắng sức kéo một cái cơ đó, cánh cửa chậm rãi mở ra một .

Anh ta thở dốc một hơi: “Cửa nặng , anh cứ tùy tiện nhìn vài cái là rồi.”

Đứng trước khe cửa, cả người tôi sững sờ tại chỗ, hồi lâu không thể hoàn .

Thứ đập vào mắt qua khe cửa, không chỉ có những cỏ cây mà Cố Nguyên đã nhắc tới, có một chiếc án đá cổ phác, trên án đặt một cây b.út lông.

Tuy cách một khoảng cách, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của lão Thôi!

Đó là Bút Phán của lão Thôi!

Tôi vừa định ghé sát hơn nhìn cho rõ, đã bị Cố Nguyên kéo lại:

“Bác sĩ Bạch, sao anh nhìn đến ngây người ra thế? Có tôi không nên dẫn anh đến đây không.”

“Đừng nhìn đừng nhìn , thôi, chúng ta ra vườn hoa một .”

23

Cố Nguyên kéo tôi, đưa tôi một mạch lại khu vườn biệt thự.

Anh ta không ngừng chuyện, giọng điệu rất nhiệt tình, nhưng suốt cả trình tôi đều tâm treo ngược cành cây, tâm trí đều đặt ở căn phòng lúc nãy.

Đột nhiên, điện thoại của Cố Nguyên vang lên một tiếng, anh ta lấy ra xem qua, sắc bỗng trở nên trắng bệch.

“Xin lỗi,” anh ta gượng ép nặn ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc, “tôi tìm quản gia già việc, anh cứ đây đợi một lát.”

Dứt lời, Cố Nguyên liền loạng choạng quay người rời , bóng lưng hiện rõ vẻ hoảng loạn.

Tôi theo bản năng nhìn phía chiếc điện thoại anh ta lại trên bàn, màn hình vẫn sáng, là diện tin nhắn.

Người gửi là Thôi tiên sinh, tin nhắn viết rằng:

Họ Thôi và nhà họ Cố duyên phận đã tận, từ nay núi cao đường xa, không bao giờ gặp lại.

Xem xong tin nhắn, tôi theo bản năng nhìn quanh bốn phía. Có vì sự xuất hiện đột ngột của tôi, mới khiến Thôi tiên sinh tuyệt với nhà họ Cố không?

Vị Thôi tiên sinh , là tâm việc tôi đã biết chuyện giữa và nhà họ Cố sao?

đang nhìn tôi sao? đã biết tôi là ai ?

đợi tôi ra lý lẽ , tôi đã bị “khách khí” mời ra khỏi biệt thự.

Cố Nguyên đứng đám đông, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, thần tình đầy vẻ muốn giữ lại, dường là thật lòng muốn kết người bạn là tôi.

Nhưng người nhà đứng trước anh ta, nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác và chán ghét, thể tôi chính là một ngôi sao chổi.

Tôi cười khổ.

Nếu Thôi tiên sinh đó thực sự vì tôi mà nổi giận, thì tôi đúng là có thể coi là kẻ tội đồ đã hủy hoại vận thế của nhà họ Cố rồi.

24

Hôm nay nhận nhiều tin tức và chấn động, khi đến nhà trọ tôi vẫn kịp hoàn .

ngây người đến 3 giờ sáng, Tiểu Hắc cuối cùng trở .

Không đợi tôi mở lời, anh liền :

“0 giờ đêm nay, tôi mới có thể tiếp cận phách của Cố Đạt.”

“Nhưng ba của Cố Đạt đều có khiếm khuyết, bảy phách lại càng trở thành những mảnh vụn.”

“Tôi đã mang Đô bàn rồi, nhưng…”

Tôi không buồn không vui bổ sung nốt lời phía của anh : “Nhưng đã không hỏi ra điều , đúng không?”

Tiểu Hắc nản chí gật đầu.

Tôi đem tất cả những nghe thấy và nhìn thấy ở nhà họ Cố hôm nay kể cho anh nghe.

Anh trầm ngâm hồi lâu mới : “Anh chắc chắn, đó là Bút Phán của lão Thôi chứ?”

Tôi gật đầu: “Tuy chỉ là nhìn thoáng qua từ khe cửa, nhưng hơi thở của lão Thôi, tôi tuyệt đối không thể nhận nhầm.”

“Hơn , bố cục thủy của nhà họ Cố kỳ quái. Đặc biệt là căn phòng riêng của Thôi tiên sinh đó.”

“Người đứng chuyện , tuyệt đối không thể không liên đến Đô.”

Tiểu Hắc phiền não xuống cạnh tôi:

“Nhưng hiện tại, Thôi tiên sinh đó đã cắt đứt liên lạc với nhà họ Cố rồi. Bất kể chúng ta nghi ngờ ta là ai, khó mà tìm thấy tung tích của ta .”

Tôi và Tiểu Hắc đối không lời nào, im lặng đến tận bình minh, không ai ra một biện pháp khả thi nào.

Trời sáng dần, tôi xoa đôi mắt cay xè, lại đến lúc vội vàng đến bệnh viện làm rồi.

《Nhật ký công tác cấp cứu của Bạch Vô Thường》

-Phần 4-Hết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn