Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Dư Hiển gào toáng lên: “Hay lắm! Hai người các người ngày cũng dính nhau như sam, thế mà ta , ngươi còn bảo ta nghĩ nhiều!”
Dư Hiển càng nghĩ càng : “Thảo ! Hèn lần đó ngươi không chịu cho ta bánh khoai tây ! mà Tạ Kế nhìn trúng, ngươi gói mang về cho huynh ấy sạch!”
Ta lườm hắn một cái: “Thằng ranh này, dạo này ngươi đào mỏ của ta bao nhiêu tiền rồi, đủ mua biết bao nhiêu là bánh khoai tây đấy! Trả tiền đây!”
Dư Hiển lập thay đổi sắc mặt, nịnh nọt: “Hì hì, chẳng là do cái người ta mới cứu về trúng loại độc kỳ quái quá sao, nghiên cứu t.h.u.ố.c giải thực sự là thiếu tiền mà.”
nói chuyện thì Tiết Cấm – gã đao phủ – đi tới: “Chiều nay đi hái t.h.u.ố.c không?”
Ta vừa định từ chối thì Tạ Kế cũng bước , cứ như cố ý canh chừng hành tung của Tiết Cấm vậy: “Nàng ấy không rảnh. Đúng rồi, chiều nay đi ăn ở Tửu lầu Tụ Tiên, có đi không?”
Tiết Cấm nhướng mày: “Ngươi bao à? Vì sao?”
Tạ Kế nắm tay ta, giơ lên: “Ăn mừng một chút.”
Dư Hiển tranh trả lời: “Đi! Sao lại không đi chứ!”
Hắn gào lên thật to: “Ta ăn cho bằng hết ta đã mất trước đây!”
15
Nhưng chúng ta đã không đi được.
Bởi vì quả trứng trắng lớn vốn làm vật trang trí suốt sáu năm viện của Tạ Kế đã nứt vỏ rồi.
Thị giả truyền âm tới, chúng ta lập phi thân trở về.
đường về, ta bắt mơ mộng: “Sáu năm mới nở! Đúng là chuyện lạ chưa từng nghe! Chẳng lẽ là dị thú cực kỳ lợi hại đó sao?”
Ta vô cùng phấn khích.
Kết quả là khi hăm hở đẩy cửa viện ra, ta chỉ thấy một con gà con lông đỏ, còn đội một mảnh vỏ trứng.
Lông lá thì lưa thưa, chỗ có chỗ không.
Hy vọng ta tan vỡ, ta uể oải chọc mảnh vỏ trứng nó: “Cái đây? Gà trống đỏ à?”
Con gà con tối mổ ta một cái.
Ta thấy hơi vui vui: “Cái đồ nhỏ mọn này, tính khí cũng lớn gớm nhỉ.”
Con gà con lại mổ ta cái nữa, rồi còn quay m.ô.n.g về phía ta.
Ta xoay nó lại: “Ngươi tên là Tiểu Hồng.”
Con gà con không thèm để ý đến ta.
Tạ Kế xoa gà: “Ngươi tên là Tiểu Hồng.”
Tiểu Hồng nhìn Tạ Kế một cái, chủ động dùng ngón tay huynh ấy, ý rồi.
?
Tuy là Tạ Kế ấp nó, nhưng rõ ràng là ta nhặt về mà!
Khá lắm Tiểu Hồng, thật là c.h.ế.t ta mà!
Nhưng dáng vẻ Tạ Kế nói chuyện với Tiểu Hồng có chút dịu dàng, có chút đẹp trai.
Hóa ra đây chính là “dáng vẻ người phu quân” mà thoại bản hay nhắc tới.
Muốn hôn quá.
Ta ướm : “Ta có …”
Tạ Kế che mắt ta lại, hôn ta một cái.
Sau đó huynh ấy định rời đi, ta ấn gáy huynh ấy lại không cho đi: “Hôn thêm nữa đi.”
Ánh nắng như lụa rải , Tiểu Hồng ở bên cạnh kêu chiêm chiếp.
16
Tuần này Cầm di vẫn đến thăm Tạ Kế như thường lệ.
Ta bóng gió: “Cầm di, người muốn một nàng dâu như thế ạ?”
Cầm di nhìn ta một cái, lại nhìn Tạ Kế gọt hoa quả, cười híp mắt: “Chỉ cần là người A Kế thích, ta thích.”
Ái chà, không ra được rồi.
Ta quyết định đổi cách khác: “Vậy người thích kiểu người suốt ngày cầm kiếm đ.â.m người loạn xạ, hay là kiểu luyện kiếm cực giỏi nhưng chỉ đ.â.m kẻ xấu thôi?”
Cầm di hơi thắc mắc: “Hửm? Ừm… đ.â.m kẻ xấu đi.”
Ta vô cùng hài lòng: “Hì hì, chính là con chứ ai!”
“Vậy người thích kiểu người treo bánh cổ mà vẫn c.h.ế.t đói, hay là thích kiểu chuyện nhỏ thì hơi lười một chút, nhưng đói là biết tìm cái ăn?”
Cầm di bật cười tiếng: “C.h.ế.t đói thì không được, biết ăn chứ.”
Ta vỗ vỗ n.g.ự.c mình: “Hì hì, chính là con chứ ai!”
“Vậy người thích mỹ nhân khổng lồ cao như Khoa Phụ, hay là thích người mặt trái xoan, mắt tròn, dáng người cao ráo?”
Cầm di tiếp lời: “Tất là dáng người cao ráo rồi.”
Lại “A” lên một tiếng: “Đây chẳng là An An nhà ta sao!”
Ta còn chưa kịp phụ họa, Tạ Kế đã chạy tới, đưa hoa quả được tỉa hình con gà con cho ta, rồi vứt phần vỏ còn lại cho Tiểu Hồng, sau đó lau tay.
Tạ Kế nắm tay ta, các ngón tay chen kẽ tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t.
Huynh ấy dùng ngón cái mơn trớn mu bàn tay ta: “Ta không thích một kiểu mẫu nhất định .”
Huynh ấy nhìn mắt ta: “Ta chỉ thích nàng thôi.”
Cầm di ho một tiếng: “Ta đi tìm Tông chủ có chút việc, hai đứa cứ tự , tự nhé.”
Tạ Kế và ta nhìn nhau một hồi, huynh ấy quay mặt đi, nhưng nhanh lại quay lại: “Nàng có đừng nhìn ta trước được không.”
Huynh ấy nhỏ giọng giải thích: “Bây giờ ta hơi thẹn thùng.”
Tất là ta nhìn ra rồi.
Đôi t.ử veo của huynh ấy này tràn ngập tình ý nồng nàn, khiến ta cảm thấy trái tim mình giống như quả anh đào bát kem tuyết, được ngâm mật ong đến mức căng mọng và mềm mại.
Ta cũng gọt cho Tạ Kế một hoa quả, sau khi huynh ấy c.ắ.n một , ta liền cướp đó rồi cùng ăn với huynh ấy.
Ai bảo quả Thanh Liên nhạt nhẽo chứ, quả Thanh Liên rõ ràng là ngon mà.
17
Hóa ra Tạ Kế hiền lành là thế cũng có nổi giận.
Chúng ta núi rèn luyện, gặp đám yêu tinh chuột chũi của Đường Môn đã trưởng .
Yêu tinh chuột chũi mắt đỏ ngầu: “Đại Tông các người thật quá đáng! Năm đó Tam trưởng lão đến cửa đòi lại công bằng cho ta, các người vậy mà lại phục kích đường về của ông ấy, đá trưởng lão hồ!”
Ta cau mày: “Hừ, nói hươu nói vượn.”
Ta chưa từng làm việc đó nhé.
Yêu tinh chuột chũi cười lạnh: “Không các người thì còn ai nữa, chịu c.h.ế.t đi!”
Ngay sau đó, lại có thêm năm kẻ nữa nhảy ra, vây quanh chúng ta.
Hàn quang từ bốn phương tám hướng lao đến vun v.út.
Ta không nhúc nhích, thậm chí còn thong thả lôi cái ghế đẩu mang theo người ra ngồi xem kịch.
Quả , khi ám khí đó còn cách ta nửa mét, tất rơi loảng xoảng đất.
Yêu tinh chuột chũi tối, hàn quang càng dữ dội hơn.
Mũi kiếm của Tạ Kế khẽ chuyển động, kiếm khí chẻ đôi ám khí ngay giữa không trung, thời đổi hướng, quay ngược lại tấn công kẻ phát ra chúng.
nhanh sau đó, đám yêu tinh chuột chũi đã nằm rạp dưới đất.
Tạ Kế điểm huyệt tê xong liền lướt tới kiểm tra tình hình của ta.
Ta mặc kệ cho huynh ấy sờ chỗ này nắn chỗ kia, thời vê vê dái tai huynh ấy: “Ta không sao.”
Lại khen huynh ấy: “ thật lợi hại. Một mình địch mười, không cản nổi!”
Tạ Kế kiểm tra xong xuôi, người mới thả lỏng lại, hõm cổ ta, ôm c.h.ặ.t ta: “Nàng xem, ta làm được mà.”
Tạ Kế lặp lại lời đã nói nhỏ: “Nàng có đứng trước mặt tất mọi người, còn ta sẽ đứng bên cạnh nàng.”
“Sau này và mãi mãi về sau, ta có bảo vệ nàng.”
Ta bồi thêm cho mỗi tên yêu tinh chuột chũi nằm im một cước: “Vậy chúng ta hãy cùng nhau trở đại hiệp lợi hại nhất!”
18
lâu, lâu về sau, chúng ta thực sự đã thực hiện được nguyện vọng này.
Chúng ta cùng nhau đi rèn luyện, cùng nhau thấy chuyện bất bình chẳng tha, còn cùng nhau tiêu diệt tà giáo.
Ngay Tiểu Hồng cũng đã biến Thần điểu Dương Diễm.
Loại chim còn lợi hại hơn Lôi Đình Huyền Điểu.
người chúng ta cũng đầy rẫy vết sẹo để lại vì bảo vệ đối phương.
Mọi người gọi chúng ta là đại hiệp.
Nhưng có một ngày, Tạ đại hiệp đột ta: “Nàng có biết vì sao ta lại muốn học kiếm không?”
Ta đáp: “Vì tên yêu tinh chuột chũi kia ăn nói ngông cuồng.”
Tạ đại hiệp gật : “Vì hắn cười nhạo ta, nên ta mới muốn học một loại v.ũ k.h.í trông có vẻ oai phong.”
Tạ đại hiệp lại bắt dính người, ôm ta : “Cũng may đó ta có suy nghĩ ngây ngô như vậy.”
Giọng Tạ đại hiệp trầm : “Nếu không thì đã chẳng gặp được nàng rồi.”
Ta nhéo tay huynh ấy: “ quên rồi sao, Diệu Âm Môn và Đại Tông cũng có đại hội giao lưu mà.”
Ta vô cùng khẳng định: “Ta mà nhìn thấy dáng vẻ gảy đàn, chắc chắn sẽ uy h.i.ế.p làm thủ hạ của ta.”
“Sau đó chúng ta vẫn sẽ thường xuyên chơi cùng nhau, cùng nhau ra ngoài, cùng nhau trưởng .”
Tạ đại hiệp nói: “Nhưng chúng ta không ở cạnh nhà nhau, không sớm tối có nhau, nếu nàng thích người khác thì sao?”
Ta quả quyết: “Làm sao có chứ, bao nhiêu năm nay, ta chỉ thấy là đẹp nhất thôi.”
Ta cố gắng tìm từ miêu tả: “Cho dù có biến bộ dạng của Tiểu Hồng, ta vẫn thấy đẹp nhất.”
Ta nói: “Tất thuộc về , ta thích.”
(Hoàn)