Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi không hiểu.
cảm hai bóng nhỏ bỗng trở nên vô chân thật.
Chân thật đến mức tôi không dám thở mạnh.
nhìn chằm chằm màn hình lâu.
Lâu đến mức trái tim tôi dần chìm xuống.
“ .”
“Có phải không tốt không?”
không lập tức trả lời.
lại di chuyển đầu dò.
Sau đó hạ giọng bảo y tá bên ghi lại.
“Vị trí hai túi thai nằm trong tử cung.”
“Lượng dịch không thay đổi nhiều so với trước.”
“Tạm thời chưa tăng rõ rệt.”
Tôi sửng sốt.
“Vậy…”
nhìn tôi, cuối cũng mỉm .
“Hiện tại chưa xấu đi.”
“Nhưng em định phải nghỉ ngơi.”
“Không thể tiếp tục bị những linh tinh này kích thích.”
Hơi thở nghẹn trong lồng ngực tôi bỗng được thả ra.
Thả lỏng đến mức nước mắt lập tức trào lên.
giấy cho tôi.
“Có thể .”
“Nhưng đừng quá lâu.”
Tôi giấy, gật đầu.
phòng kiểm tra mở, Chu Nghiễn gần lao tới.
“Thế nào rồi?”
chưa nói, tôi nhìn anh.
“Không xấu đi.”
Cả người anh giống bị rút hết điểm tựa, vai lập tức sụp xuống.
Giây tiếp theo, mắt anh đỏ lên.
Tôi tay chọc anh.
“Chu Nghiễn, anh lại định à?”
Anh lập tức quay mặt sang nơi khác.
“Không có.”
nội Chu ở bên chậm rãi lên tiếng:
“Đàn ông cũng không mất mặt.”
Tai Chu Nghiễn đỏ bừng.
Nghe không có gì, mẹ trực tiếp quay lưng lau nước mắt.
Thẩm Lan ôm , hai người .
Chu Đức đứng bên , một người nhìn trần nhà, một người nhìn nền gạch.
Không ai chịu thừa mắt mình đỏ.
nhấn mạnh lại những điều cần chú ý.
“Ba ngày tới tốt ở lại bệnh viện theo dõi.”
“Hạn chế người thăm.”
“Ít xem điện thoại.”
“Người nhà phải xử lý bên ngoài, đừng để bệnh nhân tiếp xúc.”
Chu Đức lập tức gật đầu.
“Tôi hiểu.”
cũng nói:
“Tôi giữ .”
Chu Nghiễn nhỏ giọng:
“Cháu canh cô .”
Tôi nhìn anh.
“Anh ngủ trước đi.”
Anh lập tức lắc đầu.
“Anh không buồn ngủ.”
nói xong, anh ngáp một cái.
Cuối mọi người trong phòng cũng bật .
trở về phòng bệnh, ngoại được người chăm sóc về nghỉ.
Mợ Trần Nhã Nhã cũng được người của Chu Đức mời đi.
Lâm Tư Vũ bị phòng y vụ tạm thời đình các quyền hạn liên quan.
Bài đăng mới trên diễn đàn trường bị xóa nhanh.
Bản tuyên xin lỗi của Trần Nhã Nhã được ghim trên trang đầu diễn đàn.
Cô ta thừa vì cảm xúc cá nhân mà đăng thông tin sai lệch, xâm phạm quyền riêng tư của tôi sẵn sàng chấp xử lý.
Lần này, không ai trong phần bình luận dám tiếp tục cợt nhả.
Đào Vi gửi tin nhắn cho tôi.
“Chi Chi, thật.”
“Nhưng cậu đừng xem.”
“Tôi xem thay cậu.”
Tôi rồi trả lời:
“Được.”
Cuối , dưới sự hợp sức của tôi hai người mẹ, Chu Nghiễn bị ấn xuống giường chăm sóc bên .
Anh muốn giãy giụa.
“Anh không ngủ.”
Tôi nói:
“Anh không ngủ thì em tức giận.”
Anh lập tức ngậm miệng.
Chưa đến ba phút, anh ngủ.
Anh ngủ sâu.
Nhưng chân mày nhíu lại.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, trong lòng bỗng mềm đến khó tả.
Tối qua, người này ngồi xổm dưới ký túc xá gọi điện cho gia đình, sợ đến mức tay run.
Hôm nay lại hết lần này đến lần khác chắn trước mặt tôi, nói rằng tôi không có lỗi.
Tôi không biết tương lai sẽ thế nào.
Tôi chưa thật sự quyết định có nên giữ lại hai sự cố nhỏ bé này hay không.
Nhưng ít trong lúc này, tôi không cảm mình đứng một mình bên vách núi.
Đến chiều tối, bầu trời ngoài sổ dần tối xuống.
Mẹ múc cháo cho tôi.
Thẩm Lan ngồi bên gọt táo.
Chu Đức đứng ngoài , hạ giọng bàn xem trung tâm chăm sóc sau sinh nào gần đây có danh tiếng tốt.
Nghe vậy, tôi .
“.”
“ chưa đến bước đâu.”
thò đầu vào.
“Chúng ta tìm hiểu.”
Chu Đức cũng thò đầu vào.
“Đúng, chuẩn bị phương án.”
Tôi chưa kịp nói, phòng bệnh bỗng được gõ nhẹ hai lần.
Y tá đẩy bước vào, phía sau là cố vấn học tập.
Sắc mặt cố vấn nghiêm túc.
“Hứa Chi.”
“Có một cô cần nói với em.”
Tim tôi giật mạnh.
Cô điện thoại cho tôi.
“ rồi Triệu Minh Viễn khai với nhà trường rằng trước đăng bài đầu tiên, cậu ta được một email ẩn danh.”
“Trong email có ảnh phiếu khám sức khỏe tại bệnh viện trường của em.”
“Bức ảnh không phải do cậu ta chụp.”
19
Sau cố vấn nói xong, không khí trong phòng bệnh giống bị siết chặt.
Phiếu khám sức khỏe của bệnh viện trường.
Đó là thứ ban đầu tôi muốn giấu .
Cũng là nguồn gốc của tất cả những sóng gió trong hai ngày qua.
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Chu Nghiễn ngồi bật dậy khỏi giường chăm sóc, cơn buồn ngủ trong mắt lập tức biến mất.
“Email đâu?”
Cố vấn điện thoại cho anh.
“Triệu Minh Viễn khai email ẩn danh được gửi đến hòm thư cá nhân của cậu ta lúc mười một giờ bốn mươi bảy phút tối hôm qua.”
“Ban đầu cậu ta định truyền trong nhóm, sau đó cảm diễn đàn có nhiều lượt truy cập hơn nên đăng bài.”
Nghe vậy, tay chân tôi lạnh buốt.
Hóa ra cái gọi là tiện tay không phải tiện tay.
Mà là có người dao cho cậu ta.
Cậu ta lựa nơi náo nhiệt để đâm ra ngoài.
Chu Nghiễn trả điện thoại cho cố vấn.
“Có điều tra được người gửi không?”
Cố vấn gật đầu.
“Trung tâm thông tin của trường điều tra.”
“Nhưng bản thân bức ảnh có manh mối.”
Cô phóng to ảnh phiếu khám.
Bức ảnh được chụp vội.
Tên, khoa kết quả dương tính với thai kỳ sớm của tôi đều rõ.
Ở góc lộ ra một phần bìa hồ sơ màu xanh.
Giọng cố vấn trầm xuống.
“Đây là bìa hồ sơ trong văn phòng của cô.”
Tôi ngẩn người.
“Văn phòng ạ?”
Cố vấn nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.
“Trước phát phiếu khám, chúng quả thực được đặt trong văn phòng cô một thời gian.”
“Buổi chiều hôm cô đi họp, trong văn phòng có hai cán bộ lớp giúp sắp xếp tài liệu.”
“Một người là Triệu Minh Viễn.”
“Người lại là Đặng Giai Ni.”
Sắc mặt Chu Nghiễn lập tức lạnh đến cực điểm.
Tôi nhắm mắt.
Dường không hề bất ngờ.
Nhưng thật sự nghe cái tên , trong lòng bị thứ gì cào qua.
Cố vấn nói:
“Cô thông báo cô ta đến bệnh viện.”
“Ban đầu cô định để em tránh mặt.”
“Nhưng này liên quan đến em, em có quyền được biết.”