Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

20

Trong mắt Hoa đong đầy nước mắt:

“Hoàng , trước đây người thích nhất mái của thần !”

Minh Tuyên Đế nhìn Hoa . Người từng thích vị hiệp nữ buộc đuôi ngựa cao, tiêu sái không chịu trói buộc năm xưa, chứ không phải một oán phụ ganh ghét trong thâm cung.

Huống hồ gương mặt hiện giờ của Hoa , cho có thể chữa trị, e không thể trở lại trắng đẹp như xưa.

Mặt hủy, còn thì có tác dụng gì?

Cho Hoàng đế có thể không để tâm vẻ xấu xí của nàng, nhưng hai chữ “dâm tặc” sáng rõ, vĩnh viễn không xóa được trên má trái là điều chí mạng.

Qua các triều , chưa từng có phi tần nào của Hoàng đế mang hình thích trên mặt.

Nếu hậu thế hậu cung Minh Tuyên Đế có một “sủng phi dâm tặc”, người đời sẽ bàn luận Minh Tuyên Đế thế nào?

Minh Tuyên Đế không rõ, nhưng Hoa dần nhận ra thái độ vi diệu của Hoàng đế.

Nàng nghiến răng nhượng bộ:

“Cho trước đây thần có lỗi trước, chuyện mái có thể không truy cứu. Nhưng Tống hủy thần , vu khống thần hoa tặc, thích mặt thần , còn suýt khiến thần chết trên đoạn đầu đài! Những chuyện này Hoàng không truy cứu sao?”

Minh Tuyên Đế nhìn ta, dường như chờ ta giải thích.

Ta thành thật :

“Hoàng , ban đầu thần nữ không nhận ra Quý phi. phát hiện nàng là nữ nhân, thần nữ cho rằng nàng giả mạo Ninh Vương gia.”

“Mấy qua, đám hoa đạo khiến lòng người trong kinh thành hoảng sợ. Trong đêm động phòng hoa chúc của thần nữ lại có một tặc nhân dám mạo nhận hoàng thân quốc thích xông . Thần nữ thật sự không nghĩ ra ngoài hoa tặc, còn ai có lá gan như vậy!”

“Huống hồ đó còn có lời khai của năm tên hoa tặc nhận nàng là đồng bọn, nên thần nữ chắc chắn nàng chính là nữ tặc!”

Ta kiên quyết nhận mình vô tội.

sao năm tên hoa tặc kia đều chết.

Người chết không thể mở miệng.

Không còn chứng cứ đối chất.

“Vô liêm sỉ! Thật vô liêm sỉ!”

Hoa ta mắng:

“Là ta thành tội phạm truy nã! Ta nên chặt hai tay , cắt lưỡi , xem còn dám ngụy biện dối hay không!”

“Đủ rồi!”

Hoàng đế kéo Hoa lại:

“Quý phi, nàng còn nhớ mình là cung phi không?”

“Trẫm cho nàng tự do tự tại, không phải để nàng ra ngoài muốn gì thì !”

Ý cảnh cáo trong giọng Hoàng đế vô cùng rõ ràng.

“Chuyện này dừng tại đây.”

“Trẫm đưa Quý phi hồi cung. Lý Tự khanh.”

ca vội bước lên:

“Vi thần có mặt.”

“Trong đám hoa tặc vẫn còn một nữ tặc. tiếp tục truy bắt. Chuyện hôm nay là một phen hiểu lầm.”

“Vâng, là vi thần thất trách, xin Hoàng thứ tội.”

Minh Tuyên Đế lại nhìn ta:

“Đầu đuôi cụ thể thế nào, mai bảo Tống cung, trình bày rõ ràng với trẫm!”

Ta ngẩng mắt đối diện Minh Tuyên Đế, rồi cung kính rũ mi:

“Thần nữ lĩnh mệnh.”

21

hôm , Hoàng đế triệu ta cung.

Người hỏi toàn bộ những chuyện xảy ra trong ba qua.

Ta trả lời kín kẽ, không chút sơ hở.

Cho có một vài điểm nếu suy nghĩ kỹ sẽ thấy rất đáng ngờ, Hoàng đế nhẹ nhàng bỏ qua, không hề để tâm.

“Chuyện này không thể trách nàng.”

Hoàng đế :

“Trẫm không muốn nàng trở thành Lâm cô nương hoặc Trương cô nương thứ hai.”

Hóa ra những việc Quý phi từng , Hoàng đế đều rõ.

“Quý phi quá kiêu căng. Cứ xem lần này là gộp nhiều tội mà phạt.”

Hoa vốn cho rằng Hoàng đế sẽ nghiêm trị ta.

Nhưng toàn bộ đau khổ nàng phải chịu trong ba qua, chỗ Hoàng đế lại bị nhẹ nhàng cho qua.

Hoàng đế chống cằm nhìn ta:

, so với ba năm trước, trẫm có gì thay đổi?”

“Mi mắt Hoàng càng thêm sắc bén, so với vừa đăng cơ càng có uy nghiêm của bậc Đế vương.”

Minh Tuyên Đế hai mươi tuổi đăng cơ, đang ở độ tuổi đẹp nhất của nam nhân. Thuở đầu người cưỡi ngựa chinh chiến giành thiên hạ, đăng cơ lại càng thêm uy võ cao quý.

thêm cho trẫm một bức chân , được không?”

Ta liền ở lại trong cung, một bức chân cho Đế vương.

, người trò chuyện với ta, kể những điều mắt thấy tai nghe trên đường Thanh .

Người còn trong dân gian có rất nhiều thư cục bán tập bản đồ và sơn xuyên chí do ta còn trẻ, lúc theo phụ thân cùng các huynh đi du ngoạn bốn phương.

Mãi chạng vạng, Đế vương cho ta hồi phủ.

xuất cung, ta gặp một vị thái y đang mặt ủ mày chau.

Thái y vừa rời cung Quý phi, lắc đầu :

“Sơn sống và hình thích trên mặt Quý phi nếu muốn xóa đi thì phải lột một lớp da. Hủy là chuyện không tránh khỏi.”

“Hoàng chưa?”

“Hoàng tối qua rồi. chuyện, người không nghỉ lại cung Quý phi, mà ngự thư phòng ngồi suốt một đêm. Hẳn là đang lo lắng cho Quý phi nương nương.”

Thật sao?

Ta thản nhiên mỉm cười.

Quả nhiên, một nữ nhân bị thích mặt sao có thể tiếp tục sủng phi của Hoàng đế!

22

Ba đó, ta đều cung chân cho Hoàng đế.

hoàn thành bức họa, trong cung Quý phi xảy ra chuyện. Nghe để nhanh mọc che đi vẻ xấu xí, Quý phi lại cắt của một cung nữ. Cung nữ ấy không chịu nổi nhục, nhảy sông tự vẫn, may được thị vệ kịp thời cứu lên.

Hoàng đế nghe xong, giận dữ quát:

“Nàng ta như vậy còn xứng Quý phi sao?”

“Nhiều năm qua, rất nhiều chuyện trong cung trẫm đều nhắm một mắt mở một mắt. Nay nàng ta điên cuồng mức này. Nếu còn tiếp tục túng, sớm muộn gây ra họa!”

Minh Tuyên Đế nhìn ta:

“Truyền ý của trẫm, phong Tống thị Thần phi.”

Hạ xong, người hỏi ta:

, nàng có bằng lòng không?”

Trước đây ta chưa từng nghĩ sẽ cung.

Chí hướng của ta là chu du danh sơn xuyên, dùng bút lại trăm vẻ nhân gian trong mắt mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.