Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Khi Tiền Đau Đớn

“Từng ăn từng chai rượu bữa tiệc đều do đích thân cậu ta gọi.”

“Camera nhà hàng chúng tôi đã ghi rõ ràng toàn bộ quá trình.”

Vừa nói, nhân viên vừa mở đoạn camera trên máy tính ở quầy lễ tân cho mọi người xem.

Nhìn dáng vẻ ngang ngược của Chu Hạo đoạn ghi hình, sắc mặt Ngô lạnh xuống.

Ông ấy nhìn Chu Hạo, trầm giọng hỏi:

giờ cậu để nói?”

Khuôn mặt Chu Hạo đã đỏ tím, khóe miệng co giật hồi lâu mới nặn ra được một câu:

“Tôi… Khi đó tôi đang nói chuyện với Thẩm Vãn Ninh.”

“Cô ta là chị dâu tôi, tôi hung dữ với cô ta một chút thì ?”

ấy tôi không biết nhà hàng đã đổi nên mới cố tình gọi những thứ đắt tiền.”

Ngô nhíu mày, lạnh giọng nói:

“Nhà hàng có đổi hay không liên quan đến việc cậu gọi tiền?”

“Bất kể nhà hàng thuộc về ai, cậu đã sử dụng dịch vụ thì phải thanh toán.”

cảm thấy giá cả không lý, cậu có thể khiếu nại với cơ quan quản lý giá.”

cho rằng đối phương lừa đảo, cậu có thể khởi kiện tại tòa án.”

thức ăn cậu đã ăn, rượu cậu đã uống, đồ đóng gói vẫn đang được người của cậu cầm chặt tay. Cậu nói xem người khác đã hại cậu bằng cách nào?”

Chu Hạo không thể lời, chỉ đành sang nhìn Chu Minh Viễn:

“Anh, anh mau nói đi!”

Chu Minh Viễn há miệng, cổ họng bị nhét bông, ấp úng hồi lâu mới nói được một câu:

Ngô, chúng tôi có thể… tự thương lượng riêng không?”

Ngô nhìn một vòng khung cảnh bừa bộn nhà hàng, lạnh lùng nói:

“Muốn tự thương lượng thì cả hai bên đều phải đồng ý. người ta không muốn thương lượng, chuyện không để bàn.”

Thấy sự việc đã đến mức , Lý Hùng đúng bước lên nửa bước, động nói:

“Có thể thương lượng.”

hóa đơn nghìn hôm nay, cậu nhất định phải chịu trách nhiệm.”

không đủ tiền mặt, cậu có thể viết giấy nợ rồi góp. Tôi không ép cậu.”

ít nhất cậu phải có thái độ muốn tiền.”

Nghe Lý Hùng yêu cầu họ chịu trách nhiệm cho hóa đơn nghìn , sắc mặt Chu Hạo trắng bệch.

“Tôi… Tôi không có tiền!”

“Đừng nói nghìn, hiện tại trên người tôi không có nổi nghìn !”

Chương 10

Lý Hùng cười lạnh, chỉ vào đoạn camera:

“Không có tiền ? gọi tôi không thấy cậu nương tay.”

“Bào ngư, hải sâm, Phật nhảy tường, mỗi người một phần. Chính cậu đập bàn gọi , video đã ghi rõ ràng.”

“Bữa ăn nghìn , thiếu một đồng thì hôm nay cậu đừng hòng bước ra khỏi cửa.”

Khuôn mặt Chu Hạo hoàn toàn trắng bệch.

Cậu ta sang nhìn chồng, giọng nói cuối cùng xuất hiện vẻ hoảng loạn:

, mau giúp con nói đi!”

chồng há miệng, nhìn vết sẹo dài trên mặt Lý Hùng, theo bản năng lùi về phía sau ngoài miệng vẫn không chịu nhận thua:

Ngô, ông không thể để mặc bọn họ bắt nạt người khác … Đây là tống tiền, là cưỡng đoạt!”

Ngô nhíu mày nhìn bà ta:

“Con trai bà tự gọi thức ăn, tự uống rượu. Nhân viên đã nhắc giá cậu ta không nghe. giờ ăn xong nói người ta tống tiền ?”

bà cho rằng pháp luật sẽ ủng hộ mình, các người hoàn toàn có thể tiến hành thủ tục tố tụng.”

hiện tại nhà hàng yêu cầu các người thanh toán khoản tiêu dùng trước. Yêu cầu pháp lý, các người bắt buộc phải phối .”

Cuối cùng chồng hoảng hốt, sang nhìn Chu Hạo, lo lắng nói:

“Hạo Hạo, ngay cả Ngô nói rồi, giờ phải làm ?”

Phải làm ?

Mồ hôi trên trán Chu Hạo túa ra từng lớp. Cậu ta đưa tay lau đi, giọng nói yếu ớt:

nghìn … Con thật sự không lấy ra được…”

Nói xong, cậu ta đột nhiên sang những người thân bạn bè do mình mời tới, lớn tiếng nói:

“Mọi người, bữa ăn hôm nay tất cả đều đã ăn. giờ người ta đòi tôi tiền, mỗi người nhất định phải góp một phần.”

Những người thân bạn bè vốn đang đứng xem lập tức thay đổi sắc mặt khi nghe câu đó:

“Chu Hạo, cậu nói là không đúng. Hôm nay chúng tôi nể mặt cậu nên mới đến. ăn uống, chính cậu liên tục nói mình bao cả nhà hàng, tất cả chi phí đều do cậu thanh toán. giờ bắt chúng tôi góp tiền, có lý không?”

“Đúng , không có tiền thì đừng giả vờ giàu có, hại chúng tôi tâng bốc cậu lâu .”

nãy thấy cậu bao cả nhà hàng, gọi mấy nghìn tiền rượu thức ăn mà không chớp mắt, tôi tưởng cậu thật sự thành đạt rồi. Không ngờ chỉ là một kẻ không có đồng nào thích phô trương.”

“Biết trước cậu là kẻ ăn uống không tiền, có đánh chết tôi không tới dự bữa ăn .”

“Đúng đấy, chính cậu động gọi nhiều rượu ngon ngon . giờ sang đòi tiền chúng tôi, thật sự tưởng chúng tôi là đồ ngốc ?”

Nhìn những người thân bạn bè vừa rồi xưng anh gọi em, khen cậu ta có tiền đồ, giờ ai nấy đều trở mặt, Chu Hạo tức đến đỏ mắt:

“Đám người vô ơn các người! nãy ăn uống chẳng phải rất sung sướng ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.