Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

08

Khi ta ra đến cổng Thọ Khang cung, phụ vương đang quỳ gối dưới bậc thềm đá.

Triều phục trên người ông vẫn chưa kịp thay, trán dán một miếng băng trắng do thái y băng bó.

Nhìn bộ dáng yếu ớt thảm hại vô , nhưng lưng ông lại thẳng tắp hiếm .

Ta rất ít khi ông vậy.

ta bước ra, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ngay sau đó lại cuống quýt hỏi dồn:

, con có bị phạt không?”

Ta nhìn thẳng vào ông.

“Cha, mẹ không phải bệnh tật đúng không?”

huyết sắc trên mặt phụ vương lập tức rút sạch không còn một giọt.

Ông bám vào mặt đất lảo đảo đứng dậy.

Nhưng mới đứng được một nửa, đầu gối lại nhũn ra.

Ta vội vươn tay ra đỡ lấy ông.

“Cha đừng có giả vờ ngất xỉu .”

Ông cười khổ sở.

“Cha đứng không vững thật mà.”

Thái hậu được nữ quan dìu bước ra ngoài.

Bà nhìn phụ vương ta.

“Khang Vương, này đã giấu giếm ròng rã mười sáu năm, ngươi còn định giấu đến khi nào ?”

Phụ vương cúi thấp đầu.

“Thái hậu nương nương, thần đệ chỉ cầu mong được bình an vô sự.”

Thái hậu lạnh lùng vặn hỏi: “Nó đạp lật xe ngựa Thái tử, đánh công tử phủ Thừa tướng quỳ gối, ném con gái nhà họ Cố xuống hồ nước, ngươi nghĩ nó còn có thể bình an được bao lâu ?”

Phụ vương nghẹn họng không thốt nên .

Ta bèn nói thay ông: “Thái hậu nương nương, người liệt kê thiếu Thẩm Tùng Lễ rồi.”

Phụ vương suýt lại quỳ phịch xuống đất.

Thái hậu liếc nhìn ta một cái.

“Ngậm miệng.”

Ta ngoan ngoãn ngậm miệng.

Phụ vương kéo ta lùi về phía sau ông một .

năm xưa đã trôi qua rồi.”

Thái hậu nói: “Chưa qua đâu.”

“Ả rồi, ai cũng suýt mất mạng.”

“Kẻ hạ độc vẫn còn sống nhăn răng.”

“Mười sáu năm rồi, kẻ đó đã dám vươn tay đến tận Đông Cung, vươn đến tận Thọ Khang cung này.”

Tim ta giật thót.

“Ý chỉ , không phải là ý Thái hậu nương nương sao?”

Thái hậu không đáp .

Phụ vương ta lại đột ngột ngẩng phắt đầu.

Trên mặt Thái hậu không có lấy nửa nụ cười.

“Ai chỉ sai người truyền ngươi vào cung hỏi , chưa từng nói bắt ngươi chép Nữ Giới trăm lần, càng không bao giờ bảo phải giam giữ ngươi ba tháng.”

Ta sực nhớ lại tên tay nâng cuộn trục vàng sáng ở điện.

Nhớ lại sắc mặt Thái tử và Khánh Vương lúc đó.

Thì ra có kẻ mượn danh nghĩa Thái hậu, muốn tống giam ta vào Thọ Khang cung.

Ta cất tiếng hỏi: “Vậy tên đó đâu?”

Nữ quan thì thầm đáp: “ nãy đã tìm xác dưới giếng nước ở hành lang phía sau rồi.”

rồi?”

rồi.”

Bàn tay phụ vương ta run lẩy bẩy.

Ta ngược lại còn mỉm cười.

“Hành động cũng nhanh nhạy đấy chứ.”

Thái hậu chằm chằm nhìn ta.

“Ngươi không sao?”

Ta đáp: “ thì có ích gì?”

“Ta , ta có thể sống lại sao?”

“Ta , kẻ đó sẽ không ra tay giết ta sao?”

Thái hậu nhìn ta, ánh mắt cuối cũng có biến đổi.

Bà hạ giọng nói khẽ: “Ngươi và ngươi giống hệt nhau.”

Phụ vương nhắm nghiền hai mắt lại.

“Nương nương.”

Thái hậu không màng đến ông.

“Tiệc xuân năm đó, cũng náo nhiệt y ngày .”

ngươi không phải quý nữ chốn kinh thành, bà ấy vốn là con cháu một danh y vùng Giang Nam, theo Khang Vương về kinh, bao kẻ buông chê bai khinh miệt.”

“Nhưng bà ấy gan dạ, tâm tư lại ngay thẳng.”

“Ngày đó có kẻ kính ai một ly rượu.”

“Chén rượu kề đến môi, ngươi bỗng dưng lao tới hất văng chén rượu.”

“Rượu độc bắn lên mu bàn tay bà ấy, bà ấy lập tức ngã gục ngay tại chỗ.”

Cổ họng ta có thứ gì đó chặn đứng lại nghẹn ngào.

“Người bà ấy cứu là ngài?”

Thái hậu gật đầu.

“Cũng là đương kim bệ hạ.”

“Ngày đó bệ hạ đứng ngay bên cạnh ai , ly rượu đó nếu không phải nhắm vào ai , thì chính là nhắm vào người.”

Giọng phụ vương ta khàn đặc:

“Lúc nàng ấy trúng độc, thái y bảo vẫn còn một tia hy vọng sống sót.”

“Nhưng đêm thay thuốc phủ đó, lò sắc thuốc đã bị người ta động tay động chân.”

“Nàng ấy không trụ nổi qua đêm đó.”

Ta từ từ quay đầu nhìn ông.

“Vậy ra cha vẫn luôn mọi .”

Khóe mắt phụ vương đỏ hoe.

“Cha .”

“Vậy tại sao cha không điều tra?”

Câu này thốt ra, ta liền hối hận.

Bởi ta nhìn gương mặt phụ vương bị dao cứa nát.

Ông thì thào nói nhỏ: “Cha đã từng điều tra.”

“Cha đã tra ròng rã suốt ba năm.”

“Nhưng tra đến cuối , chỉ phát hiện ra tất nhân chứng đều lần lượt bỏ mạng.”

“Ma ma hầu hạ bên cạnh con rồi.”

“Tiểu tư sắc thuốc cũng .”

“Đến người truyền thư về Giang Nam cũng bỏ mạng giữa đường.”

“Cuối , một mồi lửa đã thiêu rụi Tây viện Khang Vương phủ.”

“Đêm đó con mới ba tuổi.”

“Cha bế con tháo chạy từ biển lửa ra, đến tóc con cũng bị cháy sém một nhúm.”

Ông đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu ta.

, cha không phải không muốn đòi lại công đạo cho con.”

“Cha chỉ ngay con cha cũng không giữ nổi.”

Ta nghẹn họng không nói nên .

Hóa ra đời ông chịu luồn cúi, không phải bẩm sinh đã không có dũng khí.

Mà là ngực ông, đang che chở bảo bọc cho ta.

Thái hậu nói: “ đã có kẻ rục rịch hành động trở lại.”

“Thanh Ngọc Khấu xuất hiện, bọn chúng đã bắt đầu hoảng .”

Ta hỏi: “Một nửa còn lại đang ở đâu?”

Phụ vương trầm mặc một lát, lôi từ ngực áo ra một chiếc túi gấm cũ kỹ.

Đường chỉ khâu trên túi rất thô kệch, góc cạnh đã mòn rách.

Ông mở ra, bên quả nhiên nằm gọn nửa viên Thanh Ngọc Khấu.

Hai nửa ngọc bích ghép lại với nhau, đường vân ở giữa liền mạch hoàn hảo kín kẽ.

Mặt sau viên ngọc, có khắc một chữ cực kỳ nhỏ.

“Lương.”

Ta hỏi: “Lương là ai?”

Ánh mắt Thái hậu chợt lạnh toát.

Bà chưa kịp lên tiếng, bên ngoài cổng cung bỗng vẳng tới tiếng xướng lớn.

“Bệ hạ khẩu dụ, tuyên quận chúa phủ Khang Vương Thẩm , lập tức đến Ngự thư phòng diện thánh.”

Phụ vương đột ngột tóm chặt lấy tay ta.

Tên đến truyền cúi gằm mặt, giọng lanh lảnh chói tai.

“Bệ hạ nói, chỉ tuyên một mình quận chúa.”

09

Phụ vương ta nhất quyết không chịu buông tay.

Ông tóm chặt lấy ta, giống đang bấu víu vào sợi dây cứu mạng cuối .

cớ gì bệ hạ chỉ tuyên một mình ?”

Viên truyền chỉ cúi gằm mặt.

“Nô tài không .”

Thái hậu lạnh lùng nói: “Hoàng đế có ai đang tra hỏi này không?”

vội áp trán xuống sát đất.

“Bệ hạ nói, chính Thái hậu nương nương đã hỏi những điều không nên hỏi, cho nên mới quận chúa qua đó.”

Trước cổng Thọ Khang cung phút chốc lặng ngắt tờ.

Ta nhìn sắc mặt Thái hậu trở nên cực kỳ khó coi.

Bàn tay phụ vương ta càng lúc càng lạnh toát.

Ta nắm ngược lại tay ông.

“Cha, con đi.”

“Không được.”

“Ngự thư phòng đâu phải hang hùm hang cọp.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.