Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nói.
“Nên đến thăm cô.”
“Cô và Trần Việt có quan hệ thế nào?”
Bà xoa hai tay, ánh mắt thoáng d.a.o động.
“Cô là cô ruột nó.”
Bà thở dài.
“Nó chưa từng nói với cháu về cô phải không?”
Tôi lắc đầu.
Bà cúi đầu im lặng một lúc kéo hai chiếc ghế đẩu nhỏ từ dưới quầy ra, đưa tôi một chiếc.
“Ngồi đi, cô gái.”
“Nếu đã đến , có vài chuyện cũng nên để cháu biết.”
Tôi ngồi xuống.
Bà ngồi đối diện, nắm c.h.ặ.t góc tạp dề.
“Tiểu Việt là đứa trẻ có số khổ.”
“Sau khi mẹ nó tái hôn, ban đầu nó sống cùng .”
“Nhưng nó chẳng bao lâu sau cũng bỏ đi.”
“Sau chính cô là giúp đỡ nó lớn lên.”
“Sau nó học đại học, lên thành phố, làm việc kết hôn.”
“Năm hai đứa mua nhà, cô từng cho nó vay 50.000 tệ.”
“Nó vẫn nhớ ấy, mấy năm nay mỗi gửi tiền cho cô, vừa trả dần vừa phụ cô sinh hoạt.”
“Trong lòng cô vui, nhưng cũng không mong nó báo đáp .”
“Nhưng hai năm , nó đột nhiên liên lạc với cô, nói mỗi sẽ chuyển cho cô 2.000 tệ dưỡng già.”
“Cô nói không cần, nó nhất quyết phải cho.”
“Cô hỏi nó kiếm tiền đâu, nó nói công ty làm ăn tốt.”
“Sau nó về quê thăm cô, khu Tây cả , đi khắp nơi hỏi giá nhà.”
“Anh ấy mua nhà sao?”
Tôi hỏi.
Trương gật đầu.
“Nó nói mua cho cô một căn nhà nhỏ.”
“Nó nói căn nhà cô là nhà thuê, không ổn định.”
“Cô nói đây tốt, không cần nó tốn tiền.”
“Nó không nghe, nói đã có tiền trả , sang năm có thể mua .”
“Khi ấy cô còn vui, cảm đứa cháu có lương tâm.”
“Nhưng sau cô nghe hàng xóm nói hình như nó vay tiền công ty nào , còn thế chấp thứ .”
“Cô hỏi, nó không thừa nhận.”
“Thế chấp thứ ?”
“Không biết, nó không nói.”
Trương nhíu mày.
“Cô gái, có phải Tiểu Việt gây chuyện bên ngoài không?”
“Lần gần nhất nó trở về là .”
“Sắc mặt không tốt, ngoài miệng nói không sao, nhưng tay vẫn luôn run.”
.
Chính là cuống vé tàu cao tốc.
Anh trở về thăm cô ruột, một cô anh đã giấu tôi suốt hai năm, đồng thời vẫn tiếp tục chuyển tiền cho bà.
Nhưng tiền từ đâu mà có?
Cái gọi là “tiền trả ” anh chẳng lẽ chính là tiền trong đầu tư?
Quản lý Lưu nói anh đã bổ sung thêm 50.000 tệ vào đầu tư.
Có phải 50.000 tệ ấy vốn là anh gom để làm tiền trả mua nhà cho cô ruột, nhưng cuối cùng lại mang đi đầu tư?
Nhưng điều vẫn chưa đủ khiến tay anh run.
Sắc mặt xấu, tay run, nhất định anh đã gặp chuyện nghiêm trọng hơn việc thiếu tiền.
Trương là thân anh chăm sóc.
Ghi chép “ , Tây thành phố, Hai” quả thật nói về bà.
Nhưng điều để ý không phải bản thân cô , mà là việc Trần Việt âm thầm làm vì bà.
“Cô.”
Tôi nắm bàn tay thô ráp Trương .
“Chuyện Trần Việt mua nhà cho cô, cô tuyệt đối đừng nói với anh ấy rằng cháu từng đến tìm cô.”
“Cô cũng đừng thúc giục anh ấy.”
“Đợi anh ấy tự nói với cô.”
Bà gật đầu đồng ý, hốc mắt hơi ướt.
“Cô gái, Tiểu Việt không có ý xấu.”
“ là nó quá hiếu thắng, chuyện cũng tự gánh.”
Tôi đứng dậy, phủi lớp bụi không tồn tại quần tạm biệt Trương , đi ra khỏi ngõ.
Đi mấy bước, tôi lấy điện thoại gửi cho Trần Việt một tin nhắn.
“Anh đã gặp bạn cũ xong chưa?”
“ đi bộ hơi xa, anh đến đón nhé.”
Anh nhanh ch.óng gửi một vị trí.
Trong lúc đứng bên đường chờ anh, đầu óc tôi xoay chuyển nhanh.
Trần Việt chăm sóc cô ruột.
Chuyện anh giấu tôi hai năm.
2.000 tệ mỗi đều lấy từ phần lương anh âm thầm giữ lại.
Anh tích tiền, đầu tư, đầu tư thêm, một phần nguyên nhân có thể là mua nhà cho cô.
Nhưng việc tay anh run, sắc mặt kém, lén gặp quản lý Lưu cho sau vẫn còn chuyện khác.
điều điều tra chắc chắn không có vậy.
bảo tôi cẩn thận, nhất định vì đã phát hiện phần lớn hơn, có thể ảnh hưởng đến tôi.
Chương Tám
Khi Trần Việt đến đón tôi, anh không hỏi nhiều, hỏi sao tôi đi bộ đến tận Tây thành phố.
Tôi nói cứ đi đi xa, thuận tiện dạo một vòng.
Anh đáp một tiếng, quay đầu xe trở về Đông.
đường, anh im lặng khá lâu.
Tôi cũng không chủ động nói chuyện.
Tối , chúng tôi ăn cơm nhà mẹ chồng.
Tôi và Trần Việt nằm chiếc giường nhỏ trong phòng ngủ dành cho khách.
Hai nằm cạnh nhau, giữa chúng tôi cách một nắm tay.
Hơi thở anh nặng hơn bình thường, giống như có tâm sự đè nặng.
Tôi nhắm mắt, nghe anh trở một lần lại trở lần nữa.
Cuối cùng, anh khẽ thở dài.
“Vợ.”
Anh nói nhỏ.
“ cảm hiện tại anh có xem là có tiền đồ không?”
Tôi mở mắt.
Trong bóng tối, tôi nhìn đường nét cơ thể anh nằm nghiêng.
“Sao đột nhiên anh hỏi chuyện ?”
“ hỏi thôi.”
Anh đưa tay sang, mò mẫm nắm lấy tay tôi.
“Thỉnh thoảng anh cảm vô dụng, chẳng cho .”
“Anh đã cho nhiều.”
Tôi nói thật.
Mấy năm qua, tuy anh che giấu tôi vài chuyện về tài chính, nhưng sự quan tâm và đồng hành trong cuộc sống hằng là thật.
Khi tôi bị bệnh, anh thức trắng đêm bên.
Khi tôi tăng ca về muộn, bất kể mưa gió anh đều đến đón.
sự dịu dàng ấy không phải giả.
“Thật sao?”
Anh siết tay tôi.
“Vậy là tốt.”
Sau anh không nói thêm.
Một lúc sau, hơi thở anh trở nên đều và dài.
Anh đã ngủ.
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, nhìn điện thoại.
Một giờ sáng.
Ánh trăng bên ngoài xuyên qua khe rèm, vẽ một đường trắng sàn.
Sáng hôm sau, chúng tôi trở về thành phố.
Sau khi về nhà, Trần Việt hiếm khi rảnh hai .
Anh không tăng ca, cũng không nhận cuộc điện thoại phải tránh tôi mới nghe.
Chúng tôi cùng xem một bộ phim, đến trung tâm thương mại ăn một bữa.
Anh thậm chí còn đề nghị đi chợ hoa chim, mua một chậu trầu bà đặt ban công.
Trong hai ấy, tôi cảm dường như đã trở lại cuộc sống đây.
Bình yên, ấm áp, không có bất kỳ rủi ro nào.