Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Còn Mạnh Dao thì mang vẻ mặt thẹn thùng và cảm , cô ta che miệng, trong mắt lấp lánh nước mắt, sau đó dùng sức gật đầu.

Ở cuối , Trương phấn khích đeo nhẫn vào tay Mạnh Dao, sau đó đứng dậy, ôm c.h.ặ.t cô ta vào lòng, cúi đầu hôn cô ta giữa reo hò của mọi người.

Đầu tôi ong lên, lập tức trở nên trống rỗng.

Nếu tấm vé máy bay “bỏ quên” ở sân bay là lời tuyên án không dành cho cuộc hôn nhân kéo dài của tôi, vậy đoạn lúc này chính là đưa lòng tự và tình yêu của tôi lên pháp trường khai, dùng cách tàn nhẫn nhất lăng trì đến c.h.ế.t.

Tôi xem đi xem đoạn đó hơn mười lần, cho đến khi chi tiết giống như dấu nung khắc sâu vào đầu óc.

Tôi thậm chí phóng to hình ảnh để nhìn kỹ chiếc nhẫn.

Sau đó, m.á.u trong toàn thân tôi lập tức đông cứng.

Tôi nhận chiếc nhẫn ấy.

Đó không phải một chiếc nhẫn cương bình thường.

Đó là chiếc nhẫn cổ thời Dân Quốc được bà ngoại cho mẹ tôi, sau đó vào ngày tôi kết hôn, mẹ đã trao cho tôi như một món bảo vật gia .

Viên cương chính không lớn, nhưng xung quanh được đính một vòng ngọc trai nhỏ li ti, phần ổ nhẫn mang kiểu hoa văn chạm khắc cổ điển độc nhất vô nhị.

Khi chúng tôi kết hôn, điều kiện gia đình Trương vẫn rất bình thường, không mua nổi một chiếc nhẫn cương dáng.

Để anh không cảm thấy áp lực, tôi chủ đề nghị sử dụng chiếc nhẫn gia này nhẫn cưới.

Tôi nói anh rằng ý nghĩa của chiếc nhẫn này quan hơn bất kỳ viên cương bao nhiêu carat nào.

Khi đó anh cảm đến rơi nước mắt, thề rằng sẽ trân tôi suốt đời giống như trân chiếc nhẫn này.

Sau khi kết hôn, vì cảm thấy chiếc nhẫn quá quý giá nên tôi không đeo, luôn khóa nó cùng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và những đồ vật quan khác trong chiếc hộp sắt ở tủ đầu giường.

Anh đã trộm nó khi nào?

Lúc tôi đang thu dọn hành lý sao?

Hay khi tôi đang chuẩn bữa sáng cho anh mỗi ngày?

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Cảm giác ghê tởm và tức giận khổng lồ lập tức nuốt chửng tôi như sóng thần.

Tôi lao vào nhà vệ sinh, nằm sấp bên bồn cầu nôn đến trời đất đảo lộn, cho đến khi trong dạ dày không còn gì, chỉ còn mật đắng chua xót.

Hóa anh không chỉ vứt bỏ tôi, còn trộm thứ tôi trân nhất để lòng một người phụ nữ khác.

Anh xem tôi là gì?

Một món rác có thể tùy ý vứt bỏ, một kẻ ngốc mặc anh chà đạp sao?

Tôi vịn tường, chậm rãi đứng lên, nhìn khuôn mặt tái nhợt, tiều tụy và ánh mắt đang cháy lên ngọn lửa giận dữ trong gương.

Tôi cười, cười đến mức nước mắt chảy .

Trương , anh thật độc ác.

Anh thật đã khiến tôi hiểu hai chữ “vô liêm sỉ” có thể đạt đến mức nào.

Tôi trở phòng khách, run rẩy chuyển đoạn ấy cho luật sư Trần.

Sau đó, tôi tìm người gửi lạ mặt và gọi .

đổ chuông vài rồi được kết nối, ống nghe đến nói rụt rè, có phần quen thuộc của một cô gái trẻ.

“A lô?”

“Có phải Lâm không?”

Tôi nhận nói này.

Đó là Tiểu Nhã, một thực tập sinh mới vào ty Trương , một cô gái rất ít nói và hướng nội.

Trước đây tôi gặp cô ấy một lần tại tiệc thường niên của ty họ, còn trò chuyện cô ấy vài câu.

“Là tôi.”

tôi khàn khàn.

“Đoạn là cô gửi sao?”

“Vâng.”

Tiểu Nhã mang theo khóc.

“Xin lỗi Lâm, em không cố ý quay lén.”

“Em chỉ cảm thấy sếp Trương như vậy quá đáng lắm!”

đối xử tốt anh ấy như vậy, sao anh ấy có thể đối xử như thế!”

“Mạnh Dao ở ty vẫn luôn rất ngạo mạn, ỷ vào việc sếp Trương thích cô ta nên chẳng xem ai gì.”

“Tối nay ty tổ chức tiệc lửa trại trên bãi biển, sau đó sếp Trương đột nhiên cầu hôn cô ta, còn nói đó là món quà bất ngờ anh ấy đã chuẩn lâu.”

“Trước đó anh ấy nói mọi người rằng hai người đã ly thân, chỉ còn chờ hoàn tất thủ tục ly hôn, nên một người mới tưởng chuyện cầu hôn là thật lòng.”

“Tôi biết rồi.”

Trái tim tôi đau như cây đ.â.m dày đặc.

“Tiểu Nhã, cảm ơn cô.”

“Cảm ơn cô đã cho tôi biết tất cả những chuyện này.”

Lâm, định thế nào?”

Tiểu Nhã cẩn thận hỏi.

Tôi im lặng một lát, sau đó nói rõ chữ.

“Tôi định khiến anh ta phải trả một cái giá đau đớn nhất cho tất cả những việc mình đã .”

Cúp , tôi giống như rút sạch sức lực, ngã xuống sofa.

Ánh đèn trên trần nhà ch.ói đến mức hai mắt tôi đau nhức.

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ điên cuồng xoay chuyển.

Tôi không chỉ chấm dứt cuộc hôn nhân này, còn anh ta phải trả giá cho phản bội và những việc sai trái của mình.

Tôi lau khô nước mắt, ngồi dậy khỏi sofa.

phẫn nộ và đau buồn vào lúc này đều chuyển hóa thành tỉnh táo và quyết tâm chưa có.

Tôi , không còn do dự, trực tiếp gọi đến một mình nghĩ cả đời này sẽ không chủ liên lạc.

Đầu bên kia rất nhanh đến nói uy nghiêm, trầm ổn của một người đàn ông trung niên.

“A lô, ai vậy?”

Tôi hít sâu một hơi, dùng hết sức lực toàn thân để mình nghe bình tĩnh và rõ ràng.

“Ba, là con, Lâm Thanh.”

“Con cần ba giúp một việc.”

06

Đầu bên kia im lặng tròn mười giây.

Tôi thậm chí có thể nghe thấy thở có phần nặng nề của ba.

tôi tốt nghiệp đại học, vì khăng khăng Trương hai bàn tay trắng cãi nhau lớn gia đình, sau đó cắt đứt quan hệ kinh tế, trong qua, lần tôi và ba nói chuyện qua chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Mỗi lần đều là dưới ép buộc của mẹ, thực hiện vài câu chào hỏi ngày lễ nhạt nhẽo.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.