Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Ánh Trăng Mất Tích

Sau tôi ra nước ngoài, mỗi người tình mà Lục Tư Hành tìm đều có nét giống tôi.

Mỗi nhắc đến tôi, bạn bè anh ta đều nói: “ Đường là ánh trăng sáng của cậu Lục, chỉ cần chị Đường chịu về nước sẽ chẳng còn chỗ cho người phụ nữ nào khác.”

Cho đến Lục Tư Hành quen một tiểu hoa vừa mới ra mắt, hoàn toàn không giống tôi chút nào.

Vậy mà cô ta lại là người bạn gái đầu tiên được anh ta công khai thừa .

ấy, tôi vội vã trở về nước.

Tất người đều chờ màn ánh trăng sáng hối hận vì bỏ lỡ, lãng tử quay đầu quý vàng.

Ngay Lục Tư Hành cũng bóng gió nhắc tôi: “ Đường, cô về không đúng lúc rồi.”

Nhưng họ không biết, tôi không trở về để giành Lục Tư Hành.

Tôi trở về để kết hôn.

Lúc ra khỏi sân bay, tôi liếc mắt đã thấy Lục Tư Hành giữa đám đông.

Anh mặc áo khoác dài màu đen, gương mặt trưởng thành so với tôi rời đi.

Chỉ là biểu cảm trên gương mặt ấy quá phức tạp.

“Họ nói cô sắp về nước, tôi còn tưởng là giả.”

Tôi kéo vali dừng lại, chỉ nói: “Về nước giải quyết vài .”

Lục Tư Hành lấy vali từ tôi.

“Chú bảo tôi đến đón cô, hiểu lầm.”

Tôi gật đầu, đi theo anh xuống bãi đỗ xe ngầm.

Trên đường, tôi mở điện thoại ra . Nhóm bạn bè đã im ắng rất lâu bỗng nổ tung.

【Cậu Lục thật sự đi đón chị Đường à? Thật hay giả vậy, chị Đường về nước rồi sao?】

【Thế còn bạn gái hiện tại của cậu Lục, tiểu hoa tên Kiều Vãn Tình ấy sao, đá luôn à?】

【Còn phải hỏi nữa sao? Với lại các cậu tưởng tại sao chị Đường đột về nước? Chắc chắn là về giành người rồi!】

【Kiều Vãn Tình là thá gì, lắm cũng chỉ là cậu Lục thấy mới mẻ thôi. Giờ chị Đường về rồi, tiểu hoa kia mà còn được anh ấy liếc một tôi thua.】

【Tôi từng gặp Kiều Vãn Tình rồi, thường cô ta. Người có thể thu phục được cậu Lục đều không phải dạng vừa.】

Lục Tư Hành cũng chú ý tới chiếc điện thoại rung liên tục.

Anh lướt qua tin nhắn rồi nói với tôi: “ Đường, cô về không đúng lúc.

“Tôi đã có bạn gái rồi.”

đang chạm ghế phụ của tôi khựng lại.

Sau đó tôi chuyển sang mở ghế sau.

miệng chỉ thốt ra chữ: “Chúc mừng.”

Lúc đóng , Lục Tư Hành dùng sức rất mạnh.

Đến lúc ấy tôi mới phát hiện, không gặp, anh đã học hút thuốc.

Lục Tư Hành trước đây cực kỳ tự chủ, không rượu không thuốc, cũng không dính dáng trăng hoa.

Nhưng mấy tôi ở nước ngoài, chỉ riêng những cô nhân tình của anh mà tôi từng nghe nhắc đến đã có chục người.

Điện thoại của Lục Tư Hành vang lên, nữ nũng nịu truyền tới.

“Tư Hành, em ở đoàn phim sắp mệt chết rồi, anh đến đón em được không?”

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

“Yêu anh, hôn một .”

Lục Tư Hành cúp máy, cười nói với tôi: “Không phiền nếu tôi vòng đường đi đón bạn gái chứ?”

“Đương không phiền.”

Biết vậy tôi đã không ngồi xe anh.

Lục Tư Hành dừng xe gần phim trường.

Giữa dòng người đông đúc, tôi liếc mắt đã nhìn thấy Kiều Vãn Tình.

Cô ta quá nổi bật.

Dù che chắn kín mít, người ta vẫn có thể ra ngay.

Trên đường có người hâm mộ chụp ảnh, Kiều Vãn Tình kéo khẩu trang xuống một chút, cười rạng rỡ: “Cảm ơn các bảo bối nhé. Bạn trai tôi là người ngoài giới, người có thể chụp anh ấy được không?”

Người hâm mộ ồn ào trêu: “Nghe nói bạn trai chị là thiếu gia họ Lục, có thật không?”

Kiều Vãn Tình không phủ , chỉ đưa ngón trỏ lên môi làm động tác im lặng.

Sau lên xe, cô ta tháo kính râm rồi hôn lên má Lục Tư Hành một .

“Tư Hành, anh đợi lâu chưa?”

Ánh mắt cô ta chuyển sang tôi: “Cô là?”

Tôi lịch sự mỉm cười: “Xin chào, lần đầu gặp mặt. Tôi là Đường, bạn của Lục Tư Hành.”

Nụ cười của Kiều Vãn Tình càng sâu : “Chị Đường, em thường nghe người nhắc tới chị.”

Lục Tư Hành tự cúi người cài dây an toàn cho cô ta.

“Ngồi cho vững, sắp lái xe rồi.”

Kiều Vãn Tình nũng nịu: “Anh em này, lúc nào cũng quên, lần nào cũng phải để anh tự giúp.”

Tôi nhìn ra ngoài sổ, không cảnh họ ân ái.

Xe đi chưa được bao lâu, Kiều Vãn Tình đã chủ động bắt với tôi.

“Chị Đường, mấy ở nước ngoài, chị có từng quen bạn trai không?”

Tôi thản đáp: “Có.”

“Em đã bảo mà, chị Đường đẹp như người tranh quảng cáo, chắc chắn không thiếu người theo đuổi đúng không?

“Giống như Tư Hành vậy, cũng là anh ấy chủ động theo đuổi em. Bạn bè anh ấy đều nói, em đối với Tư Hành rất khác biệt, là nốt chu sa lòng anh ấy.

“Chỉ là em không hiểu, ý họ có phải nói Tư Hành còn một ánh trăng sáng hay không? Nghe nói chị và Tư Hành lớn lên cùng nhau từ , chị chắc chắn biết ánh trăng sáng của anh ấy là ai, nói cho em biết đi.”

Cô ta nhìn tôi, mắt phần là dò xét.

Lục Tư Hành cau mày: “Tôi không có ánh trăng sáng nào , đều là bọn họ nói đùa thôi.”

Kiều Vãn Tình bĩu môi, không vui cúi đầu nghịch điện thoại.

Suốt chặng đường không ai nói gì.

Lục Tư Hành đưa tôi về đến , anh thậm chí còn không xuống xe.

Anh hạ kính, tùy ý nói với tôi: “Bạn gái giận rồi, phải dỗ. Tôi không nữa, thay tôi chào chú thím.”

Tôi đang định đi Kiều Vãn Tình bỗng gọi lại.

“Chị Đường, kết bạn WeChat đi.”

Tôi đưa mã QR qua cô ta lắc đầu: “Chị quét em đi, tránh trường hợp em gửi lời mời mà chị không đồng ý.”

Tôi quét.

Cô ta chấp rất nhanh, ảnh đại diện là góc nghiêng của cô ta trên thảm đỏ.

Lục Tư Hành liếc nhìn rồi nói: “Vãn Tình tính tình thẳng thắn, cô nghĩ .”

Tôi kéo vali lên: “Sẽ không.”

Kiều Vãn Tình ghé bên xe, cười nói thêm: “Chị Đường, lần sau gặp nhớ mang quà cho em nhé. Nghe nói chị ở nước ngoài , gu chắc chắn rất tốt.”

Tôi dừng bước: “Tôi về nước vội, không mang gì .”

Cô ta chớp mắt: “Không sao, Tư Hành có thể mua giúp chị. Anh ấy giỏi dỗ người nhất.”

Lục Tư Hành trầm gọi tên cô ta: “Kiều Vãn Tình.”

Kiều Vãn Tình lập tức rụt lại, mềm như đường: “Được rồi mà, em không nói nữa.”

Sau xe rời đi, tôi đứng trước cổng họ .

Cây quế sân được cắt tỉa rất gọn, mẹ đứng trên bậc thềm chờ tôi, phía sau bà còn có một người.

Người đàn ông mặc áo len xám đậm, cầm một tập tài liệu.

Vừa nhìn thấy tôi, vành mắt mẹ đã đỏ lên.

“Đường Đường, cuối cùng con cũng về rồi.”

Người đàn ông kia bước xuống, lấy hành lý của tôi.

“Đi đường có mệt không?”

Tôi nhìn anh, gọi một tiếng: “Chu Duật.”

Anh đáp rất tự : “Thiệp cưới, anh đã bảo người kiểm tra lại một lượt rồi.”

Mẹ lập tức ho một tiếng: “ rồi nói, đứng ngoài .”

Điện thoại lại rung lên.

Kiều Vãn Tình gửi tin nhắn tới.

【Chị Đường, vừa rồi em xin lỗi nhé, con người em nói không biết chừng mực.】

Ngay sau đó là một tấm ảnh.

Lục Tư Hành khoác trên vai cô ta, người dựa rất gần nhau.

Cô ta nói: 【Tư Hành đang dỗ em, em không nói với chị nữa nhé.】

Tôi tắt màn hình.

Chu Duật nhìn thấy nhưng không hỏi.

Anh chỉ đẩy hành lý , điềm tĩnh: “Ngày mai đi thử lễ phục, quên.”

Tôi nói: “Không quên.”

Anh nhìn tôi: “Lục Tư Hành biết chưa?”

Động tác thay giày của tôi khựng lại.

“Chưa biết.”

Chu Duật đặt tài liệu lên trà: “Vậy để anh ta biết muộn một chút.”

Mẹ không nhịn được hỏi: Tại sao?”

Chu Duật nhìn tôi, không nặng: “Có người đang vội trò cười, ít nhất cũng phải để họ dựng sân khấu xong đã.”

Bạn bè tổ chức một buổi tụ họp để đón tôi trở về.

Không ai ngờ Lục Tư Hành sẽ dẫn Kiều Vãn Tình đến.

Kiều Vãn Tình chuẩn bị quà rất cẩn thận cho từng người.

Đặc biệt là tôi.

“Em nghe nói Tư Hành coi chị Đường như người thân. Đợi đến ngày em và Tư Hành kết hôn, chị Đường nhớ làm phù dâu nhé.”

Sắc mặt mấy người bạn thay đổi, quay sang nói với Lục Tư Hành: “Cậu Lục, không quản à?”

Lục Tư Hành cười: “Các cậu muốn tôi về quỳ giặt sao?”

Kiều Vãn Tình che miệng, ra vẻ ngượng ngùng.

Cô ta đề nghị chơi thật hay thách.

Miệng chai vừa hay quay trúng tôi.

Tất người đều nóng lòng muốn hỏi, nhưng bị Kiều Vãn Tình ngăn lại.

“Nhường hết đi! Để bạn trai tôi hỏi trước.”

Lục Tư Hành uống một ngụm rượu, nhìn tôi hỏi: “Ở nước ngoài có quen bạn trai không?”

Tôi gật đầu: “Có.”

Không ít người hít một hơi lạnh.

Lục Tư Hành có một người bạn thân tên Quý Hoài. Anh ta đùa với tôi: “Ôi, chị Đường nói đùa thôi. Nói dối tự phạt một ly, để tôi uống thay chị Đường.”

Vòng tiếp theo đến lượt Lục Tư Hành quay chai, người bị chỉ vẫn là tôi.

Anh hỏi: “Bạn trai tên gì?”

Tôi đáp: “Không tiện nói.”

Kiều Vãn Tình cười rất lớn: “Ha ha ha ha, chị Đường, may mà chị không làm diễn viên, nếu không diễn xuất thế này hơi gượng đấy.”

Có người bên cười theo.

Cũng có người không cười.

Bạn thân của tôi là đặt mạnh ly xuống : “Cô Kiều, có gì buồn cười?”

Kiều Vãn Tình như bị dọa, nép sát bên Lục Tư Hành: “Em chỉ đùa thôi, chị hung dữ như vậy.”

ghét nhất kiểu giả vờ vô tội.

Cô ấy phản bác thẳng: “Cô gọi ai là chị đấy? chúng ta thân lắm à?”

Lục Tư Hành đặt ly xuống: , Vãn Tình còn , nói không biết nặng nhẹ.”

bật cười: “ mươi sáu tuổi rồi mà còn ? Chị bán bánh kếp dưới tôi mươi tuổi đã nuôi nổi đứa em trai.”

Sắc mặt Kiều Vãn Tình trở nên khó coi.

Lục Tư Hành nhìn tôi: “ Đường, bạn cô nói lúc nào cũng xấc như vậy sao?”

Tôi nói: “Cô ấy chỉ thẳng tính thôi, anh nghĩ .”

Tôi trả lại nguyên câu cho anh, sắc mặt anh càng khó coi .

Quý Hoài vội hòa giải: “Được rồi được rồi, chơi tiếp đi, vòng sau.”

Kiều Vãn Tình bỗng đẩy một hộp quà tới trước mặt tôi.

“Chị Đường, đây là quà gặp mặt em tặng chị, chị mở ra có thích không.”

hộp là một sợi dây chuyền ngọc trai.

Chất lượng bình thường, kiểu dáng rất cũ.

Quý Hoài sờ mũi: “Vãn Tình, cô tặng chị Đường ngọc trai à?”

Kiều Vãn Tình không hiểu ý anh ta: “Ngọc trai dịu dàng như vậy, rất hợp với chị Đường mà.”

trợn mắt: “Chuỗi ngọc trai cô ấy đeo sinh nhật mười tám tuổi còn đắt này của cô mười con phố.”

Lục Tư Hành trầm xuống: .”

Kiều Vãn Tình cúi đầu: “Xin lỗi, em không biết chị Đường chê.”

Tôi đóng hộp lại: “Quà chỉ cần có tấm lòng là được.”

Cô ta lập tức ngẩng đầu: “Vậy sao chị Đường không đeo?”

đều nhìn sang.

Kiều Vãn Tình lại nói: “Có phải chị chê quà em tặng rẻ tiền không?”

Tôi cầm dây chuyền lên, cài cổ.

Ngọc trai lạnh buốt, áp lên da như một chuỗi đinh .

Kiều Vãn Tình hài lòng.

Cô ta quay sang nói với Lục Tư Hành: “Anh , chị Đường thật sự rất tốt, không cao cao tại thượng như người nói.”

Lục Tư Hành nhìn tôi một : “Trước đây cô ấy không như vậy.”

Tôi hỏi: “Trước đây thế nào?”

Anh không trả lời.

Kiều Vãn Tình ôm cánh anh: “Trước đây chị Đường có phải rất thích làm nũng không? Em nghe nói ngày trước anh đặc biệt chiều chị ấy, chỉ cần chị ấy khóc là anh không có cách nào.”

Phòng riêng im lặng.

vừa định lên tiếng, tôi đã ấn cô ấy xuống.

Tôi nói: “Tôi rất ít khóc.”

Lục Tư Hành nhìn ly rượu: “Đương cô ít khóc, cô chỉ biết bỏ đi.”

Câu nói ấy nện xuống, tất người đều giả vờ như không nghe thấy.

Tôi đẩy ly rượu kia ra xa.

“Lúc đi, tôi đã để lại thư cho anh.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.