Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

5

Đối diện với lời chất vấn đầy vẻ mỉa mai của Bùi Viễn, tôi không hề tức giận.

Thậm chí lòng chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.

Tôi chỉ bình tĩnh khóa cặp lại, nhẹ đáp:

“Tôi chỉ không nhìn rõ bảng thôi.”

xong, tôi không nhìn phản ứng đầy kinh ngạc của cậu ấy nữa.

Tôi khoác cặp lên vai, khỏi chỗ .

Từ dãy bàn cuối lên hàng đầu chỉ mất vài chân.

Kỳ Dục vẫn đang gục đầu .

Chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình phủ kín đầu cậu ta.

Tôi nhẹ nhàng đặt sách vở lên bàn.

lẽ tiếng động làm phiền giấc , Kỳ Dục cau mày, chiếc áo .

Gương mặt lộ ra mang theo vẻ sắc lạnh và đầy tính công kích.

Đôi mắt vương vẻ ngái nhưng lạnh đến mức khiến khác không dám nhìn lâu.

lớp lập tức im bặt.

Ai nấy đều nín thở, chờ xem tôi sẽ bị cậu ta đuổi đi như thế nào.

Ngay đứng trên bục giảng lộ rõ vẻ chờ xem trò vui.

Kỳ Dục nhìn tôi vài giây.

Ánh mắt chậm rãi lướt chiếc áo len bạc màu vì giặt quá nhiều lần.

Thế nhưng, trái ngược với gì mọi nghĩ…

Cậu ta chẳng một lời.

Chỉ lười biếng bàn mình dịch sang bên cạnh, chừa ra một khoảng trống đủ rộng.

Sau đó lại áo lên đầu, tiếp tục .

Tôi khẽ thở phào, chỗ mới, lấy giấy nháp ra bắt đầu giải bài.

Không lâu sau, phía sau vang lên tiếng ghế.

vào vị trí đây của tôi.

Ngay cạnh Bùi Viễn.

Cô ấy mỉm cười, dịu dàng:

“Bùi Viễn, từ nay chúng ta bạn cùng bàn rồi. Mong cậu chỉ bảo nhiều hơn.”

Tôi không quay đầu.

Nhưng phòng học yên tĩnh, sự im lặng của Bùi Viễn lại nên đặc biệt rõ ràng.

lâu sau, cậu ấy mới nhàn nhạt đáp:

“Ừ.”

 

Chuông tan tiết vừa vang lên, lớp lập tức nên ồn ào.

Mấy nam sinh vốn chơi thân với Bùi Viễn đến xung quanh, không ngừng trêu chọc cậu ấy và .

Tôi cầm cốc đứng dậy đi lấy nước.

Khi quay lại, ánh mắt tôi vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Bùi Viễn.

Giữa đám đông, cậu ấy vẫn chăm chú nhìn tôi.

đôi mắt ấy không vẻ bình thản quen thuộc.

Thay vào đó một tia bực bội khó gọi thành tên.

Tôi lập tức dời mắt, lặng lẽ ra khỏi lớp.

Đi đến khúc quanh cầu thang, tôi nghe thấy vang lên phía sau.

“Bùi Viễn, bạn cùng bàn cũ của cậu vẻ khó gần thật.”

“Sao cậu ấy lại chủ động cạnh Kỳ Dục vậy?”

Bùi Viễn lạnh nhạt.

“Không biết.”

vẫn cười.

“Cuối tuần cậu muốn đi xem triển lãm tranh không? Bố tớ vừa hai vé…”

“Không rảnh.”

Bùi Viễn cắt ngang lời cô ấy.

Sự mất kiên nhẫn ấy, ngay tôi nghe ra rõ.

Tôi không quay đầu.

Chỉ lặng lẽ tiếp.

 

Khi lại lớp học, Kỳ Dục tỉnh.

Cậu ta đang chống cằm nhìn chằm chằm chiếc cốc nước cũ bong gần hết lớp sơn trên bàn tôi, không biết đang nghĩ gì.

Thấy tôi , cậu ta bỗng cất tiếng:

“Cậu Tô Tình?”

Tôi khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Kỳ Dục không hỏi thêm.

Cậu ta cúi lục hộc bàn, lấy ra hai cây kẹo mút.

Một cây được bóc ra nhét vào miệng.

Cây lại bị cậu ta tiện tay ném sang bàn tôi.

“Ồn chết đi được.”

kẹo đi.”

Tôi hơi ngẩn .

Ánh mắt dừng trên cây kẹo vị dâu nằm mặt.

Tôi chưa kịp từ chối thì Kỳ Dục quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của tôi.

6

Sau khi đổi chỗ

Cuộc sống của tôi không không nên tệ hơn.

Mà ngược lại yên tĩnh hơn .

Phần lớn thời gian, Kỳ Dục đều gục đầu .

Nếu không thì sẽ đeo tai nghe chơi game.

Cậu ta chưa bao giờ chủ động làm phiền tôi.

không nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò hay thương hại như khác.

Chỉ một lần vào giờ nghỉ trưa.

Tôi ở lại lớp, lặng lẽ chiếc bao nguội lạnh.

Đó vốn chuyện bình thường.

Tôi không đủ tiền để ngày nào căn tin suất cơm đầy đủ thịt và rau.

Đúng lúc ấy, Kỳ Dục từ ngoài lớp đi vào.

tay cậu ta cầm một chiếc túi giấy được đóng gói đẹp.

Đi ngang qua chỗ tôi, cậu ta tiện tay ném luôn chiếc túi lên bàn.

khác đưa cho tôi.”

“Tôi không đồ ngọt.”

“Cậu xử lý giúp đi.”

Tôi mở túi ra.

Bên mì của tiệm nổi tiếng ngoài trường.

Một ổ đủ tiền của tôi mấy ngày.

Tôi lập tức đẩy chiếc túi lại.

“Tôi không thể nhận.”

Kỳ Dục nhíu mày.

mang theo vẻ khó chịu thường thấy.

“Không nhận thì ném vào thùng rác.”

Tôi nhìn cậu ta.

Rồi lại nhìn ổ thơm mùi bơ sữa.

Cuối cùng vẫn cầm lấy.

“Cảm ơn.”

“Bao nhiêu tiền, ngày mai tôi trả.”

Kỳ Dục bật cười khẩy.

“Cậu nghĩ tôi thiếu chút tiền đó sao?”

Tôi không đáp.

Chỉ cúi đầu hết ổ .

 

Ngày hôm sau.

Tôi đặt quyển ghi chép toán cẩn thận hệ thống lại lên bàn cậu ta.

“Tôi không thích nợ khác.”

“Cái này… coi như cảm ơn cậu.”

Kỳ Dục nhướng mày.

Lật đại vài trang.

Thật ra nền tảng của cậu ta không hề kém.

Chỉ nay chưa từng chịu học.

Khóe môi cậu ta khẽ nhếch.

“Được.”

“Tạm chấp nhận vậy.”

Từ đó, tuy giữa chúng tôi vẫn không nhiều.

Nhưng lại dần hình thành một sự ý kỳ lạ.

Mà tất điều ấy…

Dường như đều lọt vào mắt một ở dãy bàn phía sau.

 

Tiết tự học buổi chiều.

Bùi Viễn bất ngờ cầm một tờ đề đến bàn tôi.

Cậu ấy không hề nhìn Kỳ Dục.

Chỉ dùng đầu bút gõ nhẹ lên mặt bàn tôi.

“Tô Tình.”

“Ở câu cuối của bài này…”

“Tôi bị kẹt một .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.