Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

“Dì ơi, sắp đến giữa trưa mà bữa sáng của dì vẫn chưa làm xong ạ? Mẹ con vẫn đang đợi đấy!”

Nhìn đứa nhóc mắt híp, mặt đầy thịt mỡ đang đứng trước mặt, đầu tôi bỗng “ong” lên một tiếng, vô số ký ức điên cuồng ùa về.

Tôi xuyên một cuốn tiểu thuyết giới giải trí, nơi mà nữ nhờ lười chảy thây mà trở nên bạo hồng. Tôi tên Vi, là cô nàng bia đỡ đạn chuyên làm bao đồng truyện. nữ là Quách Giai, là mẹ của đứa nhóc mắt híp này.

nguyên tác, Quách Giai tham gia nhưng chẳng chịu làm cái vẹo , suốt ngày nằm ườn, buông xuôi mặc kệ đời. con trai cô ta – Hạo Hạo thì cần xây dựng hình tượng “ông cụ non” hiểu chuyện. Trước ống kính, thằng bé luôn tỏ ra là người gánh vác hết mọi công nhà. Nhưng cứ hễ tắt camera một cái, liền quay ngoắt người chạy sang chỗ tôi, dùng danh nghĩa trẻ con giả vờ đáng thương, kèm theo gương mặt phụng phịu kiểu: “Con nhỏ thế này, dì nỡ lòng nào không giúp con sao?”

Kết quả là, tôi biến thành một con osin giấu mặt sau hậu trường cho hai mẹ con nhà . Cân hết đông tây, thiếu điều chưa cởi quần chùi m.ô.n.g hộ bọn thôi.

Cuối cùng, Quách Giai và Hạo Hạo không nằm ngoài dự đoán, cùng nhau bạo hồng trên mạng.

“Mẹ đáng yêu quá, chân thật ghê, không hề làm màu hay cố tỏ ra đảm đang.” 

“Con trai đúng là ông cụ non, bé cưng siêu tình cảm, ngầu bá cháy luôn!”

khi đó, tôi và con trai tôi – Đinh Bảo trở thành tấm nền làm nổi bật sự xuất hiện của , kèm theo một rổ nhãn mác đầy tiêu cực: Kẻ làm màu, chúa ganh đua, ép con học hành, kẻ bủn xỉn, trà xanh lẳng lơ…

Sau khi kết thúc, con trai cô ta vì không được nghỉ ngơi đầy đủ nên phải nhập viện. Thế là cư dân mạng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, mắng tôi ích kỷ không giúp đỡ đứa trẻ, cố tình trơ mắt nhìn bé cưng kiệt sức. 

c.h.ử.i tôi là kẻ m.á.u lạnh, kinh tởm. Mọi thanh minh của tôi đều vô dụng, càng càng coi là kẻ dối, bôi đen đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Sự nghiệp tụt dốc không phanh, cuối cùng tôi vì trầm cảm mà nhảy lầu tự sát bệnh viện, bỏ đứa con trai Đinh Bảo bơ vơ phải cô nhi viện.

Hiện tại là ngày thứ ba của . Hai ngày trước, tôi chẳng cái bùa mê t.h.u.ố.c lú của thằng nhóc Hạo Hạo này mà còng lưng ra làm đến mức muốn tắt thở. Giờ thì hay , sai bảo tôi làm thành thói quen, tôi cần động tay chậm một chút là liền chạy tới hối thúc.

trước số phận bi t.h.ả.m của mình, tôi quyết định: Bà đây nằm phơi thây, éo làm !

Tôi bước , bê nồi thức đang chín dở và nồi cháo nồi cơm điện, đổ sạch sành sanh thùng rác. Xong xuôi, tôi đi ra ngoài, hai tay dang rộng, nhún vai bảo: 

“Hạo Hạo à, hôm nay dì mệt mỏi quá, nấu cơm khét hết , nên hôm nay dì không nấu đâu. Mẹ con nếu đói thì có thể về phòng tự úp mì tôm mà nhé.”

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Hạo Hạo sững sờ, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t , dùng giọng điệu mang chút trách móc : “Nhưng mà, dì không là mẹ con không bao giờ mì tôm sao?”

Tôi vén lọn tóc bên tai, hít một hơi thật sâu: “Hạo Hạo, mẹ con có tay có chân. Nếu cô ta không mì tôm thì có thể tự mà nấu. nếu cô ta không muốn nấu, thì có thể cậy nhờ con nấu cho mẹ con thôi, tất nhiên là nếu cô ta có thể nhẫn tâm ngồi nhìn con làm.”

“Nhưng con hứa với mẹ , lần này tham gia con nhất định phải chăm sóc tốt cho mẹ. Mẹ con nấu chắc chắn là không được . Con phải là người giữ hứa, phải làm đấng nam nhi đội trời đạp đất chứ!” 

“Nhưng dì nhìn con nhỏ thế này, chẳng với tới cái gas, sao con có thể nấu cơm được?”

Cái cơ? Logic kiểu quỷ thế này? Con muốn giữ hứa, con muốn làm đấng nam nhi, làm một em bé ngoan, thì bà đây phải đầu tắt mặt tối, còng lưng ra làm như một con hạ hai mẹ con nhà chúng mày à? Hóa ra tôi là cái đồ bao đồng chuyên gánh nạn thay người khác chắc?

Tôi chẳng thèm khách sáo : “Hạo Hạo, cái này là các bà mẹ tự chăm sóc con của mình, ban tổ chức không hề thuê bảo mẫu riêng, chẳng có quy định nhà này phải hạ nhà khác.” 

“Con có thể về bàn bạc với mẹ con, nếu cảm thấy không thích nghi được thì có thể rút lui khỏi . Dì chăm sóc một mình Đinh Bảo mệt đứt hơi , không rảnh hạ thêm hai mẹ con nhà con đâu.”

Hạo Hạo nghệch mặt ra vì sốc, giống như vừa nghe thấy một chuyện đó vô cùng hoang đường: “Dì , chẳng phải dì là người chăm nhất, có lòng nhân ái nhất ở đây sao?”

Tôi cạn luôn. Cái logic quái t.h.a.i này từ đâu chui ra vậy? Tôi có lòng nhân ái thì bắt buộc phải hạ hai mẹ con nhà các người à?

“Ai với con những này? Có phải người đó bảo con rằng, cứ có cần làm là cứ chạy sang tìm dì giúp đúng không?”

Hạo Hạo bặm môi không , bày ra vẻ mặt “ta là nam bảo bảo, ta phải cao ngạo lạnh lùng”. Tôi thừa đây chắc chắn là do mẹ – Quách Giai dạy. Cô ta lên kế hoạch từ trước triệt sai khiến tôi, bắt mẹ con tôi vừa làm osin vừa làm tấm gương làm nền cho tỏa sáng.

Tôi lười nhảm tiếp, giơ ngón tay thẳng: “Nhóc con, nhà ở ngay đằng kia kìa. Muốn bữa sáng thì tự mà làm! Ok?”

Hạo Hạo lúc này hoàn toàn xịt keo, vừa bứt rứt ngón tay vừa nhìn về phía nhà với vẻ mặt hoang mang, ngơ ngác. Dứt , tôi chẳng thèm đếm xỉa đến , xoay người đóng sầm cửa .

Dẹp mẹ cái hình tượng “tiểu bảo bảo tổng tài bá đạo” đi nhé. Ai thích thì vô mà chiều, bà đây éo rảnh!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.