Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Trong tiệc xuân, cả nhà sum họp.
Đến chính ngọ, ta Trần Dã dùng bữa tại phủ họ Tống.
Trần Dã và tỷ phu Thẩm Ngọc Thư ngồi một bàn. Một người ở Hộ bộ, một người giữ chức Thái , dường như giữa hai người chẳng có chuyện gì để hàn huyên.
Ấy khi Trần Dã nâng chén mời rượu tỷ phu, lại “vô ý” rượu đổ ướt nửa vạt thanh bào của huynh ấy.
Trưởng tỷ vội vàng đứng dậy định lau giúp, liên tục tỷ phu ngăn lại.
“Không sao, không sao.”
Bộ dáng ôn hòa nhã nhặn của một bậc quân t.ử khiến Trần Dã lén trợn mấy lần.
“ bên hông tỷ phu thật tinh xảo.”
Trần Dã bất chợt cất với Thẩm Ngọc Thư, ánh lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ta.
“Quả thật rất tinh xảo.”
Thẩm Ngọc Thư như dâng vật quý, tháo bên hông đưa cho Trần Dã.
“Mùi hương của rất dễ chịu, ta thích vô .”
“Bây giờ ngày nào mang theo bên mình. Mỗi khi công vụ bận rộn, cần ngửi một chút thấy tỉnh táo, tinh thần thư thái hơn hẳn.”
Trần Dã cầm trong tay, như vô tình nghịch ngợm vài cái rồi đưa lên mũi ngửi.
“Trong có một mùi hương thoang thoảng…”
“Hình như … trà Long Tỉnh hái trước tiết Vũ Tiền.”
Chàng khẽ lạnh:
“Đúng …”
“Hương… trà… ngào… ngạt…”
Sắc mặt Trần Dã sa sầm, nghiến răng nhả từng chữ:
“Người thêu chiếc … hẳn bỏ không ít tâm tư.”
“Đó đương nhiên.”
Ta lập tức cướp đáp, đắc ý ngẩng cằm với Trần Dã.
Nếu nữ công của trưởng tỷ đứng thứ hai thiên hạ, e rằng chẳng ai dám nhận mình đứng thứ nhất.
…
Ta không hề nhìn thấy.
Nắm tay giấu dưới ống tay áo của Trần Dã siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
12
Tiết Thanh Minh mưa dầm liên miên.
Thời tiết ẩm ướt khiến lòng người chẳng thấy dễ chịu.
Đến cả trưởng tỷ, uống vài ngụm lạc đào hoa nôn nghén không ngừng.
Thật phí mất bát lạc đào hoa ngon như .
Giá cho ta ăn thì tốt biết bao.
Hôm ấy Trần Dã vẫn đang trực ở Thái Viện, ta bèn đưa trưởng tỷ đến quán trước.
“Chúc mừng phu nhân.”
“Xin chúc mừng phu nhân.”
“Phu nhân m.a.n.g t.h.a.i ba tháng. Mạch tượng ổn định, t.h.a.i nhi rất khỏe.”
Ta cầm t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho trưởng tỷ, suốt dọc đường ríu rít không ngừng.
“Muội sắp di mẫu rồi.”
“Không biết phải chuẩn gì cho tiểu bảo bảo đây?”
“Trước hết phải sắm một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng.”
“Rồi may thêm vài bộ phục nhỏ.”
“Tay nghề của muội không giỏi, trưởng tỷ không chê đâu đấy?”
Trưởng tỷ mỉm dỗ dành ta.
“Muội gấp gáp gì?”
“Có khi lúc hài t.ử trong bụng tỷ lớn bằng một quả nho thôi.”
“Đừng lo chuyện của tỷ.”
“Bao giờ bụng muội có tin vui đây?”
Bụng ta…
sao có tin vui ?
Ta khổ.
Không thêm gì .
Nghĩ đến Trần Dã, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Thành thân nhiều tháng.
Hai người ngày ngày giường gối.
Ấy chàng chưa từng vượt quá lễ nghi nửa bước.
Không gieo hạt…
Thì lấy đâu ra mầm non?
Trở về phủ nhỏ họ Trần.
Ta sực nhớ trong tay mình vẫn cầm t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i của trưởng tỷ.
Thuận tay đặt lên bàn rồi vào trong thay phục.
Thay xong bước ra.
Đúng lúc Trần Dã vừa hồi phủ.
Trong tay chàng siết c.h.ặ.t tờ t.h.u.ố.c.
Gân xanh trên trán nổi rõ, cả người lại ngồi co ro trên ghế, trông vô tiều tụy.
“Chàng sao ?”
Ta bước đến định sờ trán chàng xem có sốt hay không.
Chàng lại nghiêng đầu tránh đi.
Trần Dã cứ lặng lẽ vuốt ve tờ t.h.u.ố.c ấy.
Mãi một lúc sau ngẩng đầu.
Đôi nhìn ta chất chứa đầy vẻ tủi hờn.
“ mấy tháng rồi?”
Ta hơi ngạc nhiên.
Chuyện trưởng tỷ có t.h.a.i truyền nhanh đến sao?
Ta mỉm đáp:
“Ba tháng rồi.”
vừa dứt.
Tờ t.h.u.ố.c trong tay chàng rơi đất.
“ của ai?”
Trần Dã cúi đầu.
Giọng khàn đặc, nặng nề như nghẹn lại nơi cổ họng.
“Chàng hỏi gì kỳ ?”
“Đương nhiên của tỷ phu rồi.”
“Chẳng lẽ có thể của chàng sao?”
“Ha ha… ha ha ha…”
Giữa tiếng vô tư của ta.
Trần Dã đột ngột đứng bật dậy.
Chàng cúi nhặt tờ t.h.u.ố.c, dùng sức nhét trở lại vào tay ta.
“…”
“ lắm…”
Khóe môi chàng như đang giễu.
Thế nơi khóe lại lặng lẽ rơi một giọt lệ.
“Tống Kim Hòa…”
“Nàng… giỏi lắm…”
13
“Đêm hôm khuya khoắt rồi, phu quân nổi cơn gì ?”
Ta chẳng buồn để tâm đến chàng, tiện tay cất t.h.u.ố.c đi, dự định sáng mai sẽ sai người mang trả lại cho trưởng tỷ.
“Nàng… không có gì muốn với ta sao?”
“Đến một giải thích lười với ta ư?”
Ta ngẩn người một lúc, rồi sực nhớ.
Sáng nay ta lỡ ăn nhiều hơn hai miếng bánh quế hoa chàng thích.
chàng phát hiện rồi sao?
“ vì chuyện đó?”
Ta hỏi ngược lại.
“ vì chuyện đó?”
Trần Dã nghiến răng, lặp lại từng chữ.
“ rồi, chàng đừng giận .”
“Lần sau ta bù lại cho chàng chứ gì.”
“Ta xin thề với trời, sau sẽ không xảy ra chuyện như .”
“Thế chưa?”
Ta hơi mất kiên nhẫn, đành dỗ dành:
“Ta đưa thang cho chàng bước rồi, có thì đi. Chậm chẳng đâu.”
Trần Dã dường như chẳng nghe thấy ta, lẩm bẩm một mình:
“Lần sau?”
“Nàng định có lần sau sao?”
Ta: ???
Ta cố nén cơn bực bội trong lòng, tự nhủ:
Nam nhân bôn ba bên ngoài chẳng dễ dàng gì.
Có lẽ hôm nay ở Thái Viện chàng gặp chuyện không vui, thôi thì ta không chấp nhặt.
“Phu quân có đói không?”
“Để ta bếp nấu cho chàng một bát mì nhé?”
Hốc Trần Dã đỏ hoe, nụ đầy chua chát.
“Tống Kim Hòa…”
“Đến nước rồi…”
“Nàng vẫn nghĩ đến chuyện ăn uống sao?”
“Rốt cuộc trong lòng nàng có ta hay không?”