Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
…
này ở thương minh quốc, ở một ngọn núi đó – nơi tọa lạc của quốc , một bóng dáng nhân áo đỏ dẫn theo một bé ông cụ non áo đen oai phong đi trên thang được xây dẫn thẳng lên núi.
nhân này ngoại hình tưởng như 17,18 tuổi nhưng mang chút khí chất đoan trang thuần thục, khuôn mặt đẹp đến mê người, đôi môi phớt hồng mềm mại, mắt phượng xinh đẹp khẽ khép hờ, vô tâm vô phế lên thang thật nhanh kệ đứa giả người lớn phía sau có chút c.h.ặ.t vặt đỏ mặt nhưng cố tỏ ra kiên cường không phụ thuộc người lớn.
Nhưng con rốt cuộc là con, đứa bé dùng giọng điệu rành rọt nhưng thoang thoảng nét thơ gọi nhân đi đằng trước:
– mẫu thân… người đợi con …
nàng ta khẽ cười đểu rồi biến mất rất nhanh, xoay đầu lại nhìn bé :
– gì ân ân ngoan…
đứa bé giật giật khóe môi rồi dùng giọng điệu nũng nịu nói:
– mẫu thân… con mỏi chân…
– thì sao…
nàng dùng mặt không hiểu nhìn cậu con ngoan.
Môi chu chu lên, đôi tay nhỏ bé giang ra hướng đến nàng, lạnh lùng nhưng cực đáng yêu nói:
– mẫu thân… ôm…
Nàng không nhịn được mà bản chất mẫu có sẵn “trong m.á.u” đột nhiên tuôn ra ào ạt, lao đến ôm lấy đứa nhỏ, lấy má dụi dụi lên cặp má phấn hồng của đứa :
– ô ô… ân ân của mẫu thân thật dễ thương… cho mẫu thân hôn cái …
Chu môi hết cỡ dùng mọi phần công lực mà hướng xuống má của cậu bé.
Hành động yêu thương dạt dào ấy trong mắt cậu bé lại trở một khung cảnh đáng sợ nhưng bé gắng gượng mặt ửng đỏ, như người vợ nhỏ khẽ lí nhí ngăn cản:
– mẫu thân phi lễ ân nhi …
công làm nàng lảng sang chuyện khác, nàng bực mình mắng yêu bé:
– mẫu thân không phi lễ ân ân… cái này gọi là yêu thương đó …
bé lắc lắc người:
– ân nhi ứ … ân nhi…
làm như vô ý nhìn trời, bé nói:
– mẫu thân gần giờ ăn trưa rồi, mau đi thắp hương phật để còn mau mau ăn trưa nữa… mẫu thân… ân nhi đói…
ngước đôi mắt ngây thơ đọng vài giọt nước mắt con con lên nhìn nàng.
Trong lòng nàng rung động mãnh liệt.
Xác định phương hướng… nhắm mắt c.h.ặ.t lại… tăng động ở chân tới mức tối đa… vọt…
Nàng dùng sức mạnh của mẫu t.ử bàn đạp rồi thẳng tiến ôm đứa con cưng đi lên quốc của thương minh quốc.
Ô ô… ân ân đáng yêu của nàng đói a…
Còn đứa nhóc quỷ đấy đang lọt thỏm nằm trong vòng tay nàng thì mặt nũng nịu đáng yêu, lét lút giơ ngón tay chiến thắng lên.
Kakakaka…
…
Đến đến được chỗ quốc thì nàng há hốc mồm nhìn từng đoàn xe ngựa đi tầng hầm được đào chân núi đến đỉnh núi rồi lại nhìn đứa con đang ngượng nghịu ngước mắt vô tội nhìn nàng.
Trong lòng nhanh ch.óng suy sụp…
Ô ô… không phải cậu nhóc nhà nàng nói lối đi duy nhất lên ngọn núi là đi đường thang sao…
Nàng uất hận nhéo nhéo má cậu nhóc.
Tức… tức c.h.ế.t nàng… đứa con bất hiếu này thật… thật đáng hận…
Cậu nhóc khóc ré lên, vừa ôm má vừa chu chu môi nhìn nàng cãi bướng:
– con vì mẫu thân mới nói thế… người giảm cân đi!
cốc một cái rõ đau lên đầu cậu bé, nàng xách tai nhóc lên rồi mắng:
– còn xảo biện! đừng tưởng mẫu thân không vài bữa trước con lén lút nói với thuộc hạ là muốn luyện bắp nhá… nhóc quỷ con! Mới mấy tuổi đầu mà muốn bắp với chân hả…
cậu nhóc thoáng chống lại, chống nạnh ở eo, cậu bé mặt vô lại nói:
– con 9 tuổi rồi ! Là một thanh niên trưởng rồi! với lại người giảm cân đi là vừa rồi đấy! suốt ngày ngủ với chẳng ăn…
bé chưa nói xong thì ai đó đã điểm huyệt rồi xách lên như xách đồ chơi, khuôn mặt kéo lại gần hâm dọa:
– có tin mẫu thân dẫn con đi gặp ngoại công không…
trong lòng không khỏi giật mình, cái đầu bị điểm huyệt không thể nhút nhít đành dùng đôi mắt lia lia lại như chối, mở miệng ngây thơ nói:
– con xin lỗi mẫu thân mà…hay nhân dịp này mẫu thân thăm chùa chiền một chút đi… hai ba năm rồi người không đi mà…
muawhahaha… dù nhục một tý nhưng quả nhiên lôi cha nàng ra thì cậu nhóc đành ngoan ngoãn nghe lời.
giải huyệt cho bé, nàng nhanh ch.óng trở lại một nhân hiền lành thục rồi xoay người đi vô chùa để cúng bái, quẻ…
…
Khi nàng đang bái lạy chỗ một bức tượng quan âm bồ tát cỡ lớn thì có một bóng hình nam nhân ngoại hình còn khá , tóc còn chưa cắt, áo trụ trì vô tình đi .
Như có như không liếc mắt trong rồi khựng lại nhanh ch.óng.
Bóng hình kia… sao giống nàng thế…
nàng người lại để xin xâm thì hắn được nửa bên mặt của nàng.
Trong lòng rung động… con tim vốn lạnh băng 10 năm trước nhanh ch.óng tan ra… hạnh phúc trào dâng…
Là nàng… thật sự là nàng…
Hắn sửng người, cực kỳ nhanh ch.óng xoay mặt nói cái gì đó bên tai tên đệ t.ử bên cạnh rồi chạy vèo một cái ra sau hậu viện.
…
Phó trụ trì quốc Hiền Tuệ đại sư còn đang say mình trong khói t.h.ả.m phật đường, thả hồn theo phật môn, nghiên cứu phật thư thì giật nảy mình khi cánh cửa phòng đột nhiên bị đá ra, một bóng hình dùng tốc độ nhanh ch.óng mặt tiến đến trước mặt ông, cầm c.h.ặ.t lấy bàn tay còn đang ôm chuỗi hạt của ông.
Ông không khỏi đỏ mặt, giằng tay ra cố thoát khỏi đôi tay đang càn quấy thân thể thanh tịnh của mình, gào lên khe khẽ :
– thí chủ… xin thí chủ bình tĩnh lại… bản sư đã rời khỏi nhân gian thế sự đã được 40 năm… đã không chạm thể đàn ông được bằng ấy thời gian… xin thí chủ hãy đi người khác… làm ơn tha thứ cho bản sư…
tuy miệng nói thế nhưng ông nắm c.h.ặ.t lấy tay người đàn ông vừa lao không buông.
Nam nhân cũng ngây người, giây lát sau cũng tỉnh lại, nhìn xuống sàn nhà rồi cầm cây gõ lên, không thương tiếc gõ lên đầu phó trụ trì đức cao vọng trọng dân chúng yêu quý, gầm lên :
– lão đầu trọc ! ngươi làm cái quái gì thế hả !!!???
– ?
Giọng nói này quen quen… hình như đã nghe ở đâu rồi…
Lão ngẩng đầu, trong lòng e sợ cái thứ suy nghĩ nguy hiểm xuất hiện trong đầu, hé một bên mắt nhìn đối phương là ai.
Giật nảy mình, ông thả tay kia ra trong luyến tiếc rồi như c.o.n c.ua nhấc chân đi ngược về sau mấy trong tư thế ngồi chồm hỏm rồi ngồi xẹp xuống.
Mẹ ơi… đùa ông sao… sao lại là trụ trì đại nhân a…
trụ trì nhìn ông chầm chầm thì ông khỏi nghi hoặc nhìn động tác của mình rồi đỏ chín mặt.
lại cái nệm, nhanh ch.óng ngồi xuống, hai chân gập nhau, ngón tay cầm c.h.ặ.t chuỗi phật châu, dùng một tư thế đại sư đắc đạo nói với thanh niên nhân trước mặt :
– không trụ trì bản sư có việc gì ?
(mm : ox0… không phải là sỉ nhục phật pháp, chẳng mình chỉ dùng một đoạn nhỏ trong truyện, dù sao mình cũng theo đạo phật mà )
Hắn không tin nổi mà trợn mắt nhìn lão già mặt dày trước mặt, nhưng nhớ đến việc mình cần khẩn mở miệng nói :
– lão còn nhớ lời hứa trước đây lão từng hứa với ta không?
Lão trán nhăn lại, mắt híp híp.
Lời hứa … lão hình như có nhiều lời hứa lắm…
Làm như nhớ ra, lão đạo mạo tiên cốt nói :
– ý trụ trì là…
hắn gật gật đầu nhanh ch.óng :
– đúng ! ta muốn hoàn tục… hoàn tục !!!!
gì… gì …
lão còn đang ngớ người thì đã bị tên trụ trì không liêm sỉ đó lôi xềnh xệch ra khỏi phòng riêng tiến đến phòng chính thờ phật, đuổi hết đám khách hương ra ngoài, quỳ xuống nệm quỳ, hắn cáu gắt, mặt trợn to nhìn lão phó trụ trì đầu trọc :
– còn không mau lên !!!!
lão cứ thế ngây ngốc làm theo.
…
Sau một chung trà, hàng loạt lễ tiết bị cắt giảm xâu xé không còn mảnh còn nguyên thì hắn liền cởi áo cà sa ra, hướng đến phòng mình lại áo màu đen rất lâu rồi không , hắn chạy vội ra ngoài tiền viện.
tên đồ đệ còn đang ngây ngốc canh chừng nàng thì hắn liền vội chạy đến, muốn gặp bóng dáng kia càng sớm càng tốt mà không hề chú ý đến khuôn mặt dị dạng đến kỳ lạ của tên đệ t.ử.
Chạy một gốc bụi hoa khá khuất thì hắn liền váy màu đỏ luôn xuất hiện trong những giấc mơ của hắn… trong lòng không khỏi vui sướng… đang muốn đến chào hỏi, đỏ mặt xin lỗi nàng thì chân bỗng khựng lại.
Bên cạnh nàng này có một bóng dáng nam nhân to lớn khoác lên mình áo trắng ch.ói mắt quen thuộc… đứng cạnh còn là một cậu nhóc áo đen tuổi chừng 8,9…
Rõ… rõ ràng là khung cảnh gia đình hạnh phúc, nhưng… nhưng sao lại làm hắn chướng mắt thế này…
10 năm trước hắn đã không bỏ cuộc… thì đừng hòng 10 năm sau hắn sẽ có thể bỏ…
Chạy ầm ầm đến phía nàng, hắn gào lên làm nũng nói :
– thê t.ử… phu quân rốt cuộc cũng nàng a…
hai bóng dáng lại nhìn hắn, bóng dáng áo đỏ e ngại, mặt đi không nhìn làm như còn giận dữ hắn năm đó tệ bạc, vô tình nói :
– ngươi ta làm gì… không phải năm đó ngươi hưu ta sao…
hắn mặt không đỏ làm như không nghe mà ôm lấy cánh tay nàng, má dày cộm cọ cọ lên tay nàng, nũng nịu nói :
– thê t.ử, phu quân không không có tội …
lườm hắn, nàng hỏi :
– thế nếu ngươi thì ngươi sẽ làm gì ta…
được dịp bộc phát hắn hao hao bất tuyệt :
– đương nhiên là nâng như nâng trứng hái như hái hoa… sủng nàng đến khi mặt trời mọc mặt trời lặn… yêu đến suốt đêm dài lạnh lẽo… ta sẽ biến nàng mặt trời… sẽ…
hắn còn đang muốn nói tiếp thì hai nhân ảnh một trắng một đỏ bên cạnh đã muốn nôn ọe hết bữa ăn một tháng nay làm hắn không khỏi ngại ngùng mà dừng lại, mắt liếc tên gian phu bên cạnh rồi lại nhìn e ấp nũng nịu với thê t.ử đại nhân của mình.
Cậu nhóc nãy giờ im lặng hết nhìn người áo đen rồi lại nhìn mẹ mình.
Chuyện gì đang xãy ra thế này… khi mà mẹ mình đắt giá thế nhỉ ?…
Rồi lại lắc lắc đầu như ông cụ non, đầu đến một con hẻm đã có sẵn một cỗ xe ngựa đang chờ.
Aiz… để mẫu thân nhóc với hai vị thúc thúc kia vừa đi vừa tâm sự a… cùng có hai phụ thân nhóc không gánh nỗi đâu…
Cứ như thế đứa con bá đạo vô lương tâm để lại nàng với hai con sói nhìn nhau với ánh mắt tóe lửa.
…
Sau khi dân chúng thương minh quốc hay tin trụ trì đức cao vọng trọng đồng thời là hoàng huynh của hoàng đế hiện nay nhà họ đang níu kéo không buông lấy một nhân thì không khỏi hồi tưởng đến mấy ngày trước ở một buổi nói chuyện trụ trì đã diễn thuyết hùng hồn một câu như thế này :
Trích đoạn : hỡi anh em, nhân không phải là thá gì trong mắt chúng ta cả, họ chính là con đường cản lối, là cục nợ của nam nhân chúng ta, hãy buông bỏ họ và hãy đến gia nhập đội ngũ nam nhân hoàng kim độc thân của Hồng Đăng , welcome…
(trích quảng cáo chiêu mộ hòa thượng của Hồng Đăng .)
Sau khi nghe xong đám nam nhân không khỏi khóc rống lên cảm động, cả đoàn nam nhân độc thân nối đuôi nhau mà đến quốc của thương minh quốc.
Nhưng đến khi nghe xong tin tức kia đám chưa kịp cắt tóc và đám còn đang cắt dang dở liền tức đến hộc m.á.u.
Má… trụ trì m.á.u ch.ó…
Thế là lại ùng ùng kéo nhau về ngay cả đám nam nhân bị cắt tóc cũng kéo nhau đến phòng phó trụ trì vô tội mà đòi hoàn tục.
Lão phó trụ trì lau lau mồ hôi lạnh trên trán.
Aizz… dạo này có phong trào hoàn tục à … mình có cân nhắc không nhỉ…
…
Nửa năm sau, lãng tình các cùng đón tiếp hai vị phụ thân của đương gia nhà.
Ai nấy đều đẹp rạng ngời, mỗi người một kiểu, một bá đạo kiêu ngạo, một thanh tao ưu nhã. Nhưng lại có một điểm chung là luôn đối đầu nhau không chút để ý đến hình tượng và bám c.h.ặ.t lấy mẫu thân đương gia không rời.
Cứ thế lãng tình các bình thường ồn ào chỉ vì những lần cãi nhau của phu nhân và đương gia, nay càng thêm ồn ào náo nhiệt với màn cãi nhau nho nhã nhưng đậm mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g của hai phụ thân đương gia, trong khi đó hai mẹ con mẫu t.ử đương gia bất lương thì hợp lòng đến bất ngờ mà cùng nhau đặt ghế ngồi sang một bên xem phim miễn phí.
vâng! chương trình đang được chúng tôi hình trực tiếp…
Aiz… cuộc đời không bao giờ dừng lại… không bao giờ là bế tắc nếu trong lòng bạn có tình… cố lên nhé những ai đã, đang và sắp được một nửa còn lại của mình… muaw chụt chụt…
~the end~