Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thế nhưng giờ phút này đây, đứng trong làn gió lạnh buốt của trời thu muộn đất Thanh Châu, nhìn khoảng sân tiêu điều đầy lá rụng, tận sâu trong gã bỗng trào dâng một cảm giác trống trải, hụt hẫng khó tả thành .
Giống như một người độc hành trong một đường hầm dài hun hút, bốn bề tĩnh lặng như tờ, có tiếng bước chân của chính mình vọng lại đầy vẻ đơn độc, trống rỗng.
“Về cáo công tác…”
Gã lẩm bẩm lặp lại mấy chữ này, ánh hướng về phía chân trời phương Bắc xăm, nơi ấy chính là hướng của đô.
Gã không biết, chờ đón gã khi trở lại thành rốt cuộc sẽ là điều gì.
Ngày Cơ Huyên đặt chân đến thành đúng vào trận đầu mùa kể khi lập đông.
Trên con quan lộ ngoài thành, rơi dày ngập cả cá chân, cỗ xe ngựa di chuyển vô cùng chậm chạp.
Gã vén rèm xe , nhìn bóng dáng tòa thành quách sừng sững ẩn hiện trong màn mưa , trong vừa thấy thân thuộc lại vừa thấy lạ lẫm.
thành cách năm trời xem ra chẳng có gì thay đổi, nhưng dường như lại có gì đã đổi thay rồi.
Gã trước tiên đến Bộ Lại nộp văn thư cáo công tác, lại đến vài nha môn trọng yếu để chào hỏi một tiếng, đến khi quay về lại ngôi nhà cũ của họ Cơ thì phố xá đã đèn.
Người canh của phủ đằng trông thấy cỗ xe ngựa của gã liền hớt hải chạy ra nghênh đón, một sai người truyền vào bên trong, một giúp gã dắt ngựa, tháo yên.
“Thất gia đã về rồi!
Mau, mau vào bẩm với Lão !”
Cơ Huyên bước chân vào gian chính viện, đã ngồi đợi gã ở phòng hoa bao giờ.
trông già nua hơn hẳn so với năm trước, bên dường đã điểm thêm nhiều sợi tóc bạc, nếp nhăn trên hằn sâu thêm mấy phần.
Vừa nhìn thấy con trai, vành đã đỏ hoe, nắm lấy tay gã ngắm nghía đầu đến chân, miệng không ngớt xót :
“Gầy đi rồi, đen đi rồi.”
Cơ Huyên nén ngồi trò cùng mẫu thân một lát, kể sơ qua vài ở Thanh Châu, là gã khéo léo giấu nhẹm mình bị xếp loại hạ đẳng, tin vui chứ chẳng tin buồn.
nghe gã nói xong, nụ cười trên nhạt dần đi, khẽ thở dài một tiếng rồi bảo:
“Con về thật đúng lúc.
năm nay trong nhà chẳng được yên ổn, bên chỗ đại ca con xảy ra chút , trong tộc đang ầm ĩ không yên…”
cứ lải nhải kể một tràng những phiền trong gia tộc, Cơ Huyên tai này lọt tai kia, ánh lại vô thức hướng ra ngoài sổ.
Bên ngoài rơi xối xả, những chiếc đèn l.ồ.ng treo dưới hiên nhà chao đảo trong gió, hắt xuống những vệt sáng tối loang lổ.
“Phải rồi,” bỗng nhiên chuyển đổi đề tài, giọng điệu trở nên đầy vẻ vi diệu, “Con đã nghe ngóng được tin tức gì của đứa con gái nhà họ kia chưa?”
Cơ Huyên khựng lại một chút, thu hồi ánh :
“Chưa ạ.
ta sao vậy mẹ?”
bĩu môi, trên lộ rõ vẻ vừa chua chát vừa hậm hực:
“Nó bây giờ thì vẻ vang, hiển hách lắm rồi!
Ở thành mọc hiệu ‘ Ký’, bán đồ sứ, bán vải vóc, việc ăn thịnh vượng vô cùng, đến cả các quý nhân trong cung dùng đồ nhà nó.
Tháng trước nó được triệu vào cung, nghe đâu là đích thân hậu nương nương tiếp kiến, khen ngợi tay nghề của nó khéo léo, ban thưởng cho một bức hoành phi nữa cơ đấy!”
Cơ Huyên ch/ết lặng tại chỗ.
Gã chợt nhớ đến tên hầu cận vô tình nhắc tới hiệu “ Ký” hồi ở Thanh Châu, lúc ấy gã nghĩ là sự trùng hợp ngẫu nhiên về họ tộc, nào ngờ đâu người lại chính là .
Vân, người thê t.ử từng bị gã chê bai là kiến thức cạn cợt kia, vậy mà lại đem được việc buôn bán vào tận trong cung cấm sao?
“ ta… ta chẳng phải đã tự lập hộ tịch riêng rồi sao?”
Giọng của Cơ Huyên có phần gượng gạo, giống như trong miệng đang ngậm một hạt quả cứng ngắc không tài nào nhai nổi, “Một người đàn con gái ra ngoài ăn, suốt ngày lộ trước bàn dân thiên hạ, ra thể thống gì nữa…”
“Chẳng phải thế thì là gì!”
như tìm được người đồng điệu, vỗ đùi bành bạch nói đầy phẫn uất, “Nhưng khổ nỗi người ta có bản lĩnh cơ đấy!
Con chưa nhìn thấy đâu, nó bây giờ đi ra đi vào đều có xe ngựa mui xanh đưa đón, bên cạnh có quản sự, nha hoàn tiền hô hậu ủng, tiệm mở ra bốn năm , lò nung thuê mướn đến hàng trăm nhân công, ngay đến hội buôn mạn Nam thành phải trải t.h.ả.m mời nó ngồi vào ghế thượng khách.
Mấy hôm trước muội muội con bắt gặp nó ngoài phố, về nhà tức tối đến mức mấy ngày liền cơm nước không trôi — đứa con gái nhà buôn năm xưa, nay sống thể diện, sang trọng hơn cả nhà họ Cơ chúng ta rồi!”
Cơ Huyên há miệng định nói gì nhưng lại chẳng biết phải thốt ra gì.
Trong gã như thể hũ gia vị bị lật nhào, chua, cay, đắng, chát đồng loạt dâng , khiến l.ồ.ng ng/ực gã nghẹn ứ, bí bách.
Người đàn từng bị gã coi là gánh nặng, ở một nơi gã không nhìn thấy, đã sống thành một dáng vẻ vượt mọi sự tưởng tượng của gã.
“Mẹ, con thấy hơi mệt rồi, xin phép về phòng nghỉ ngơi trước.”
Gã gượng nở một nụ cười, đứng dậy cáo lui, bước chân có phần chuếnh choáng đi ra khỏi phòng hoa.
Gã quay về gian đông viện nơi mình từng sinh sống trước kia — nơi sớm đã được quét tước sạch sẽ, tinh tươm nhưng lại lạnh lẽo, trống trải chẳng chút hơi người.
Gã ngồi trong căn phòng vắng lặng, nhìn bay trắng xóa ngoài sổ, đầu óc rối rắm như một mớ bòng bong.
Ký.
Trong cung.
hậu.
Ban thưởng hoành phi.
Những ngữ này cứ không ngừng quay cuồng, va đập trong tâm trí gã, mỗi một tiếng vang lại khiến bên dương gã giật thình thình.
sao có thể được những điều ?
là một đứa con gái nhà buôn, một người đàn đã hòa ly, dựa vào gì chứ?
Gã đột ngột đứng phắt dậy, bồn chồn đi qua đi lại trong phòng.
Bên ngoài đêm càng lúc càng sâu, lại càng rơi dày hơn, trời đất một màu trắng xóa mịt mờ, chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Ba ngày sau, sắc lệnh điều chuyển của Bộ Lại được ban xuống.