Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chữ của X đẹp.
bức thư có thể thấy X đang tức giận, hắn cố tình chấm một dấu chấm thật đậm sau 6 tháng 10.
Lần này cảnh sát cuối cùng cũng có được manh mối liên đến X – bức thư viết tay của hắn.
trọng hơn là có một chiếc camera góc khuất đã ghi lại được bóng dáng của X.
Một chân của hắn không thể gập lại được, nên đứng khập khiễng. Đây là đặc điểm ngoại hình tiên mà cảnh sát có được về X. Một số cảnh sát nghi ngờ X giả vờ khập khiễng để đ.á.n.h lạc hướng cơ điều tra.
cảnh sát đã cầm video giám sát tìm hàng chục bác sĩ hàng cả nước để sát, nhằm xác định dáng của X có thực sự bệnh hay không.
Tám bác sĩ cho rằng có bệnh, và tất cả đều khẳng định chấn thương chân của X nằm vị trí khớp gối giữa cẳng chân và đùi. Hai bác sĩ lại không thể đưa ra kết luận.
Đến tận năm 2020 này, tôi đột ngột biết tin X đã g.i.ế.c.
Thời gian cũng chính là 6 tháng 10. Tôi vô cùng phấn khích, điều khiến tôi phấn khích hơn nữa chính là kẻ g.i.ế.c X lại là Dương – tiểu của tôi.
Vì vậy, tôi lập tức lên đường vượt hơn một ngàn cây số tới thành phố Đơn Lập để phỏng vấn Dương.
Nhờ hơn mười năm làm phóng viên phỏng vấn tội phạm, các bài của tôi càng nổi tiếng, sau tôi viết cuốn sách “Tội Ác G.i.ế.c ”, danh tiếng của tôi cũng một vang xa.
Tôi quen biết cảnh sát và giám thị trại giam nhiều nơi. Cục trưởng thành phố Đơn Lập tán thưởng tôi nên đã căn dặn cảnh sát Trương hỗ trợ tôi hết sức buổi phỏng vấn, tạo điều kiện thuận lợi một số khâu.
Hy vọng tôi có thể viết ra những bài hay để công bố cho thiên hạ biết.
2
Tôi được cảnh sát Trương dẫn đến trước mặt Dương. Nhìn tiểu đã vài chục năm không gặp, tôi vô cùng phấn khích.
“Sao lại là cậu?” Dương nhìn thấy tôi vậy, gương mặt đầy vẻ nghi hoặc và khó tin.
“Ha ha ha, cũ sao không thể là tôi? tôi đến không chỉ để thăm cậu. Hiện tại tôi là phóng viên danh tiếng nghề đấy. Cậu bây giờ là anh hùng lớn rồi, kẻ g.i.ế.c được X! Tôi đã vượt hơn 1000 cây số đến để phỏng vấn cậu đây. À, cậu đã thuê luật sư chưa? Tôi có thể giới thiệu cho cậu vài .”
“ chưa có.”
“Vậy để tôi giới thiệu cho cậu.”
“Không cần thiết đâu.”
“Cũng đúng, giờ cậu là đại anh hùng rồi, nhiều khao khát được làm luật sư cho cậu lắm, cậu biết không? Trên mạng đang kêu gọi nhiều, yêu cầu phán cậu vô tội đấy!”
Tôi không muốn quá nhanh ch.óng thẳng vào cậu ta g.i.ế.c X, trước hết cứ hàn huyên vài câu, để cậu ta nhập cuộc.
Cậu ta là trẻ mồ côi, tôi không biết cậu ta vào cô nhi viện Bắc Thành mấy tuổi, chỉ biết cậu ta chuyển đến lớp tôi năm lớp năm.
Cậu ta cực giỏi, ai cũng quý mến, lại thêm việc là trẻ mồ côi duy nhất lớp nên giáo viên và bè đều tâm.
Tôi thấy cậu ta vừa yếu đuối vừa đáng thương nên chủ động làm quen, chia cho cậu ta mấy chiếc sủi cảo mẹ tôi gói.
Chúng tôi nhắc về thầy chủ nhiệm tiểu , hồi nhỏ cùng nhau ra bờ sông bắt cá, mùa hè bắt ve.
Thời , đêm đêm vào rừng bắt ve tối, rừng có nhiều ngôi mộ, cậu ta nuôi một con ch.ó và tối nào cũng dắt theo nó.
Hồi tôi ngưỡng mộ việc cậu ta có một chú ch.ó đến mức năn nỉ mẹ mua cho tôi một con.
mẹ tôi chối vì do mất vệ sinh.
“Hồi tôi thích chú ch.ó của cậu lắm, tiếc thật, sau tôi lên cấp hai cả nhà chuyển ra thành phố. Chú Vàng sống được bao nhiêu tuổi? Chắc cũng tầm hơn mười năm nhỉ?”
“Nó c.h.ế.t vào một đêm hè năm lớp sáu, ra ngoài chơi rồi không về nhà nữa. Lúc tìm thấy nó đã c.h.ế.t rồi, bẹp dí, lớn bảo xe cán.”
Tôi thấy khó chịu nên vội vàng đổi chủ đề, nhắc đến thọt, hồi nhỏ Dương và tôi từng ăn trộm dưa hấu của .
Tôi sẽ tìm thọt để thu hút sự chú ý, Dương tranh thủ ôm lấy một quả dưa rồi chạy mất, chiêu này bách phát bách trúng.
Có lần phát hiện, thọt đuổi theo không kịp vì chỉ có một chân lành lặn.
Lúc chạy, hai vai cứ cao thấp lệch nhau, trông buồn cười cực kỳ.
đến đây, cả hai đều phá lên cười. Tôi thấy thời cơ đã đến nên hỏi câu tiên của hôm nay.
“Cậu đã phát hiện và g.i.ế.c X như thế nào?”
“Mấy này tôi đều cảnh sát Trương rồi, ông ta không kể cậu sao?”
“So việc hỏi ông ta, tôi thích đối thoại trực tiếp cậu hơn.”
“Vậy cũng được, vì bài vĩ đại của cậu, tôi sẽ kể lại lần nữa.”
Dưới đây là lời kể của Dương.
Chiều hôm , tôi đến tìm Phương Quỳ, chính là cô gái mà X định g.i.ế.c hại. Tôi gõ cửa không có ai trả lời.
Trước đến tôi đã gọi điện cho cô , không nào cô không có nhà, tôi nghe bên dường như có tiếng cốc thủy tinh vỡ.
Tôi đập cửa mạnh hơn vẫn không có phản hồi, tôi chắc chắn bên có nên lo không biết Phương Quỳ có xảy ra gì không.
Thế là tôi phá cửa xông vào, thấy Phương Quỳ nằm dưới đất, trên mặt viết chữ X bằng b.út đỏ, tôi đang định bế cô lên …
Đột nhiên dưới ánh nắng chiếu vào, một bóng xuất hiện trên sàn nhà. Tôi quay lại nhìn thấy một kẻ đeo mặt nạ.
Hắn cầm d.a.o đ.â.m về phía tôi, tôi nhanh nhẹn tránh né rồi vật lộn hắn, tôi nhặt bình hoa trên bàn đập mạnh vào hắn, hắn ngã lăn ra đất.
Tôi lập tức cảnh sát, họ đến hắn đã c.h.ế.t. Sao hắn có thể c.h.ế.t được chứ? Tôi chỉ đập hắn bằng bình hoa một cái thôi mà.
Sau Phương Quỳ tỉnh lại bệnh viện, cảnh sát kẻ muốn g.i.ế.c cô là một vị khách quen, luôn đeo bám theo đuổi cô không đồng ý.