Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Cũng chỉ cúi đầu im lặng.

Tôi xem bảng điểm của Tạ Oánh.

Thành tích chỉ ở mức trung bình.

Không quá kém, nhưng cũng chẳng nổi bật.

Tạ Chiêu thuê không biết bao nhiêu gia sư giỏi.

Đổi người đến người khác.

Kết quả vẫn như cũ, trong giờ .

Tạ Oánh chẳng hề nghe giảng.

Chỉ chống cằm, nhìn ngoài cửa sổ.

Ngẩn người hàng giờ.

Thôi Ngọc Phân cũng muốn quản con .

Nhưng tuổi dậy thì vốn nhạy cảm.

Chỉ cần nói nặng một câu.

Hai mẹ con sẽ cãi nhau ầm ĩ.

Hơn nữa.

Từ Tạ Oánh đã thiếu sự đồng hành của cha mẹ.

Tình cảm giữa họ vốn không sâu.

Đến bây giờ, cả người thân.

Cũng chẳng biết nói chuyện cô bé .

Năm vừa bắt đầu chưa lâu.

Vì tính cách lúc cũng lầm lì, ít nói.

Tạ Oánh nhanh ch.óng trở thành mục tiêu của một nhóm nữ sinh cá biệt.

Chúng cố tình cô cô bé.

Mỉa mai.

Chế giễu.

Châm chọc sau lưng.

Thậm chí còn tìm đủ cách gây khó dễ.

Nhưng Tạ Oánh chưa bao giờ chịu nhịn.

Ai mắng cô bé một câu.

Cô bé tức đáp trả một câu.

Không hề chịu yếu .

Mâu thuẫn giữa Tạ Oánh và đám người kia ngày càng gay gắt.

Còn tôi…

Trong lòng gần như mở cờ.

là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Ông trời cũng đang giúp tôi.

Một con hẻm phía sau trường.

Tạ Oánh bị sinh chặn lại.

Tên tóc vàng đầu chống một tay lên tường, ép cô bé vào góc.

Hắn vừa đẩy vai Tạ Oánh vừa cười nhếch mép.

“Con khốn.”

“Mày cũng không đi hỏi xem Giai Giai là ai chống lưng.”

“Dám đối đầu em tao.”

“Mày chán sống rồi à?”

Tạ Oánh siết c.h.ặ.t quai cặp.

Cắn môi đến trắng bệch.

Tên tóc vàng thấy cô bé không đáp thì càng hăng.

“Nói đi chứ?”

“Câm rồi à?”

“Bình thường chẳng mồm mép lắm sao?”

“Sao giờ biết sợ rồi?”

lúc ấy.

Tạ Oánh bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía sau lưng bọn chúng.

“Lão sư!”

Tim tôi giật thót.

Nếu thật sự có giáo viên tới…

Thì kế hoạch của tôi coi như xong.

Đám côn đồ đường có nghĩa khí .

Chỉ cần giáo viên hỏi vài câu.

Chúng sẽ bán tôi tức.

Mồ hôi lạnh tức rịn đầy lưng áo.

Tên tóc vàng cũng giật đầu.

Nhưng chỉ một giây sau.

Hắn phá lên cười.

“Mày lừa ai ?”

“Cái trò tao gặp cả trăm rồi.”

“Con nhóc ranh.”

“Cũng biết giở thủ đoạn đấy.”

“Mày thật sự nghĩ tao không đ.á.n.h con à?”

Vừa dứt .

“Bốp!”

Một cái tát giáng thẳng lên Tạ Oánh.

sau đó.

“Bốp!”

“Bốp!”

“Bốp!”

Hắn tát liên tiếp.

Tay trái.

Rồi tay .

Không hề nương tay.

Tôi vẫn trong góc khuất.

Lặng lẽ nhìn.

Đến khi…

Tạ Oánh hoàn toàn suy sụp.

Cô bé ngã quỵ xuống đất ôm . Khóc nghẹn đến không thành tiếng.

Lúc ấy, tôi bước .

“Làm cái vậy!”

tôi vang lên đầy tức giận.

Tên tóc vàng đầu.

Nhíu mày nhìn tôi.

“Liên quan đến cô?”

“Cút.”

“Một con đàn bà cũng đòi xen vào chuyện của bọn tao?”

Tôi không nói thêm.

Đi thẳng tới, vung tay.

“Bốp!”

Một cái tát mạnh đến mức hắn lệch sang một bên.

Tôi lạnh .

“Còn mà không chịu điều hay.”

“Ai cho cậu quyền bắt nạt người khác?”

Nói xong, tôi lấy điện thoại .

Màn hình đang dừng giao diện gọi 110.

“Tôi gọi cảnh sát bây giờ.”

“Tiện thể gọi luôn phụ huynh các cậu.”

“Không tự soi gương xem là ai.”

“Mà dám bắt nạt em tôi?”

Đám tóc vàng nhìn nhau.

Khí ban nãy biến mất sạch.

Chỉ vài giây sau, cả bọn đầu bỏ chạy.

Tan tác như chim vỡ tổ.

Tôi lại, Tạ Oánh vẫn ngồi dưới đất.

Mái tóc rối tung.

Trên còn hằn dấu tay đỏ ch.ói.

Nước mắt chưa kịp khô.

Tôi khom người, đưa tay về phía cô bé.

dậy .”

Tạ Oánh nhìn bàn tay tôi rất lâu.

Cuối cùng nắm lấy.

Để tôi kéo lên.

Vừa vững.

Cô bé tức đi.

Môi mím c.h.ặ.t.

nói rất .

“…Em đã đối xử chị như .”

“Tại sao chị còn cứu em?”

“Chị…không ghét em sao?”

“Không.”

Tôi trả không chút do dự.

nói vẫn dịu dàng như cũ.

“Dù chị có ghét em.”

“Thì gặp chuyện như , chị vẫn sẽ giúp.”

“Tạ Oánh, chị cũng bằng tuổi em.”

“Chị hiểu, em là một cô bé rất tốt. Chỉ là từ thiếu người ở bên. Nên em dựng lên một lớp vỏ rất dày.”

“Muốn tự bảo vệ .”

“Nhưng thật …Bên trong lớp vỏ ấy.”

“Là một trái tim rất mềm.”

“…”

Tạ Oánh cúi đầu.

Khẽ lẩm bẩm.

“Đừng…Đừng tưởng chị hiểu em.”

Tất nhiên là tôi hiểu.

Ít nhất…Tôi biết nói để cô bé cảm thấy được thấu hiểu.

Trước khi lên kế hoạch .

Tôi còn nghiêm túc đọc đủ loại tài liệu.

là cung hoàng đạo, phân tích tính cách, tâm lý .

Thậm chí cả bài xem bói trên mạng.

câu kiểu:

“Bạn là người sống rất tình cảm.”

“Bề ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng vẫn luôn là một đứa trẻ.”

“Bạn rất lương thiện.”

“Chỉ là trái tim bạn quá cô đơn.”

câu mơ hồ kiểu đó.

Đến ch.ó nghe còn thấy vài phần.

Tôi đưa tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc rối trước trán Tạ Oánh sau tai.

nói vẫn mềm mại.

“Chị biết, em rất yêu anh trai.”

“Nhưng chị gả vào nhà .”

“Không để cướp anh ấy khỏi em.”

“Ngược lại, chị muốn trở thành người nhà của hai anh em.”

“Chị sẽ cố gắng…làm một người chị thật tốt.”

“Cho chị một cơ hội, được không?”

Thực

vẫn là câu tôi đã nói không biết bao nhiêu .

Nghe có vẻ chẳng mẻ.

Thậm chí còn giống câu xã giao quen thuộc.

Nhưng có .

Dù cũ đến đâu.

Chỉ cần được nói lúc.

người.

Thì vẫn có thể chạm đến trái tim đối phương.

ấy vốn chẳng có mẻ.

Nếu đổi sang hoàn cảnh khác, có lẽ chỉ là câu an ủi sáo rỗng.

Nhưng ở thời điểm

Đặt trong hoàn cảnh

Tạ Oánh chỉ lặng lẽ mím môi.

Rồi rất khẽ.

Gật đầu.

sau đó.

Thanh độ công lược trên đỉnh đầu cô bé đột nhiên nhảy vọt.

50%.

Tôi không kìm được, cong môi cười.

09

Người ngoài đều nói Tạ Oánh là một “brocon” cuồng anh trai.

Nhưng theo tôi.

Thứ tình cảm cô bé dành cho Tạ Chiêu chưa bao giờ là tình yêu.

Chỉ là…một sự phụ thuộc quá mức.

Từ đến lớn.

Người luôn ở bên cô bé là Tạ Chiêu.

Người dỗ dành cô bé là Tạ Chiêu.

Người bảo vệ cô bé cũng là Tạ Chiêu.

Anh gần như chưa nổi giận em .

Con người vốn rất dễ dựa dẫm vào ai luôn dịu dàng .

Sự dựa dẫm ấy, theo năm tháng.

Dần biến thành không thể rời xa.

Vì vậy, tôi quyết định đổi chiến thuật.

Tôi cố ý dặn Tạ Chiêu.

“Bắt đầu từ hôm nay, anh nghiêm khắc Tiểu Oánh một chút.”

là…anh chủ động đóng vai người xấu.

Không cho cô bé chơi điện thoại quá lâu.

Mỗi xem điểm đều nghiêm túc phê bình.

Tiền tiêu vặt cũng không còn đưa nhiều như trước.

Muốn xin tiền giải thích rõ đồng dùng vào việc .

Trong khi đó, tôi vẫn là người chị dâu dịu dàng.

Âm thầm đưa thêm tiền tiêu vặt, mua đồ ăn ngon, dẫn cô bé đi chơi.

Mỗi bị Tạ Chiêu mắng, đều là tôi dỗ dành.

Chiêu …hiệu quả ngoài sức tưởng tượng.

Chưa đầy nửa tháng.

Mỗi nhìn thấy Tạ Chiêu.

Tạ Oánh đều đầu bỏ chạy, như gặp quỷ vậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.