Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Kết thúc .”

Kỳ Dục nhìn Bùi Viễn bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Cô ấy đã rất rõ.”

“Giữa người… không còn gì để tính nữa.”

“Cậu nghe không hiểu tiếng người sao?”

Bùi Viễn siết chặt tay.

Ánh mắt cậu ấy lướt qua Kỳ Dục dừng trên người tôi.

“Tô Tình…”

“Cậu thật sự muốn tuyệt tình đến vậy sao?”

Tôi không trả lời.

Chỉ khẽ kéo vạt áo Kỳ Dục.

“Đi thôi.”

Chúng tôi sóng vai rời khỏi .

Đi rất xa

Tôi vẫn cảm được ánh mắt tuyệt vọng phía sau lưng.

tôi không quay đầu.

Dù chỉ một lần.

12

Nửa học kỳ cuối của năm Mười trôi qua rất nhanh.

Một tháng sau, Thẩm An Hòa lẽ chuyển trường.

Có lẽ cô ấy không chịu nổi những ánh mắt lạnh nhạt và sự xa lánh của người.

Còn Bùi Viễn…

Hoàn toàn rơi khỏi nhóm mười học sinh đầu khối.

Cậu ấy không còn chơi bóng rổ.

Không còn tụ tập cùng đám bạn ngày trước.

Cũng chẳng còn thiếu niên rực rỡ khiến ai cũng ngước nhìn.

Ngày nào cậu ấy cũng im .

Hoặc cắm cúi nhìn sách.

Hoặc ngồi ngẩn người thật lâu.

Cậu ấy cũng không bao giờ tìm tôi nữa.

Thỉnh thoảng gặp hành lang.

Cậu ấy sẽ lập tức dừng bước.

lẽ tránh ánh mắt tôi.

thể đang né tránh thứ ánh sáng quá chói chang.

 

đó…

Tôi và Kỳ Dục trở thành khách quen của phòng giáo viên.

Không vì đánh hay gây chuyện.

Mà bởi thành tích học tập.

Nền tảng của Kỳ Dục vốn đã rất tốt.

Chỉ trước đây cậu ta chưa từng nghiêm túc.

Một thật sự bắt đầu học…

Tốc độ tiến bộ nhanh đến mức khiến người kinh ngạc.

Những buổi tối tự học.

Chúng tôi thường cùng làm đề đến chuông tan học vang .

 

Tháng Sáu.

Kỳ thi đại học cuối cùng cũng đến.

Sau kết thúc môn thi cuối cùng.

Bầu trời bất chợt đổ xuống một cơn rất lớn.

Tôi dưới mái hiên trước điểm thi.

Nhìn màn trắng xóa mà không biết làm sao.

Đúng lúc ấy.

Một ô màu đen nhẹ nhàng che đầu tôi.

Kỳ Dục bên cạnh.

Trên tay cậu ta còn cầm một ô chưa mở.

Cậu ta nhét ô đen vào tay tôi.

“Đi thôi.”

“Tôi dẫn cậu đi ăn một bữa thật ngon.”

“Coi chúc mừng…”

“Cậu cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ.”

Tôi bật cười.

Mở ô.

cùng cậu ta bước vào màn .

 

Đi đến cổng trường.

Tôi nhìn thấy Bùi Viễn.

Cậu ấy một mình .

Không che ô.

Toàn thân đã ướt sũng.

Chỉ lẽ nhìn về phía chúng tôi.

mắt đỏ hoe.

Không biết vì nước .

Hay vì điều gì khác.

Kỳ Dục khựng bước.

Theo bản năng chắn trước tôi.

Bùi Viễn không nhìn cậu ta.

Ánh mắt cậu ấy vẫn cố chấp dừng trên người tôi.

“Tô Tình…”

Giọng khàn đặc.

Gần bị tiếng nuốt mất.

“Nếu…”

“Nếu ngay từ đầu…”

“Tôi không lá thư ấy.”

“Nếu cậu vẫn bạn cùng bàn của tôi…”

“Có …”

“Chúng ta sẽ không đi đến ngày hôm nay?”

vẫn rơi rất lớn.

Khuôn cậu ấy trở nên mờ nhòe màn nước.

Tôi nhìn người từng khiến mình âm thầm ngước nhìn suốt năm.

trái tim…

Đã không còn gợn sóng.

Tôi bình tĩnh đáp:

“Không có nếu .”

“Bùi Viễn.”

chính cậu…”

“Đã tự tay ném nó đi.”

xong.

Tôi thu ánh mắt.

Cùng Kỳ Dục sóng vai bước qua cậu ấy.

Phía sau.

Vang một tràng ho dữ dội.

tôi không hề quay đầu.

Có những thứ…

Một đã vỡ.

Sẽ mãi mãi không thể hàn gắn.

13

Ngày công bố kết quả.

Tôi trúng tuyển vào một trường đại học trọng điểm ở Bắc Kinh.

Điểm của Kỳ Dục còn cao hơn tôi mười điểm.

Cậu ta chọn một ngành khác.

vẫn học cùng trường với tôi.

Sau đó…

Chúng tôi cùng đi xem phim.

Cùng đến tiệm bánh đắt tiền trường.

Ăn bánh mì mà ngày trước cậu ta từng mua tôi.

thứ diễn rất tự nhiên.

thể vốn dĩ nên vậy.

 

trưởng tổ chức buổi liên hoan cuối cùng.

Hầu đều có .

Chỉ thiếu mỗi Bùi Viễn.

Có người

Cậu ấy thi không tốt.

Ngay nhóm trường chất lượng cũng không đủ điểm.

Cũng có người

Gia đình đã chuẩn bị cậu ấy nước .

Đổi một môi trường mới.

Bắt đầu từ đầu.

người chỉ cảm thán vài câu.

nhanh chóng bị bầu không khí chia tay cuốn đi.

 

Sau bữa ăn.

kéo đến phòng karaoke.

Tiếng nhạc và tiếng cười vang khắp căn phòng.

Kỳ Dục ngồi bên cạnh tôi.

Vừa bóc một quả quýt.

Vừa tiện tay đưa sang.

“Đến Bắc Kinh …”

“Vẫn để tôi che chở cậu.”

xong.

Cậu ta còn hất cằm đầy kiêu ngạo.

Tôi lấy múi quýt.

Cắn một miếng.

Rất ngọt.

“Được.”

Tôi cười.

“Vậy sau này nhờ cậu.”

 

Giữa chừng.

Tôi đi vệ sinh.

Ở cuối hành lang.

Tôi gặp người bạn thân của Bùi Viễn.

Thấy tôi.

Cậu ấy do dự rất lâu mới bước tới.

“Tô Tình.”

“Ngày mai Bùi Viễn đi .”

Cậu ấy đưa tôi một hộp nhỏ.

“Đây đồ cậu ấy nhờ tôi chuyển.”

Tôi không đưa tay .

“Phiền cậu…”

“Giúp tôi vứt đi.”

Nam sinh kia khẽ thở dài.

“Cậu biết không?”

“Thật …”

“Bùi Viễn thích cậu từ lâu .”

“Cậu ấy cố ý nhắc đến Thẩm An Hòa…”

“Chỉ muốn xem cậu có ghen hay không.”

“Cậu ấy quá kiêu ngạo.”

“Không biết cách cúi đầu.”

“Cũng luôn nghĩ…”

“Cậu sẽ mãi ở .”

Tôi yên nghe hết.

chỉ khẽ gật đầu.

“Tôi biết.”

…”

“Kiêu ngạo.”

“Thì trả giá.”

xong.

Tôi bước qua cậu ấy.

Đẩy cửa phòng karaoke.

Bên .

Kỳ Dục đang cầm micro hát lệch tông đến mức phòng cười nghiêng ngả.

Vừa nhìn thấy tôi.

Cậu ta lập tức vẫy tay.

“Tô Tình!”

“Mau vào cứu sân khấu đi!”

Tôi bật cười.

chậm rãi đi về phía cậu ta.

14

Tháng Chín.

Mùa thu Bắc Kinh đẹp đến nao lòng.

Tôi và Kỳ Dục cùng nhập học.

Đi dưới hàng ngân hạnh vàng rực.

Đột nhiên…

Kỳ Dục dừng bước.

Hiếm nghiêm túc gọi tên tôi.

“Tô Tình.”

Tôi quay sang.

“Hửm?”

Cậu ta gãi gãi đầu.

Vành tai hơi đỏ.

trăm tệ tiền chạy việc…”

“Cậu đã trả người khác .”

“Vậy…”

“Sau này.”

“Tiền chạy việc của tôi.”

“Cậu phụ trách nhé?”

Tôi nhìn vẻ vừa căng thẳng vừa cố tỏ bình tĩnh của cậu ta.

Cuối cùng không nhịn được cười.

“Còn xem biểu hiện của cậu.”

Kỳ Dục ngẩn người.

Ngay sau đó.

Khóe môi cong thành nụ cười rạng rỡ.

Cậu ta nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

“Được.”

“Tôi nhất định…”

“Sẽ biểu hiện tốt hơn tất người.”

Ánh nắng xuyên qua những tán ngân hạnh.

Rơi bàn tay đang đan chặt.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi biết…

Mình cuối cùng cũng đã bước khỏi những tháng ngày tăm tối.

dưới ánh trời.

Ở vị trí vốn thuộc về chính mình.

 

Nhiều năm sau.

Thỉnh thoảng.

nhóm cấp ba vẫn có người nhắc đến Bùi Viễn.

Nghe cậu ấy đã nước .

Đổi rất nhiều trường.

Cuộc sống vẫn luôn chật vật.

Không ai biết…

Cậu ấy còn cố chấp điều gì.

Mà cũng chẳng còn ai bận tâm nữa.

 

Còn tôi.

Vào ngày tốt nghiệp thạc sĩ.

được nhẫn cầu hôn từ Kỳ Dục.

Cậu ấy vẫn mang dáng vẻ kiêu ngạo ngày nào.

đôi mắt…

Chỉ còn duy nhất hình bóng của tôi.

Lần này.

Tôi không do dự.

Mỉm cười đưa tay về phía cậu ấy.

Mối tình tuổi trẻ từng lạc nhịp cùng Bùi Viễn…

Đã khép từ rất lâu.

Còn cuộc đời của tôi.

Đến giờ mới thật sự bắt đầu.

HẾT.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn