Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
móng tay lướt nhẹ qua vùng da thịt rắn chắc. Ngón tay vô tình chạm phải điểm nhạy cảm, đối phương lập tức run một .
“Đủ rồi đấy!”
Trương Hiển gầm , bật dậy bước thẳng ra ngoài. Căn phòng trở lại yên tĩnh, nhưng tôi hoảng đến nỗi chẳng thể nổi.
Vội vàng nhắn tin cho thân: [Toang rồi, hình như tớ sếp đau thật rồi.]
thân: [?]
Tôi: [Vừa nãy anh cứ bắt tớ đ.á.nh mình, tớ tiện tay cào một . Kết quả mặt anh tối sầm, thở dốc, gân xanh nổi đầy .]
Tôi: [Xong phim rồi, anh không phải nổi giận thật rồi định trừ lương tớ đấy chứ?]
thân: [Thế là hai người b.a.o lâu nay vẫn chỉ dừng ở mức quất roi thôi á?]
Tôi: [ thế , chả phải cậu bảo mỗi ngày đ.á.nh hai sẽ tốt cho thể chất lẫn tinh thần anh ?]
thân im lặng mấy giây rồi cảm thán: [Nói thật nhé, sếp là khác, đẳng cấp hơn hẳn bọn phàm phu tục tử như mình.]
Tôi tò mò: [Khác chỗ nào cơ?]
thân: [Đặc biệt biết nhịn.]
Là ?
Tôi đang định hỏi kỹ, cửa phòng lại mở ra.
Trương Hiển ôm gối và đứng ở cửa: “Mẹ tôi nói sáng mai sẽ qua đưa bữa sáng, để tránh mẹ nghi , tốt nhất là chúng nên chung.”
Tôi vốn cũng không bài xích chuyện chung, liền nhích vào trong: “.”
Trương Hiển không tôi lại hợp tác như vậy, anh lúng túng đặt xuống cạnh tôi.
Anh gằn giọng: “Đêm nay cho đàng hoàng, không giành , không lại gần tôi, cấm lén tôi.”
Tôi vẫn nhớ phương pháp tốt nhất để chữa bệnh mộng du hoang tưởng bị hại chính là biến mọi giả định của anh thành hiện thực.
Vậy nên, tôi trực tiếp vén chui vào chỗ anh, ôm c.h.ặ.t cánh tay anh như gấu koala, rồi “chụt” một rõ kêu má anh.
“ rồi, giờ yên tâm ngon chưa?”
Cơ thể Trương Hiển cứng đờ, yết hầu chuyển động xuống, giọng khàn đặc: “ tôi là, không môi tôi.”
Tôi ngẩng , ánh dời xuống đôi môi đỏ hồng đầy đặn của anh, không chút tì vết, mềm mại như trái vải mới bóc vỏ.
Nhìn lại Trương Hiển, hai anh nhắm c.h.ặ.t, hàng mi khẽ run rẩy. Một cảm giác kỳ lạ nhen nhóm trong lòng tôi: “Anh không?”
“ gì?”
Nhân lúc anh vừa mở , tôi liền đè tới, đặt môi anh một nụ . Anh hay không quan trọng gì chứ?
Dù người là tôi cơ .
08
Tôi thích Trương Hiển, từ rất lâu rồi. Tôi thuộc kiểu yêu ngay từ nhìn tiên.
Vẫn nhớ ngày đó thêm về muộn, trên đường tình cờ nhìn thấy anh đang cứu một con nhỏ bị xe tông.
Con bị hoảng loạn, dù một chân đã gãy không đi nổi nữa, nhưng cứ thấy Trương Hiển đến gần là nó lại nhe răng giơ vuốt, liều mạng tấn anh.
“Bỏ đi, loại hoang này đầy vi khuẩn, biết đâu bị dại nữa. cào người chỉ rước họa vào thân thôi, cứ mặc kệ cho nó tự sinh tự diệt đi.”
Cánh tay Trương Hiển đã in đầy vết cào rướm máu, nhưng anh chỉ điềm tĩnh đáp: “Nó chỉ là bị tổn thương quá nhiều nên mới mất đi niềm tin thôi. Hơn nữa nó cũng đâu , chỉ là quá sợ hãi thôi.”
Dưới ánh nắng rực rỡ, ánh dịu dàng đó đã khiến cô gái mười chín tuổi là tôi tiên biết thế nào là rung động.
Sau đó, tôi chạm mặt anh rất nhiều .
Tôi biết anh luôn đứng chuyên ngành.
Tôi biết anh tài nhiếp ảnh xuất chúng.
Tôi biết anh là hội trưởng hội thanh niên tình nguyện.
Mỗi khám phá thêm một điều, lòng tôi lại dành cho anh thêm một phần yêu mến.
lễ tân cho buổi trao giải nhiếp ảnh đó, tôi đăng ký tham gia cũng chỉ muốn ngắm anh thêm một chút, chẳng lại gặp gia đình anh.
Họ dịu dàng và thiện lương y hệt anh, bảo tôi thể từ bỏ cho đành?
Thế là tôi liều mạng viết luận văn, cải thiện điểm GPA, cuối cùng cũng nối bước anh vào tại ty nơi anh đang tác.
Lại nhân lúc bản thân gặp khó khăn chủ động cầu cứu sự trợ giúp từ ty, tôi biết chắc chắn sẽ người báo lại tình hình của tôi cho anh.
Quả nhiên như dự đoán, anh lại nữa chìa tay giúp đỡ tôi. Chỉ là tôi không anh lại đề nghị kết giả, là chẳng khác nào trúng độc đắc.
Niềm vui sướng cùng sự thầm thương trộm nhớ suốt b.a.o năm đều dồn hết vào nụ này, tay tôi cũng bắt thiếu tự chủ, luồn vào trong áo anh vuốt ve loạn xạ.
Hơi thở Trương Hiển trở nên dồn dập bị tôi trêu chọc, anh khẽ rên một tiếng rồi lật người đè tôi xuống.
“Em biết mình đang gì không?”
Tôi nhìn thẳng vào anh: “Em chưa từng mộng du.”
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy người đàn ông thầm một câu: “Tôi cũng vậy.”
Anh cũng vậy là ?
Nhưng chưa kịp hỏi cho ra nhẽ, đã bị anh vùi dập đến mức người rã rời, cuối cùng thiếp đi lúc nào không hay.