Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Trên gò má nàng ta vương vãi những giọt m.á.u tươi đỏ thẫm, khoảnh khắc này trông nàng ta chẳng khác nào một vị ma vương đến từ địa ngục, lạnh lùng tước đoạt sinh mạng khác.

“Ngươi là ai?” Ta hơi hoảng sợ hỏi, vị Diêm vương phương nào lại lạc trôi đến thế này.

Nàng ta cười khẩy đầy giễu cợt: “Ngươi mượn của ta dùng lâu thế đến bây giờ vẫn không biết ta là ai à?”

“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi là Tề Huyên?”

là ta.”

Nữ phụ độc ác quay trở lại rồi !

Nam mưu phản, nữ phụ độc ác tái xuất giang hồ, quả thực là một màn xuyên trọn vẹn kịch tính đến khó tin.

Ngay tại ngưỡng cửa, bóng dáng nam nhân y phục thanh sam dẫm lên vệt m.á.u tanh bước tới, vẻ mặt vô cùng số hốt lo lắng, mãi cho đến khi nhìn thấy “ta” vẫn bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.

đang định sải bước tiến về phía “ta” bỗng khựng lại c.h.ế.t sững.

“Ngươi là ai?”

Tề Huyên cười nhạt đầy vẻ châm chọc: “Thẩm An, lâu không gặp.”

là Tu La tràng trong truyền thuyết phải không?

Căn bệnh “đau đỏ” của Thẩm Dục lại tái phát rồi, đôi đỏ ngầu đáng sợ.

14.

Thẩm Dục vừa dẹp xong phản loạn chạy đến , nào ngờ đập vào lại là kẻ thù không đội trời chung.

“Tề Huyên!”

Thẩm Dục nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ một.

Đào nhạy bén nhận ra địch từ Thẩm Dục, liền vội vàng lao ra che chở cho Tề Huyên phía sau.

Trong lòng ta biết cạn thở dài, Đào ơi em đừng có thêm dầu vào lửa nữa .

Đào, ra ngoài mau!”

Tề Huyên có lẽ thấy Đào vướng vướng chân nên liền cất tiếng đuổi khéo nàng ta ra ngoài.

Căn phòng rộng lớn chớp còn lại Tề Huyên, Thẩm Dục và linh hồn đang lơ lửng bám trụ trong Tề Huyên là ta.

Bầu không khí căng dây đàn, giương cung bạt kiếm.

Tề Huyên bỗng bật cười nhẹ: “Đừng căng thẳng thế chứ, ta không đến để phá hoại đâu. Ta đến là để cứu An An.”

“Cứu ta ư?”

“Cứu nàng ấy?”

Ta và Thẩm Dục đồng thanh cất hỏi.

“Rốt cuộc ngươi đang giở trò quỷ gì hả?”

Thẩm Dục siết c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, phòng bị cao độ.

“Đừng có khẩn trương thế, ta không có định cướp lại này đâu.”

Sau khi nàng ta trọng sinh vô tình hoán đổi với ta.

Nàng ta xuyên đến thế của ta, tự mình trải nghiệm cuộc đời của ta.

“Ta rất thích thế đó của An An.”

“Thẩm An, chúng ta giảng hòa đi. Ta từng g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, ngươi cũng từng ra tàn nhẫn trả thù ta cùng nhà ta. Bây giờ ta ra cứu An An, coi chúng ta hòa nhau, ta ơn nghĩa đền ơn. Ngươi bảo hộ nhà ta, còn ta sẽ nhường hẳn này lại cho An An, thế nào?”

“Ngươi sự có tính toán vậy sao?”

Trên mặt Thẩm Dục tràn ngập vẻ dò xét.

Tề Huyên gật đầu.

Kiếp trước vì cái tính lụy tình mù quáng của mình Tề Huyên khiến cả Tề gia chuốc lấy t.h.ả.m cảnh diệt môn, cuối cùng nàng ta cũng nhìn thấu bộ mặt sự của nam .

ta chẳng qua là một gã nhân mượn nữ nhân làm bàn đạp để leo lên cao rồi qua cầu rút ván thôi.

Nàng ta trọng sinh trở lại, nhưng lại chẳng ngờ linh hồn mình lại ngụ trong một xa lạ khác.

Nàng ta tình cờ đọc được một cuốn thuyết mang tên Thanh mai trúc mã của ta là phản diện bệnh kiều. Lúc ấy mới bàng hoàng phát hiện ra bản vốn dĩ là một nhân vật trong , cộng thêm việc dung hợp ký ức của ta nên nàng ta tức khắc hiểu rõ đầu đuôi sự tình.

Luyến tiếc duy nhất của nàng ta thế trong này là Tề gia.

“Ta thấy An An bị một tên tốt đ.â.m cho một nhát suýt mất mạng, tức đến nỗi gan ruột muốn nổ tung. Bỗng có một giọng nói vang lên bảo rằng có đưa ta trở lại, thế là ta ngơ ngác quay về luôn. Vừa khéo lại đúng lúc then nguy cấp nên tiện cứu nàng ấy một mạng.”

Hóa ra là thế. Nhưng bị chê là đồ yếu ớt vô dụng khiến ta nghe xong vẫn thấy hơi cấn cấn trong lòng.

“Chuyện này sao có trách ta được chứ, ta có biết võ công đâu chứ.”

Ta lầm bầm phàn nàn với Tề Huyên, ngặt nỗi nàng ta phớt lờ ta luôn, con này là…

“Được, thành giao. Ngươi trả An An lại cho ta. Nhưng làm thế nào ngươi đảm bảo bản rời đi an toàn?”

Tề Huyên mím nhẹ môi: “ cần An An đồng vĩnh viễn hoán đổi với ta là ta có rời đi, giọng nói kia nói vậy.”

là kỳ diệu hết sức. Ta không khỏi cảm thán trong lòng.

15.

“Tuy nhiên, An An có chịu cùng ngươi lại thế này đến trọn đời trọn kiếp hay không ta không dám chắc đâu nhé.”

Tề Huyên ơi , ngươi đúng là kẻ chuyên môn châm dầu vào lửa .

Tuy nhiên, chiếu theo nàng ta nói ta hoàn toàn có hy vọng quay về thế cũ.

“Ta nhường quyền kiểm soát lại cho nàng ấy, hai tự thương lượng với nhau đi.”

Dứt , nàng ta liền trả lại toàn bộ quyền chủ động cho ta.

Thẩm Dục vừa mong chờ vừa thấp thỏm lo âu nhìn ta cất hỏi: “An An, nàng… nàng có nguyện lại bên cạnh ta mãi không?”

“Ta…”

Ta còn chưa kịp thốt nên nhào tới lấy bịt c.h.ặ.t miệng ta lại, ánh sắc lạnh âm u.

“An An, nàng từng hứa sẽ không bao giờ vứt bỏ ta nữa .”

Haiz, chứng bệnh “đau đỏ” này bao giờ mới chịu khỏi hẳn hả giời.

Ta gỡ bàn ra, dùng giọng điệu mềm mại ngọt ngào đáp: “Ta nguyện bên chàng.”

ôm chầm lấy ta c.h.ặ.t, hệt muốn khảm sâu ta vào trong xương huyết nhục của mình. Những mây mù u ám trên gương mặt trôi tuột đi tựa thủy triều, còn lại nụ cười rạng rỡ ấm áp tựa ánh dương mùa hạ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.