Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi nói: “Bởi vì sau khi được cấp cứu, bố tôi không thể chịu thêm kích động.”

tôi mất ngủ suốt đêm.”

“Mỗi lần cầm bút, tay tôi run.”

“Không tôi không ôn thi .”

“Mà là tôi đã bị các người kéo tan nát.”

Tiếng khóc của cô ta ngừng thoáng chốc.

6

Tôi đứng dậy.

“Bây giờ cô nói một mình sai rồi là lật qua trang này sao?”

“Không dễ dàng như vậy đâu.”

bỗng tiếng: “ , ai đưa những đoạn ghi âm này cho cậu?”

Tôi nhìn anh.

“Anh đoán xem.”

Anh nhíu mày.

“Là cậu của Sầm Yểu?”

Tôi không trả lời.

Ngoài bỗng vang giọng đàn ông.

“Là tôi.”

Tất cả người quay đầu .

Một người đàn ông mặc áo khoác màu xám đứng ở .

Tóc ông ta đã bạc, hốc mắt hõm sâu.

Tần Mạn nhìn thấy ông ta, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Tần Thiệu?”

Người đàn ông bước vào.

Ông ta nhìn Sầm Yểu.

“Yểu Yểu.”

“Cậu trả nợ đây.”

Tần Thiệu là cậu của Sầm Yểu.

Năm năm trước, ông ta làm nhân viên xét duyệt tạm thời ở văn tuyển sinh cấp quận.

Không quan chức lớn gì.

Nhưng ông ta biết quy trình.

biết chỗ nào có thể lợi dụng kẽ hở.

Sau khi ông ta bước vào bệnh, Tần Mạn như phát điên lao tới.

“Cậu làm gì?”

“Cậu hại chúng tôi sao?”

Tần Thiệu không tránh.

Mặc cho bà ta đánh hai cái.

“Chị, đủ rồi.”

“Năm là em đưa chủ ý.”

“Nhưng người đồng ý.”

một .

Tần Mạn hoàn toàn cứng đờ.

Sầm Yểu càng run dữ dội hơn.

“Cậu…”

Tần Thiệu nhìn cô ta, ánh mắt phức tạp.

gọi tôi.”

“Năm năm nay, tôi có từng ngủ được một giấc yên ổn không?”

“Ngày cháu cầm giấy báo trúng tuyển của Đại học Kinh Thành, cháu bảo tôi nhắc nữa.”

“Bố cháu nhét cho tôi hai mươi nghìn tệ, nói là người một nhà.”

“Cháu khóc nói mình sẽ học hành thật tốt, sau này trở nên hơn người.”

Ông ta cười khổ.

“Nhưng sau khi trở nên hơn người thì sao?”

“Cháu làm giả bằng cấp, làm giả giấy chứng nhận hộ nghèo.”

“Cháu nói với đơn vị rằng năm bắt nạt cháu.”

Những người bệnh hít vào một hơi lạnh.

Tôi nhìn Sầm Yểu.

“Cô thật sự không lãng phí tôi một chút nào.”

Lớp ngụy trang cuối cùng trên mặt cô ta vỡ vụn.

“Tôi không có!”

Tần Thiệu lấy một chiếc USB.

này có đoạn ghi âm cuộc gọi năm .”

có giao dịch chuyển tiền cháu đưa cho tôi để xóa lịch sử.”

Tần Mạn hét : “Tần Thiệu!”

Tần Thiệu nhắm mắt .

“Tôi đã đầu thú.”

nói này như một tiếng sét.

Chân Tần Mạn mềm nhũn, suýt ngã .

Sầm Yểu ngây người.

sững sờ.

Tôi không bất ngờ.

Ba ngày trước, Tần Thiệu văn luật tìm tôi.

Ông ta ngồi tiếp khách, tay cứ run mãi.

Ông ta nói: “Cô , tôi sắp rồi.”

“Ung thư gan giai đoạn cuối.”

“Tôi không mang chuyện này mồ.”

Tôi nhìn ông ta.

“Bây giờ ông mới phát hiện mình lương tâm, quá muộn rồi.”

Ông ta nói: “Tôi biết.”

“Tôi không cầu xin cô tha thứ.”

“Tôi giao những thứ này cho cô.”

Ông ta đưa cho tôi đoạn ghi âm và lịch sử chuyển tiền.

đưa cả đoạn video quay lén cảnh Sầm Yểu bàn bạc nhà ông ta năm .

video, Tần Mạn nói: “Nhà họ có tiền, không vào được Đại học Kinh Thành không đói.”

“Yểu Yểu nhà chúng ta thì khác.”

Sầm Yểu cúi đầu, không phản đối.

Cô ta hỏi một : “Vậy có ghét không?”

Tần Mạn cười.

ngốc.”

cần vào được Đại học Kinh Thành, ai nhớ ?”

Bọn họ cho rằng sẽ không có ai nhớ.

Nhưng tôi đã nhớ suốt năm năm.

Tần Thiệu đặt chiếc USB bàn bệnh.

“Tôi sẽ phối hợp điều tra.”

“Cần bồi thường thì bồi thường.”

“Cần ngồi tù thì ngồi tù.”

Tần Mạn phát điên.

“Cậu ngồi tù thì cứ ngồi tù!”

“Tại sao kéo Yểu Yểu cùng?”

“Lúc nó mới mười tám tuổi!”

Tôi lạnh giọng nói: “Mười tám tuổi, không tám tuổi.”

Tần Mạn trừng tôi.

“Mày nhất định hủy hoại nó đúng không?”

Tôi cười.

này, năm năm trước tôi từng hỏi gái cô.”

Sầm Yểu bỗng bò dậy.

Cô ta lao bên sổ, đẩy mạnh .

“Các người ép tôi!”

“Tôi là được chứ gì!”

Tất cả người hét .

“Yểu Yểu!”

lao tới ôm lấy cô ta.

Tần Mạn vừa khóc vừa quỳ .

gái!”

dọa !”

7

Nửa người Sầm Yểu thò ngoài sổ, khóc tan nát cõi lòng.

, cô hài lòng chưa?”

“Chẳng nhìn tôi sao?”

ánh mắt đổ dồn người tôi.

Tôi đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

quát tôi: “ , trước hết cậu kích động cô ấy!”

Tôi nhìn Sầm Yểu bên sổ.

“Nhảy đi.”

bệnh im lặng như .

Sầm Yểu sững người.

Tôi từng bước đi tới.

“Năm năm trước, tôi đứng trên sân thượng tòa nhà giảng dạy.”

“Bên dưới không có ôm tôi.”

“Không có tôi quỳ cầu xin tôi.”

“Không có một đám người nói kích động tôi.”

có cô gửi cho tôi một tin nhắn.”

Tôi lấy ảnh chụp màn hình từ chiếc điện thoại cũ .

Tin nhắn tôi đã lưu suốt năm năm.

Là Sầm Yểu gửi.

, cậu như vậy, người rất mệt rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.