Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta không muốn cô độc.

Bởi vậy, ta liền kéo nàng đi du xuân cùng chúng ta.

Không ngờ trên đường gặp sơn tặc.

lúc hỗn loạn, chẳng biết đã chạy đi đâu.

Chu Nghiên vấp chân ngã , đầu đập vào đá rồi ngất đi.

sơn tặc cầm mã đao tiến tới, ta nhắm mắt chắn trước mặt Chu Nghiên.

Không ngờ mũi đao dừng .

Tên sơn tặc bật cười.

nha đầu nhà ngươi cũng khá nghĩa khí đấy. Giao hết trang sức vàng bạc đây, ta sẽ tha mạng cho các ngươi.”

Ta vội vàng giao hết mọi thứ.

sơn tặc rời đi, ta định chạy đi gọi người.

Nhưng ta quá ngốc, đi vòng vèo núi rất lâu không tìm được đường .

Cuối cùng là nương thân dẫn người tới tìm thấy chúng ta.

Chu Nghiên quấn băng trên đầu, dùng sức búng trán ta.

“Đồ không có lương tâm, biết mình chạy trốn. Nếu không có Phương Phi, ta đã chết rồi, nàng có biết không?”

Ta mơ hồ cảm thấy có không đúng, nhưng không thể nói rõ được.

là ánh mắt Chu Nghiên nhìn ấy…

Giống hệt lúc này.

Không hiểu vì , ta bỗng nặng trĩu.

Rõ ràng Chu Nghiên cầu phúc cho , đáng lẽ ta phải vui mới đúng.

“Giang Bảo Nguyệt, đừng một đứa trẻ xấu.”

Ta lẩm bẩm, không để ý Chu Nghiên đã liếc về phía mình.

Chuông gió dưới hành lang khẽ ngân.

Khóe môi hắn cong lên, bỗng lớn tiếng nói:

“Ta nguyện dùng tình nghĩa giữa ta Giang Bảo Nguyệt cái giá, đổi lấy nhân duyên mỹ mãn giữa ta Phương Phi.”

Giọng hắn rành rọt, âm lượng rất lớn.

Ta nghe không sót một chữ.

Ta ngây người.

Thì Chu thoái hôn với ta không phải vì chuyện .

của không hợp, Chu Nghiên cũng sẽ không ghét bỏ nàng.

Ta ấn lên ngực, muốn đè cảm giác khó chịu ấy .

Nhưng dường không có tác dụng.

Mưa ngừng, ta lén núi bằng cửa .

là bậc đá còn trơn ướt.

Ta không chú ý, “bịch” một tiếng ngã đất.

Đầu đập vào bậc đá.

thư!”

Liên kéo ta khỏi hồi ức.

“Bên ngoài có người muốn gặp người.”

04

Người tới là vị ca ca mang mệnh sát tinh mà quận chúa từng nhắc đến, Liễm.

Hắn mặc huyền y, lạnh lùng đứng bên cạnh cổng thùy hoa.

Các thị nữ đi ngang qua đều không dám nhìn hắn.

Nhưng ta biết hắn là một người vô cùng tốt.

Ngày ấy ta ngã trên bậc đá, đúng lúc Liễm lên núi nên đã cứu ta.

Hắn còn bôi cho ta loại thuốc mỡ tốt nhất.

bàn hắn rất ấm, hoàn toàn không lạnh lẽo lời người ngoài đồn đại.

Trên đường đưa ta trở về, ta biết được thân phận của hắn.

Nhớ tới lời quận chúa, ta ôm trán hỏi hắn có bằng cưới ta hay không.

Ta còn bổ sung thêm một câu:

đưa tới Chu không phải của ta, nhưng ta cũng không thể nói cho chàng biết là của ai, nếu không sẽ hỏng thanh danh của nàng ấy.”

Hắn lạnh mặt đồng ý.

ta thấp thỏm không yên.

Cho đến xe, tư của hắn nói chưa từng thấy hắn vui vậy, ta mới yên .

Thấy ta bước , hắn không nói một lời, đưa cho ta một cây trâm hoa hải đường.

tư bên cạnh vội thay hắn nói:

“Đây là món vương chúng ta đã tỉ mỉ lựa chọn…”

Hắn còn chưa nói hết đã bị quạt xếp của Liễm gõ vào đầu.

tư lập tức ôm đầu, đổi giọng:

“Đây là món vương tiện đường chọn thôi, không phải vật quý giá. Giang cô nương, người nhận đi.”

Thấy ta hơi do dự, Liễm mím môi, mắt thoáng hiện vẻ mất mát.

“Xin lỗi.”

Người kinh thành đều biết Liễm khắc chết sinh mẫu ấu đệ, là Diêm La sát tinh trời sinh.

Bởi vậy không ai dám qua với hắn.

Lúc này hắn cũng cho rằng mình đã dọa ta sợ.

Thấy hắn định thu , ta vội vàng nắm luôn cả hắn.

“Cây trâm rất đẹp, ta rất thích. Ta đang nghĩ rằng gấm mịn dùng để đã hết rồi. Ta phải đi mua thêm mới có thể bắt đầu may cho chàng… nhưng ta may xấu lắm.”

Liễm nhìn hai bàn đang nắm lấy nhau, khẽ hỏi:

“Nàng không sợ ta ?”

Ta lắc đầu.

“Quận chúa đã hứa gả chàng cho ta rồi. Bây giờ chúng ta là vị hôn phu vị hôn thê. Hơn nữa, chàng còn cứu ta.”

Dù ta luôn cảm thấy đầu mình có thứ đang dần biến mất.

Nhưng ta nhớ ân cứu mạng của hắn.

Liễm cố kéo một nụ cười cứng nhắc.

Hắn dè dặt đưa , nhẹ nhàng xoa đầu ta.

“Không xấu.”

cơ?”

của Nguyệt là đẹp nhất, ngàn vàng không đổi.”

05

biết chuyện là một hồi hiểu lầm, Chu cũng cảm thấy áy náy.

Chu phu nhân thúc giục Chu Nghiên tới xin lỗi.

“Hiện giờ ngoài phố còn truyền rằng của Giang Bảo Nguyệt không lành. Hơn một nửa trách nhiệm nằm ở con, con nhất định phải tới bồi tội với người ta. Huống hồ…”

Chu Nghiên không phục:

“Huống hồ cái ?”

Chu phu nhân cười:

“Huống hồ chẳng phải con thích người ta ? có thể thật sự tổn thương nàng?”

Nghe vậy, Chu Nghiên lập tức giống con chó bị giẫm phải đuôi.

Hắn xông thẳng tới nhà ta.

Hắn nâng một chiếc vòng phỉ thúy có chất ngọc rất tốt lên, đưa cho ta xem.

“Thế nào, có đẹp không? Muốn không?”

Ta hơi thất thần.

Bên chiếc vòng có một vệt đỏ son.

Rất giống di vật của ngoại tổ mẫu mà nương thân đã thất lạc từ nhiều năm trước.

Ta gật đầu:

“Muốn. Ngươi muốn đổi lấy thứ …”

Ta còn chưa nói xong, Chu Nghiên đã cười ha hả.

“Muốn ta cũng không cho nàng. Nàng chẳng lẽ cũng tưởng ta sẽ thích một kẻ ngốc nàng ? Chiếc vòng này ta phải tặng Phương Phi.”

“Ồ.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.