Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tay chị lập tức rụt lại.
Tống Xuân Mai đột nhiên cúi , bế cả tôi lẫn chăn nhỏ .
“Em trai buồn ngủ , dì đưa em về ngủ. Cháu uống nước xong thì xem hoạt .”
Tôi cố sức giãy giụa.
Bà ta bế tôi vào ngủ trở tay đóng lại.
Tôi khóc khàn giọng, các ngón tay bấu chặt cổ áo bà ta.
Bà ta cúi nhìn tôi, giọng nói rất nhẹ.
“Cứ khóc . Đợi mẹ mày cũng cảm mày khó nuôi, sẽ không còn ai thức cả đêm canh chừng mày nữa.”
Bà ta đặt tôi vào nôi đóng lại.
Cách hai lớp tường, tôi nghe bà ta đang dỗ chị uống nước.
Một ngụm.
Hai ngụm.
Tôi dùng chân liên tục đạp đệm, cho lồng ngực đau nhói, không thể thở nổi.
Ngoài khách đột nhiên vang cốc rơi đất.
Ngay sau là khóa .
Khóa vừa vang , quát giận dữ của bố và hét của Tống Xuân Mai đồng thời truyền từ khách.
Mẹ lần theo khóc chạy vào, bế tôi quay trở lại khách.
Cuối cùng tôi cũng nhìn chị .
Chị nằm dưới đất co giật, hộp thuốc của bà nội bị vứt bên cạnh tay chị.
Tống Xuân Mai ôm chị, vừa khóc vừa hét:
“Tôi chỉ vệ sinh một lát, sao con lại thuốc của bà cụ uống thế này?”
Tôi cố sức đưa tay về phía bà ta.
Bà ta nhìn theo ánh mắt tôi cúi , sắc mặt lập tức thay đổi.
Nắp màu xanh của cốc hoạt đang lộ ra khỏi túi tạp dề của bà ta.
Ngay giây tiếp theo, bà ta dùng tay siết chặt túi.
4
Chị đưa vào cấp cứu.
Bác sĩ xác nhận chị bị ngộ độc thuốc cấp tính, xuất hiện tình trạng rối loạn ý thức và co giật bất thường. May mắn là lượng thuốc hấp thụ không nhiều, lại đưa bệnh viện kịp thời nên không gây ra tổn thương vĩnh viễn.
Nghe câu “không gây ra tổn thương vĩnh viễn”, mẹ dựa vào tường khóc mức không thể đứng vững.
kiếp , tôi đã chờ hai mươi hai năm mà vẫn không thể chờ câu nói này.
Nằm trong lòng mẹ, lần tiên tôi cảm việc sống lại thật sự đã thay đổi điều gì .
Sau tỉnh lại, câu tiên chị nói là hỏi tìm tôi.
“Em trai vẫn luôn khóc, con không muốn uống.”
“Dì Tống nói nếu con không uống, dì ấy sẽ nói với bố rằng mẹ đã dạy hư con.”
Mẹ ngồi xổm bên giường bệnh, nắm tay chị và không ngừng xin lỗi.
Nhưng chị lại lắc .
“Không phải lỗi của mẹ, là con không nghe lời em trai.”
Bố đứng cuối giường, sắc mặt dần trở nên nặng nề.
Một đứa trẻ không thể nói rõ trong cốc nước thứ gì, nhưng thể nói rõ ai đã mang cốc nước và ai ép mình uống.
Tống Xuân Mai ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, sắc mặt trắng bệch.
“Đều tại tôi không cất kỹ thuốc của bà.”
“An An nói khát nước, tôi rót nước cho con . Chỉ vừa quay thì con đã ngã .”
Bà nội lập tức đứng bật dậy.
“Thuốc của tôi vẫn luôn để trên lầu, con bằng cách nào?”
“Chẳng phải buổi sáng bà đã mang hộp thuốc lầu sao?”
“Sau chính đã cất nó !”
Tống Xuân Mai che miệng, nước mắt không ngừng rơi .
“Bà không thể vì bản thân không nhớ rõ mà đẩy hết trách nhiệm tôi .”
Bố không khuyên bà nội bỏ qua như kiếp .
Ông nhìn chằm chằm vào tạp dề của Tống Xuân Mai.
“ cốc hoạt đâu?”
khóc của Tống Xuân Mai khựng lại trong chốc lát.
“Cốc gì?”
“ cốc An An thường dùng để uống nước.”
“ lẽ vẫn còn nhà.”
Bố xoay màn điện thoại về phía bà ta.
chạy bệnh viện, bố đã kiểm tra lịch sử ra vào nhà.
Trong ảnh ghi lại, Tống Xuân Mai bế chị xe cấp cứu, bà ta từng một mình quay lại căn nhà hơn bốn mươi giây.
Bà ta nói mình vào thẻ y tế của chị.
Nhưng thẻ vẫn luôn trong ví bố.
Bố báo cảnh sát ngay mặt bà ta.
Tống Xuân Mai lập tức khóc lóc, túm mẹ.
“Lâm Tĩnh, tôi đã chăm sóc trong thời gian cữ. Cho dù không công lao thì cũng vất vả. Các không thể vì đứa trẻ xảy ra chuyện mà bắt tôi gánh tội thay.”
Mẹ chậm rãi rút tay về.
“Cốc thuốc bổ , tại sao lại đổ ?”
“Sữa của Tiểu Mãn, tại sao lại nói mình đã cho thằng uống?”
“Thuốc của mẹ tôi, tại sao lại rơi vào tay ?”
Đây là lần tiên mẹ kết nối tất cả những chuyện bất thường lại với nhau.
Tống Xuân Mai không khóc nữa.
“Sau sinh, cảm xúc của vấn đề. Nhớ nhầm mọi chuyện là điều rất bình thường.”
Bà ta quay sang bố.
“Anh Hứa, tôi đã định nhắc nhở anh từ lâu . Gần đây Lâm Tĩnh đa nghi, dễ kích động, tốt nhất nên nhanh chóng đưa ấy đánh giá tâm lý.”
Bố không trả lời.
Cảnh sát tìm trong túi xách của bà ta một bản kế hoạch .
mua là bố.
là năm trong gia đình chúng tôi.
Trong mục phụ trách ghi tên Tống Hạo.
Tống Xuân Mai giải thích là con trai bà ta, hiện đang làm cố vấn , và bố đã chủ động hỏi tư vấn.
Bản thân tài liệu này không thể chứng minh bà ta đã bỏ thuốc.
Trong nhà cũng không tìm cốc hoạt .