Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mới khó nhọc nói một câu.
“Vãn Vãn…”
“Bố…”
“Xin lỗi con.”
Nước tôi lập tức trào ra.
“ khi mẹ con mất.”
“Bố thấy…”
“Chẳng ý nghĩa .”
“ này.”
“ dì Mỹ Linh.”
“Bố chỉ muốn…”
“Bắt đầu .”
“Nhưng…”
“ không thành.”
“Tiền mất.”
“ ăn thất bại.”
“Đến cả tiền sinh hoạt con.”
“Bố không lo nổi.”
“Bố…”
“Không mũi nào con.”
“Nên mới bảo con.”
“Đừng qua với bác cả.”
Ông nói đứt quãng.
Lộn xộn.
đỏ ngầu.
Tôi bước tới.
Ôm lấy ông.
Ông khựng .
Rồi từ từ giơ tay.
Vỗ nhẹ lưng tôi.
Bàn tay gầy đến mức.
Xương cấn vào .
“Bố.”
“Không sao rồi.”
Tôi vùi vào vai ông.
“Mọi qua rồi.”
“Căn giữ rồi.”
“Con việc .”
“Bác cả sẽ giúp chúng ta.”
“Bố…”
“Không nên để con nhiều thiệt thòi như vậy…”
“ rồi bố.”
“Đừng nói .”
“Về đi.”
Tôi buông ông ra.
Lau nước .
Mỉm .
“Nếu bố thật sự thấy lỗi.”
“Thì này.”
“Đối xử với con tốt hơn một chút.”
“ .”
“Đừng né thoại bác cả .”
“Bác chỉ mình bố là em trai thôi.”
Tô Chấn Hoa lặng nhìn tôi.
lâu .
Ông mới khẽ gật đầu.
Rồi quay .
Chậm chạp mở cửa xe.
Động tác chậm.
Như đang cố nén điều .
Tôi đứng đó.
Nhìn chiếc xe bố dần khuất trong hoàng hôn.
đèn hậu.
Càng lúc càng xa.
Cuối cùng.
Biến thành một chấm đỏ nhỏ.
Rồi khuất góc phố.
Đêm ấy.
Bác cả gọi cho tôi.
Hiếm khi.
Giọng bác nhẹ nhõm đến vậy.
“Bố .”
“Vừa gọi cho bác.”
“ anh em nói hơn bốn mươi phút.”
“Lần đầu tiên.”
“Nó nhận lỗi với bác.”
Tôi ngạc nhiên.
“ …”
“Không cãi nhau sao?”
“Cãi .”
“Nó mũi đâu mà cãi.”
Bác hừ một tiếng.
Nhưng trong giọng đầy ý .
“Nó cứng miệng cả đời.”
“Hôm nay.”
“Cuối cùng mềm.”
Tôi nằm trên giường.
Nhìn ánh đèn lay động trên trần .
Bất giác bật .
“Vãn Vãn.”
Bác đột nhiên gọi.
“Dạ?”
“Hôm nay.”
“Bố nói một câu.”
“Bác thấy đúng.”
“Là vậy bác?”
“Ông ấy nói.”
“ ông ấy nợ nhiều nhất đời.”
“Chính là .”
“Từ nay về .”
“Ông ấy sẽ không để thêm bất cứ tủi thân nào .”
Tôi áp thoại vào tai.
Nước lặng lẽ thấm vào gối.
Nhưng khóe môi.
cong thành một nụ .
“Bác cả.”
“ cảm ơn bác.”
“Cảm ơn .”
“ một cả.”
Bác ngừng một chút.
“ rồi.”
“Ngủ sớm đi.”
“Mai khách hàng lớn.”
“Dạ.”
“Chúc bác ngủ ngon.”
Cúp thoại.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Ánh đèn đường hắt bóng cây tấm rèm.
Đung đưa theo gió đêm.
Tôi lấy từ dưới gối ra.
Tấm ảnh chụp cùng mẹ.
Mượn ánh sáng thoại.
Ngắm lâu.
Trong ảnh.
Mẹ trẻ như ngày nào.
Nụ dịu dàng.
Tôi đưa tay.
Khẽ chạm gương mẹ.
Nhỏ giọng nói:
“Mẹ.”
“Căn giữ rồi.”
“Bố đã ổn.”
“Lời hứa với mẹ.”
“Bác cả đã .”
“Con sẽ cố gắng.”
“Mẹ yên tâm nhé.”
Trong bức ảnh.
Mẹ mỉm .
Tôi cất tấm ảnh đi.
Tắt đèn.
Nhắm .
Ngày mai.
Tôi đi .
theo bác cả khách hàng lớn.
lấp đầy sổ đơn hàng xưởng.
khiến cuộc sống.
Ngày một tốt hơn.
Mọi …
Đã qua rồi.
Và…
Mọi thứ.
Rồi sẽ ổn cả.
(Hết)