Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 21

Đức Hải, Mã Xảo Vân Việt đưa phối hợp điều tra.

Lư Kiến Quốc Phương Vệ Đông không còn quay lại đơn vị.

Ban đầu Hách Quảng Chí vẫn cứng miệng, nhưng mảnh giấy chồng chị Ngụy để lại, sổ trực của ông Tần, lời khai của Cao Kiến Dân, gốc kho, ảnh của Viên Tuệ cùng tài liệu xử của ngân cơ quan bảo hiểm xã hội giống như một tấm lưới, phơi bày lại chuyện mười hai năm trước dưới ánh mặt trời.

Một tháng , cơ quan bảo hiểm xã hội đưa ra kết luận xử chính thức.

Việc thay đổi tài khoản phụ cấp đặc biệt của bố tôi có vi phạm nghiêm trọng.

Các khoản chi trả khôi phục tài khoản chính chủ của ông.

Số chuyển sẽ truy thu theo pháp luật.

Nhà cấp lại giải trình trách vụ tai nạn.

vụ tai nạn dây chuyền sản xuất mới mười hai năm trước, Đức Xương nộp đơn dừng kiểm tra lại từ trước, không chịu trách việc khởi động .

Hôm đó, tôi đọc văn cho bố nghe.

Ông ngồi ngoài ban công, ánh nắng rơi trên mu bàn tay đầy nếp nhăn.

Khi tôi đọc đến dòng cuối, ông đột nhiên quay mặt .

Tôi nhìn thấy khóe mắt ông ướt.

“Thanh Thanh.”

con có nghe không?”

Tôi nói: “.”

Tôi mang văn phòng bệnh.

khi nghe xong, tôi thở ra một hơi thật dài.

“Ông , cuối cùng ông rửa sạch oan khuất.”

Bố tôi nắm tay bà, như nắm lại nửa mạng sống mất rồi tìm .

“Mai à, uống thuốc đúng giờ.”

“Nước mua nước đóng .”

tôi ông.

“Ông nỡ sao?”

Bố tôi .

“Nỡ.”

Số truy thu không thể quay lại một .

Xe của nhà Đức Hải xử , sửa căn nhà mới của Việt điều tra, Mã Xảo Vân khóc lóc cầu xin tôi viết giấy tha thứ.

Bà ta quỳ ngoài phòng bệnh, nói mọi người đều là .

tôi không gặp bà ta.

Bố tôi không gặp.

Ông chỉ bảo tôi chuyển lại một câu.

sẽ không cầm tay chị dâu ấn mực đỏ.”

đó, tòa tuyên án, tôi xin nghỉ làm.

Cả nhà Đức Hải hoàn trả số chiếm đoạt chịu trách tương ứng.

Phương Vệ Đông Lư Kiến Quốc xử vụ án khác.

Hách Quảng Chí truy trách vì vấn đề tài liệu vụ tai nạn năm đó.

án rất dày.

Bố tôi đeo kính lão, đọc rất lâu.

Cuối cùng ông khép án lại, đặt thùng giấy mang nghỉ hưu.

thùng vẫn còn cốc tráng men, mấy vẽ cũ, nửa cây bút đỏ huy hiệu nhà tróc sơn.

Tôi hỏi ông: “Bố, bố vẫn giữ những thứ sao?”

Ông vuốt huy hiệu nhà .

“Giữ.”

“Chúng không nên mất mặt thay kẻ xấu.”

Vài tháng , tôi xuất viện nhà.

Lần đầu tiên bố chủ động xuống nhà mua nước.

Hai tệ một .

Ông mua ba .

Một cho , một cho tôi, còn lại ông tự vặn nắp rồi uống một ngụm lớn.

Chủ cửa tạp hóa ông.

“Ông , hôm nay chịu chi rồi sao?”

Bố tôi .

“Trước đây không tôi không nỡ.”

“Mà là của tôi người ta trộm mất.”

Gió thổi qua cây ngô đồng khu dân cư cũ.

Tôi nhìn bố chậm rãi nhà.

Bóng lưng vẫn già nua.

Nhưng tôi biết từ trở , không cần cúi còng lưng mà sống nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn