Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
xuất viện là hai mươi hai .
Trời trong, gió nhẹ, hoa mộc lan dưới lầu đã nở rộ.
đã dọn đồ từ sáng sớm. Hai túi quần lớn, một thùng sữa bột và tã, số trái cây người khác mang trong mấy nằm viện.
xách đồ đứng ở cửa, do dự một chút.
“ xuống dưới gọi xe trước.”
rời .
Tôi ngồi giường thay giày, đứa bé đang trong nôi.
Cửa đẩy ra.
Triệt đứng ngoài cửa.
Anh không mặc blouse trắng mà mặc một khoác xanh đậm, trong là nỉ màu xám.
Đã lâu rồi tôi không nhìn thấy anh mặc thường phục.
Vẫn giống như trước đây, sạch sẽ, gọn gàng, quần luôn phẳng phiu.
“Xe ở dưới lầu.”
“ tôi đã xuống gọi xe.”
“Tôi lái xe .”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh xe từ khi nào?”
“ trước.”
“ xe làm ?”
“Để đón hai xuất viện.”
Tôi sửng sốt.
“ trước anh đã biết tôi sẽ sinh ở đây sao?”
“Không biết. Nhưng dự sinh của là này, dù sao cũng phải chuẩn bị.”
Tôi nhìn chằm chằm anh vài giây.
“ trước anh xe vì dự sinh của tôi sao? Khi đó anh chưa biết đứa bé là mình.”
Anh không trả lời, bế đứa bé trong nôi lên.
Động tác đã thành thạo hơn mấy trước một chút, nhưng bờ vai vẫn cứng đờ.
“ thôi.”
“Anh vẫn chưa trả lời tôi.”
“ đường .”
Anh bế đứa bé trước, tôi theo .
hành lang y tá chào hỏi anh. Anh chỉ gật đầu đáp lại, không dừng bước.
Trong thang máy chỉ người chúng tôi.
Đứa bé yên trong lòng anh, bàn tay nhỏ nắm chặt dây kéo khoác của anh.
Tôi cúi đầu nhìn nắm tay nhỏ ấy.
“ bé nắm anh chặt thật.”
“Ừ.”
“Giống anh vậy, một khi đã nắm thì không chịu buông.”
Anh không , nhưng tai lại đỏ lên.
xe đỗ trước cửa khu nội trú.
đứng cạnh. Nhìn thấy xe của Triệt, há miệng nhưng không .
ngồi ở hàng ghế , tôi ngồi ghế phụ. Đứa bé đặt vào nôi an toàn.
Triệt khởi động xe.
“ đâu?”
Tôi nhìn anh.
“ nam thành phố.”
Bàn tay anh vô lăng khựng lại.
Qua kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy biểu cảm của .
cúi đầu xuống.
Xe chạy khoảng hai mươi phút rồi dừng trước cổng một khu dân cư.
Nơi này không mới, nhưng sạch sẽ. Dưới lầu vài cây quế.
Triệt xách đồ trước, tôi ôm đứa bé theo .
Tầng , căn đầu tiên trái.
Anh lấy chìa khóa mở cửa.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn vào.
Sáu mươi tám mét vuông, hai và một khách, đúng như anh đã .
khách không lớn nhưng dọn dẹp gọn gàng. Ghế sofa, bàn trà và tủ tivi đều là những kiểu dáng đơn giản.
Ngoài ban công hai chậu trầu , lá mọc dày.
Tôi bước vào, đẩy cửa .
Giường đã trải sẵn, chăn gấp ngay ngắn.
tủ đầu giường đặt một khung ảnh.
Tôi bước cầm lên.
Đó là ảnh chụp chung của chúng tôi từ năm trước.
Ở lối ra ga tàu điện ngầm, anh giúp tôi cầm trà sữa, tôi giơ tay tạo dáng chữ V trước ống kính.
Anh đứng cạnh, không cười nhưng đôi mắt sáng.
khung ảnh dán một mảnh giấy ghi chú, là nét chữ của anh.
“Chờ trở về.”
Tôi đặt khung ảnh xuống, đứng giữa , nước mắt rơi xuống sàn.
Triệt đứng ở cửa , trong lòng ôm đứa bé.
bé đã tỉnh, mở mắt nhìn khắp nơi.
“ hài lòng với căn nhà không?”
Tôi quay lưng về anh.
“Rèm cửa xấu quá.”
“Hôm khác đổi.”
“Trầu cũng nhiều quá.”
“Vứt bớt hai chậu.”
“Tủ đầu giường thiếu một đèn.”
“ mai .”
Tôi xoay người nhìn anh.
Anh đứng ở cửa, trong lòng ôm gái của chúng tôi, là ánh nắng .
“ thiếu nữa?”
“Thiếu anh.”
Tai anh đỏ bừng, nhưng gương mặt vẫn không biểu cảm .
Nhưng anh đã một căn nhà để chờ tôi, chuyển về bệnh viện gần tôi nhất, cứu mạng tôi và bàn phẫu thuật, ký tên mình vào giấy chứng sinh.
Trong túi anh cất chìa khóa suốt mười , mức sợi dây đỏ đã phai màu.
Anh một xe chỉ để đón tôi xuất viện.
Anh chuẩn bị một mái nhà chỉ vì chữ:
Chờ về.
Tôi bước , vùi mặt vào vai anh.
Đứa bé bị kẹp ở giữa, không vui nên khẽ hừ một tiếng.
Anh rảnh một tay, đặt lên đầu tôi.
Không .
Cũng không cần nữa.
HẾT