Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
lẽ hôm nay…
Tâm trạng của Chu sẽ thú vị.
“Được rồi.”
Tôi đóng hộp thư điện tử lại.
“Việc hôm nay coi như xử lý xong. Ngày mai…”
Điện thoại lại sáng màn hình.
là số điện thoại lạ ấy.
Chu .
Lần này không phải tin nhắn.
Mà là trực tiếp.
Tôi màn hình cuộc đến, im lặng một giây rồi nhấc máy.
“Cô .”
Chu khác hẳn những gì tôi tưởng tượng.
Không chanh chua.
không ngang ngược.
Mà là một chất đã được cố ý kiềm chế, mềm mỏng, thậm chí còn pha tủi thân.
“Cô , tôi là Chu … mẹ của Hạo Vũ.”
“Tôi biết bà là ai.”
“Tôi muốn gặp cô một lần.”
“Không cần.”
“Cô .”
bà ta hơi cao hơn một .
“Tôi biết bây mọi lợi thế nằm trong tay cô. Nhưng một số chuyện… không giống như cô nghĩ.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện giữa tôi và Quốc Lương.”
Tôi tựa lưng vào ghế, ngước mắt lên trần nhà.
“Bà Chu.”
“Thành thật mà nói…”
“Chuyện giữa bà và Quốc Lương, tôi không hề tâm.”
“Vậy cô tâm điều gì?”
“Tôi tâm hai việc.”
“Thứ nhất, nguồn gốc quyền sở hữu nhà đứng tên bà.”
“Thứ hai, hơn 12 triệu tệ đã biến mất khỏi tài khoản ty tôi.”
“Ngoài ra…”
“Tôi không tâm gì cả.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó…
Chu khẽ .
Nụ nhẹ.
Nhưng lại mang theo một cay đắng mà tôi không ngờ tới.
“Cô …”
“Cô thật sự nghĩ số tiền đó là do tôi đòi sao?”
Tôi không đáp.
“Tất cả do Quốc Lương chủ động đưa.”
“Từng khoản một.”
“Tôi chưa bao mở miệng xin ông ấy.”
“Nhưng bà đã nhận.”
Tôi thản đáp.
“Nhận rồi thì bà phải chịu trách nhiệm.”
“Tôi là một phụ nữ, một mình nuôi …”
“Bà Chu.”
Tôi cắt ngang.
“Trong hơn mười năm bà nuôi , mỗi năm Quốc Lương đưa cho bà khoảng 2 triệu tệ.”
“Bà lái xe Land Rover.”
“Sống trong hộ bốn phòng.”
“ trai học trường quốc tế.”
“Như vậy không là ‘một phụ nữ một mình nuôi cực khổ’.”
“Mà là sống trong nhung lụa.”
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Lần này…
Sự im lặng kéo dài hơn nhiều.
Đến khi Chu lên tiếng lần nữa…
Chất mềm mỏng lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là sự lạnh lùng, cứng rắn và chẳng còn che giấu điều gì.
“Cô .”
“Tôi nói trước.”
“Nói đi.”
“ nhà đó…”
“Tôi sẽ không bán.”
Tôi bật .
“Không bán?”
“Đúng.”
“Đó là chỗ dựa duy nhất của hai mẹ tôi.”
“Các đã cắt thẻ của Quốc Lương.”
“Nếu bây còn lấy luôn nhà…”
“Bà Chu.”
Tôi tĩnh cắt lời.
“Hình như bà chưa hiểu một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tiền mua nhà đó được rút từ quỹ của ty.”
“Đây không còn là chuyện riêng giữa bà và Quốc Lương.”
“Mà là…”
“Một vụ việc hình sự.”
“Cô…”
“Đội Cảnh sát Kinh tế đã chính thức thụ lý.”
“Nếu bà phối hợp hoàn trả tài sản, nhiều nhất xử lý theo hướng dân sự.”
“Còn nếu bà không phối hợp…”
Tôi dừng lại một .
“Thì lúc đó…”
“Vấn đề không còn là một nhà nữa.”
Tiếng thở của Chu lập tức trở nên dồn dập.
“Cô đang uy hiếp tôi?”
“Không.”
“Tôi đang thông báo.”
“ Tri Dư!”
Chu đột nhiên the thé.
“Đừng quên Hạo Vũ là ruột của bố cô! Cô làm tuyệt tình như vậy…”
“ Hạo Vũ phải của bố tôi hay không…”
“Tuyệt đối không liên đến quyền sở hữu của nhà đó.”
tôi từ đầu đến cuối tĩnh như cũ.
“Bà Chu.”
“Tôi nhắc lại lần cuối.”
“Trong vòng ba ngày…”
“Hoặc sang tên nhà.”
“Hoặc chuyển đủ 12,37 triệu tệ vào tài khoản được định.”
“Nếu không…”
“Gặp nhau tại tòa.”
“Cô… cô sẽ hối hận!”
“Không đâu.”
Nói xong…
Tôi cúp máy.
Tần Tự đứng bên cạnh tôi với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
“Chủ tịch …”
“Hửm?”
“ điệu của cô lúc nãy…”
“Nổi hết da gà.”
Tôi liếc cô ấy.
“Là bị dọa sợ…”
“Hay thấy ngầu?”
Tần Tự suy nghĩ nghiêm túc.
“Chắc là…”
“Cả hai.”
Tôi bật .
“Được rồi.”
“Hôm nay đến đây thôi.”
“Ngày mai tiếp tục.”
Tôi đứng dậy, cầm túi xách rồi rời khỏi văn phòng.
Đi ngang hành lang, tôi gặp mấy quản lý cấp trung của ty.
Vừa thấy tôi, mọi lễ phép gật đầu.
“Chủ tịch .”
“Chủ tịch .”
Tôi mỉm đáp lại.
Không một ai nhắc đến bài viết đang lan truyền trên mạng.
không bất kỳ ánh mắt kỳ lạ nào.
Mọi thứ…
vận hành thường.
Bởi vì tất cả mọi trong tòa nhà này biết rõ…
Rốt cuộc ty này là của ai.
Khi tôi về đến nhà thì đã chín tối.
Đèn phòng khách còn sáng.
Quốc Lương đang ngồi trên ghế sofa.
Khoảnh khắc thấy tôi bước vào…
ông ta khẽ động.
Như muốn đứng dậy.
Nhưng giống như hai chân bỗng mềm nhũn, cuối cùng lại ngồi phịch xuống.
Ông ta của lúc này…
Khác hẳn ba ngày trước.
Ba ngày trước, ông ta còn đỏ mặt đập bàn, lớn đến mức như muốn làm vỡ cả cốc chén.
Còn bây …
Đôi mắt đã sưng húp.