Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
05
Hôn của ta được định vào mùa thu năm ta mười sáu tuổi.
Đối phương thứ tử Tề của phủ Tề Quốc công.
Gia thế của phủ Quốc công cao hơn Kỷ gia nửa bậc.
Tuy Tề không phải đích trưởng tử nghe nói phẩm hạnh đoan chính, khi học ở Quốc Tử Giám rất được các tiên sinh khen ngợi.
Khi tin tức truyền vào nội viện, mẫu thân đang uống tổ yến.
Bà bị sặc một ngụm, liên tục hỏi:
“Có thật không? Tề gia sao có thể…”
Lời chưa nói hết, bà im bặt.
Tổ mẫu chống một cây gậy gỗ tử đàn từ phòng trong bước ra, vẻ bình tĩnh:
“ ta nhờ người thúc đẩy mối hôn .”
Mẫu thân hé miệng, dường muốn nói .
sắc tổ mẫu, bà lại nuốt lời vào trong.
Sau ta mới , để Tề gia đồng ý mối hôn , tổ mẫu lấy viên hồi môn của mình làm của hồi môn thêm cho ta, bỏ ra mấy món sức quý giá cất dưới đáy rương, nhờ một vị Thái phi trong cung đứng ra tác hợp.
Tổ mẫu chưa bao giờ để ta những chuyện .
Bà chỉ sai người đưa chân và thiếp ghi ngày sinh của Tề tới, mỉm cười nói với ta:
“ mạo đoan chính, tính tình cũng ôn hòa. Con xem thử đi. Nếu không thích, tổ mẫu lại tìm người khác cho con.”
Ta cầm bức chân , rất lâu.
Người trong tranh có mạo thanh tú, hàng mày thoải mái, đôi môi hơi mím lại.
Không giống vẻ dịu dàng nho nhã của Nghiễn, giữa mày Tề có thêm vài phần anh khí, dứt khoát chỉ người tập võ mới có.
Ta khép bức chân lại, mỉm cười với tổ mẫu:
“Chọn người đi.”
Tổ mẫu chăm chú ta, giống muốn xác nhận điều , sau khẽ thở dài:
“Vọng Nguyên, con trưởng thành rồi.”
Ta gật , cất bức chân vào hộp sức.
Đêm , ta nằm giường, nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ta nhớ năm bảy tuổi, mình đứng ngoài phòng mẫu thân, nghe tiếng trưởng tỷ làm nũng đòi một con ngựa nhỏ màu .
Ta nhớ năm mười hai tuổi, mình quỳ đất bùn nhặt những tranh, mẫu thân nhíu mày nói ta chọc tỷ tỷ tức giận.
Ta nhớ năm mười lăm tuổi, ánh Nghiễn vượt qua ta, đuổi theo bóng áo .
Ta cũng nhớ mỗi lần mình cúi nói “được”, trong lại có thứ nguội lạnh từng chút một.
Trước đây, ta cho rằng gọi hiểu chuyện.
Bây giờ, ta mới gọi chết .
06
Sau khi định hôn , cuối cùng mẫu thân cũng chia cho ta một chút chú ý.
Bà dẫn ta cửa hàng tơ lụa chọn vải may áo cưới, chọn cho ta một xấp gấm màu nhạt.
Ta vuốt xấp vải.
vải trơn mượt, lạnh nhẹ, cảm giác vô cùng dễ chịu.
ta , khi Kỷ Minh Châu xuất giá, nàng mặc áo cưới màu chính thống, bên dùng chỉ vàng thêu toàn bộ bức thạch lựu trăm con.
“Màu hợp với con.”
Mẫu thân nói:
“Khi tỷ tỷ con dùng màu chính thống vì da nó trắng. Da con hơi ngả màu ấm, mặc nhạt sẽ đẹp hơn.”
Có lẽ bà thật nghĩ vậy.
Ta gật :
“Được.”
Mẫu thân lại chọn thêm một ít sức và vải vóc, sai tiểu tư mang sang gia cho Kỷ Minh Châu.
“Con bé mặc xấp vải màu trắng ánh trăng nhất định sẽ đẹp.”
Mẫu thân vuốt lụa, trong hiện ý cười:
“Mấy hôm trước nó nói muốn có thêm một dải lụa choàng mới, ta vẫn nhớ.”
Ta đứng bên cạnh, trong ôm xấp gấm nhạt của mình.
Hoa văn vải hoa sen quấn cành, kỹ sẽ thấy đường chỉ hơi thưa.
Ta vuốt những sợi chỉ , nhớ tới những chiếc khăn mình từng thêu khi nhỏ.
Tổ mẫu từng khen đường kim mũi chỉ của ta dày dặn, hoa văn cũng tinh xảo.
Mẫu thân chỉ một cái rồi nói:
“Cũng không tệ.”
Sau , bà liền quay đi gọi Kỷ Minh Châu dùng cơm.
Khi mua vải xong trở về phủ, xe ngựa đi ngang qua cửa gia, mẫu thân bảo phu xe dừng lại một lúc.
Bà vén rèm vào bên trong.
Thấy cổng treo đèn lồng mới, bà mới hài mỉm cười.
“Tỷ tỷ con sống tốt, ta cũng yên tâm.”
Tề xuất thân từ gia đình võ tướng, phủ đệ nằm ở phía bắc thành, cách gia nửa kinh thành.
Tổ mẫu từng nói, cách xa một chút mới tốt.
07
Trong khoảng thời gian trước khi xuất giá, ta thường viện của tổ mẫu ngồi.
Trong viện có một cây quế già.
Mỗi khi mùa thu , cả viện đều tràn ngập hương thơm thanh ngọt.
Ta chuyển một chiếc ghế nhỏ ngồi dưới gốc cây, giúp tổ mẫu phân loại dược liệu.
gối tổ mẫu không tốt. Mỗi khi thu đông , bà lại đau dữ dội.
Ta học cách phối một loại cao thuốc, ngày nào cũng đắp cho bà.
Tổ mẫu dựa vào lưng ghế, nhắm nói:
“Vọng Nguyên, Tề gia không đơn giản nhà chúng ta. Cha mẹ chồng, chị em dâu và đám hạ nhân bên dưới, chuyện cũng phải lưu tâm.”
“Tính con mềm yếu. lúc cần cứng rắn thì cũng phải cứng rắn .”
“Vâng.”
Ta đáp lời, vẫn nghiền nhỏ dược liệu.
Tổ mẫu im lặng một lúc rồi nói:
“Nếu chịu ấm ức thì viết thư về.”
Ta ngẩng .
Tổ mẫu mở , ánh đục ngầu rơi ta.
Bà mình già, không thể bảo vệ ta được bao lâu nữa.
Vậy nên, ta phải học cách tự bảo vệ bản thân.
Ta đổ dược liệu nghiền xong vào túi lụa, buộc chặt miệng rồi đặt gối tổ mẫu:
“Người cứ yên tâm.”
Tổ mẫu vỗ nhẹ ta.
bàn bà thô ráp ấm áp.
Bàn gầy hơn trước, khớp xương nhô , giống một đoạn cành cây khô.
Ta siết bà thật chặt không nói .