Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Tôi cảm thấy câu hỏi của Bùi Viễn sự chẳng có nghĩa gì.
“Không thì sao?”
“Tôi phải mặc quần ướt học chắc?”
Nói xong, tôi bình tĩnh , mở sách tiếng Anh, chuẩn học từ vựng.
Đột nhiên…
“Bốp.”
Bàn tay Bùi Viễn đè mạnh trang sách.
Vì dùng sức quá lớn nên các khớp ngón tay đều trắng bệch.
“Tô Tình.”
“ ngoài tôi.”
“Tôi có chuyện nói.”
Tôi bình thản gạt tay cậu ấy sang một bên.
“Nói ở đây cũng được.”
này, gần như cả lớp đều đang lén nhìn chúng tôi.
Bùi Viễn nghiến chặt răng.
Không đợi tôi đồng , cậu ấy đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh khỏi lớp.
Sức lực của cậu ấy quá lớn.
Tôi hoàn toàn không thể giằng .
Chỉ có thể kéo thẳng sân thượng.
Gió trên sân thượng thổi rất mạnh.
Lạnh đến mức khiến người ta thấy buốt.
Bùi Viễn buông tay.
Cậu ấy dựa lưng vào cánh sắt đã phủ đầy vết gỉ, hít một hơi sâu.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt chất chứa sự giận kìm nén quá lâu.
“Rốt cuộc cậu đang cái gì?”
“Từ ngày Thẩm An Hòa chuyển đến…”
“Cậu nào cũng nói năng kỳ lạ.”
“Còn cố tình đổi chỗ sang Kỳ .”
“Bây giờ lại mặc quần của cậu ta.”
“Cậu nhất định phải tôi chết mới vừa lòng sao?”
Tôi cúi đầu nhìn cổ tay đã đỏ vì cậu ấy siết quá chặt.
Rồi chậm rãi ngước mắt.
“Tôi không loạn.”
“Cũng chưa từng cố chọc cậu.”
“Tôi chỉ quay đúng vị trí của mình.”
Bùi Viễn sững người.
Hiển nhiên cậu ấy không ngờ tôi sẽ nói như vậy.
“Vị trí của cậu?”
“Là gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
“Là vị trí…”
“Cách cậu xa một chút.”
Gió lạnh lướt qua giữa chúng tôi.
Tôi khẽ cười.
“Bùi Viễn.”
“Cậu không cần lấy Thẩm An Hòa để thử tôi.”
Đồng tử của cậu ấy lập co lại.
Bùi Viễn nhanh tới trước.
Giọng nói trở nên gấp gáp.
“Cậu biết rồi?”
“Tôi chưa từng ở bên cô ấy.”
“Sợi dây buộc tóc kia là tôi tự mua.”
“Tôi chỉ…”
“Tôi chỉ xem rốt cuộc cậu có để hay không.”
Tôi cắt ngang lời cậu ấy.
“Tôi có để hay không…”
“Quan trọng lắm sao?”
Bùi Viễn bỗng im lặng.
Tôi nhìn cậu ấy.
Giọng nói bình tĩnh như cũ.
“Nửa năm nay.”
“Cậu vừa quen việc tôi nghe lời.”
“Vừa ở vị trí cao hơn để thương hại tôi.”
“Cậu rằng trăm tệ là đủ để mua lòng tự trọng của một người.”
“Cậu cũng rằng…”
“Dù cậu gì.”
“Tôi sẽ nguyên tại chỗ đợi cậu.”
Sắc mặt Bùi Viễn từng chút một tái đi.
Nhưng lòng tôi…
Lại chẳng còn chút gợn sóng nào.
“Tờ thư tình kia.”
“Là tôi cố đưa cậu.”
“ …”
“Từ rất lâu rồi.”
“Tôi đã không tiếp tục người sau cậu nữa.”
Tôi khẽ cong khóe môi.
“Cậu thấy dùng tình cảm của người khác để thử lòng…”
“Thú vị lắm sao?”
“Hay là…”
“Cậu cảm thấy mình đã thắng?”
Môi Bùi Viễn khẽ động.
Dường như giải thích điều gì.
Thế nhưng…
Một chữ cũng không thể nói .
Sự bình tĩnh mà cậu ấy tự hào.
Cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
“Tô Tình…”
Cậu ấy đưa tay.
giữ lấy tay áo tôi.
Nhưng tôi đã lùi sau một .
Tránh khỏi bàn tay ấy.
“Sau này…”
“Đừng tìm tôi nữa.”
“Ngay từ đầu…”
“Chúng ta đã không phải người đi cùng một con đường.”
Nói xong, tôi xoay người mở sân thượng.
Lặng lẽ .
Ngay khoảnh khắc cánh khép lại sau.
Tôi nghe thấy một tiếng động nặng.
Giống như…
Có người dùng hết sức đấm mạnh vào cánh sắt.
9
Kể từ hôm đó.
Bùi Viễn hoàn toàn thay đổi.
Cậu ấy không còn để tâm đến Thẩm An Hòa.
Cũng chẳng còn nói chuyện bất kỳ ai.
Ngày nào đến lớp cũng hoặc là ngẩn người, hoặc là gục bàn ngủ.
Thành tích vốn đầu cũng tụt dốc nhanh chóng.
Ban đầu, Thẩm An Hòa còn cố chủ động đến gần.
Nhưng sau lần Bùi Viễn lạnh lùng quát một chữ “Cút” ngay trước mặt mọi người…
Cô ấy cũng mất sạch thể diện.
Không bao giờ tìm cậu ấy nữa.
Còn cuộc sống của tôi…
Sau khi cạnh Kỳ .
Lại ngày càng bình yên.
Tôi dần phát hiện.
Kỳ hoàn toàn không đáng sợ như những lời đồn.
Cậu ta chỉ ghét giả tạo.
Và ghét những chuyện phiền phức.
Có tôi bài.
Cậu ta sẽ lười biếng nghiêng đầu nhìn qua.
Sau đó chỉ ngay chỗ tôi tính sai.
Còn tôi.
Mỗi lần tổng hợp xong những phần kiến thức quan trọng.
Đều sẽ tiện tay đặt một bản bàn cậu ta.
Lâu dần.
Kỳ càng nhìn cặp kính gọng đen dày cộp của tôi càng thấy khó chịu.
“Cặp kính này của cậu chắc lệch độ rồi.”
“Đọc sách mà sắp dí sát mặt bàn .”
Chiều cuối tuần.
Không nói không rằng.
Cậu ta kéo thẳng tôi vào một hàng kính mắt.
Vừa vào đã nói nhân viên:
“Lấy cô ấy một cặp kính áp tròng.”
Tôi giật mình.
Vội vàng xua tay.
“Không cần đâu.”
“Kính áp tròng vừa đắt.”
“Lại khó chăm sóc.”
Kỳ căn bản không nghe.
Cậu ta đặt tay vai tôi.
Ấn tôi ghế đo thị lực.
“Im.”
“Coi như tôi cậu vay.”
“Sau này thi đỗ đại học.”
“Kiếm được tiền thì trả.”
…
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên.
Lần đầu tiên đời tôi đeo kính áp tròng.
Khi mở mắt nhìn vào gương.
Ngay cả bản thân tôi cũng sững sờ.
Không còn cặp kính dày che khuất.
Đường nét trên gương mặt bỗng trở nên thanh tú hơn hẳn.
Đôi mắt vốn rất đẹp cũng hiện rõ.
trẻo.
Sáng ngời.
Đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.
Kỳ sau.
Nhìn tôi gương một .
Rồi khẽ nhướng mày.
“Được đấy.”
“Cuối cùng cũng có dáng vẻ của một con người.”
Miệng cậu ta độc như cũ.
Thế nhưng…
Tôi lại không nhịn được mà bật cười.
Sáng thứ .
Vừa vào lớp.
Không gian lập yên lặng.
Mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn tôi.
Có người kinh ngạc.
Có người tán thưởng.
Cũng có người không dám tin.
“Đó…”
“Là Tô Tình sao?”
“Trời ơi.”
“Tháo kính lại xinh đến vậy?”
Tôi mặc kệ tất cả.
Chỉ lặng lẽ đi tới hàng ghế đầu.
.
Kỳ đã đến từ trước.
Thấy tôi, cậu ta chỉ liếc một cái rồi bình thản nói:
“Hôm nay tôi chưa mua đồ ăn sáng.”
“ tôi ăn phần của cậu.”
Nói xong.
Cậu ta rất tự nhiên cầm chiếc bánh bao trên bàn tôi.
Tôi bất đắc dĩ nhìn cậu ta.
Khóe môi lại vô thức cong .
Ở dãy bàn sau.
Bùi Viễn nhìn chằm chằm bóng lưng tôi.
Chiếc bút tay cậu ấy đã bóp đến mức nứt gãy.
Đến này…
Cuối cùng cậu ấy cũng hiểu.
Người con gái từng tầm mắt mình.
Đã rời đi rồi.
Không chỉ rời khỏi thế giới của cậu ấy.
Mà còn nở rộ thành dáng vẻ rực rỡ nhất.
Chỉ tiếc rằng…
Ánh sáng ấy.
Đã không còn thuộc cậu ấy nữa.