Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Tôi không nói gì, anh cũng im lặng.
Cuối cùng là tôi phá vỡ không khí yên tĩnh ấy.
“Thầy Hàn… à không, Hàn Tranh, năm đó vì sao hai lại chia tay ? Thật ra hồi ấy em từng gặp chị ấy rồi, chị ấy còn trường tìm anh nữa…”
“Lúc tốt nghiệp, cô ấy không muốn anh giáo viên, nên chia tay.”
Anh đáp rất thản nhiên, sắc không đổi.
Tôi tấm danh thiếp trong túi ra.
Lý Vãn Thanh, Tổng giám đốc Tập đoàn Vạn Hợp.
Tập đoàn Vạn Hợp là một trong những doanh nghiệp hàng đầu cả nước. Tôi nhớ chủ tịch tập đoàn cũng Lý.
“ chị ấy là thiên kim của nhà Lý ở Vạn Hợp sao?”
Hàn Tranh không phủ nhận.
Nếu năm đó không chia tay, có lẽ bây giờ anh còn rực rỡ hơn hiện tại rất nhiều.
“Anh không hối hận sao?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Chia tay, và lựa chọn giáo viên.”
Hàn Tranh cười, đưa tay xoa đầu tôi.
“Không.”
Anh ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Năm đó bọn anh đều không đủ kiên định để chọn đối phương, nên cũng có gì gọi là hối hận hay không buông bỏ được.”
, lòng tôi nhẹ đi đôi chút, không nhịn được mà lẩm bẩm:
“ em thấy không vui lắm…”
Hàn Tranh hơi nhíu mày, nhìn tủi thân của tôi.
“Em nói gì ? Anh không rõ.”
Tôi quay đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hàn Tranh, em nói là… em ghen rồi.”
Hàn Tranh bật cười.
Thật ra lúc cười anh rất đẹp.
“Bạn học Tần , anh không giỏi dỗ dành khác. Hay em dạy anh xem bây giờ anh nên gì?”
“Thì… ôm em một cái được không?”
Tôi lí nhí nói.
Ngay sau đó, tôi rơi vào một vòng tay ấm áp.
Trái tim như tan chảy.
“Hàn Tranh, thật ra anh cười lên đẹp lắm.”
Tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, tôi dùng giọng nhỏ mức gần như mình thấy mà nói.
“Hửm? Em nói gì? Anh lại không rõ.”
Anh thấp giọng hỏi.
“Em nói là, thầy Hàn à, em hy vọng anh sẽ mãi mãi vui .”
Anh mỉm cười, dịu dàng vuốt tóc tôi.
15
Sau biết chúng tôi chính thức ở bên nhau, mẹ tôi vui phát điên.
Sức khỏe của nhỏ nhà Hàn Tranh dạo gần đây cũng ổn định hơn rất nhiều.
Buổi tụ họp sau Tết, hai gia đình bước vào chế độ khen ngợi lẫn nhau.
nhỏ nói:
“Càng nhìn càng thích. Con bé còn trẻ mà tự mình ra nước ngoài du học, thật sự rất có chí tiến thủ.”
tôi đỏ bừng cả .
Thật ra phải tôi chăm gì đâu, là thành tích quá tệ, bất đắc dĩ mới phải ra nước ngoài bằng thôi.
Mẹ tôi lập tức tiếp lời:
“Ôi chao, sao bằng Tiểu Tranh được chứ. Nghiên cứu sinh trường danh tiếng, còn trẻ là giáo viên ưu tú. Bây giờ học sinh chắc khó dạy lắm nhỉ? Công việc hằng ngày hẳn là rất vất vả.”
nhỏ cười lớn:
“Cũng ổn thôi. là năm đầu tiên đi có chủ nhiệm. Hồi đó có một cô bé khá nổi loạn khiến nó phải đau đầu không ít, bận rộn một thời gian dài. Sau đó thì chủ nhiệm nữa, giờ đỡ hơn nhiều rồi.”
tôi càng đỏ hơn.
Cô bé nổi loạn khiến anh đau đầu mà nhỏ nói … thật khó để tôi không tự nhận mình vào vị trí đó.
“Hai đứa tự đi chơi đi, không cần ngồi đây với bọn đâu.”
Hai chu đáo đuổi khéo chúng tôi.
“Bên ngoài hình như b.ắ.n hoa đấy, ra xem thử đi.”
Tôi nhét một viên kẹo vào miệng.
Hàn Tranh đứng dậy, đưa áo khoác tôi.
“Đi không?”
Có lẽ anh cũng không chịu nổi không khí nhiệt tình quá mức này.
Tôi mặc áo vào rồi theo anh xuống dưới khu dân cư.
Gần đó có đốt hoa.
Từng chùm nở rộ giữa trời đêm, rực rỡ muôn màu.
Mấy đứa trẻ thì chơi nổ mini.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời, bất giác thất thần.
một quả nhỏ bất ngờ nổ ngay bên chân.
Tôi giật mình lao thẳng vào lòng Hàn Tranh.
Bàn tay anh nhẹ nhàng đỡ eo tôi.
Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt anh.
là dáng thanh nhã như gió xuân trăng sáng ấy.
“Tần , có điều ước năm mới không?”
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
“Em hy vọng năm mới Hàn Tranh sẽ luôn vui .”
Tựa vào n.g.ự.c anh, tôi đáp.
Hy vọng anh mỗi ngày đều vui .
Cũng hy vọng anh sẽ thích em thêm một chút.
“ em nói cứ như ngày anh cũng không vui .”
Anh nhướng mày, có chút khó hiểu.
Không phải là không vui.
cũng hẳn là vui .
Rất khó diễn tả.
Tôi luôn cảm thấy cảm xúc của anh lúc cũng nhàn nhạt, không quá mãnh liệt.
“Anh có nói em biết hôm đi nhảy bungee anh nghĩ gì không?”
Tôi dè dặt hỏi.
Ít nhất vào khoảnh khắc ấy, cảm xúc của anh rõ ràng không ổn chút .
16
Ánh mắt Hàn Tranh d.a.o động.
Anh ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên trời đêm rồi lại cúi xuống nhìn tôi.
“Năm đó bố mẹ anh mất vì t.a.i n.ạ.n máy bay.”
“Trước lên máy bay, còn nói chưa chấm xong bài thi của học sinh, muốn giúp các em tăng thêm vài điểm trước kỳ thi đại học.”
“Hôm nhảy bungee, lúc cơ lao từ trên cao xuống, anh nghĩ… năm đó rơi từ độ cao còn lớn hơn , cảm thấy ?”
“Là tuyệt vọng hay sợ hãi?”
Trong nháy mắt, cảm giác áy náy dâng lên ngập tràn.
Tại sao hôm đó tôi lại nhất quyết kéo anh đi chơi trò đó chứ?
“Xin… xin lỗi, em không nên…”
“Không phải lỗi của em.”
Hàn Tranh đưa tay xoa nhẹ tóc tôi.
cảm giác áy náy trong lòng tôi không cách tan biến.
Tôi không tưởng tượng nổi nỗi đau mất cha mẹ từ còn nhỏ.
Chắc hẳn anh rất đau khổ.
tôi lại biết cách an ủi khác.
Lúng túng một hồi, tôi có ôm anh rồi nhỏ giọng:
“Tặng anh một cái ôm yêu thương nhé.”
Hàn Tranh bật cười, vòng tay ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
Tựa trong lòng anh, tôi hỏi:
“Hàn Tranh, mới khiến anh vui hơn một chút đây?”
Tôi từ trong túi ra một viên kẹo rồi đặt vào lòng bàn tay anh.
“Hồi nhỏ mỗi lần không vui, mẹ em đều em ăn kẹo. Ăn xong là ổn ngay.”
“Viên này ngon lắm, vị đào, ngọt ngọt.”
Trong miệng tôi còn nửa viên kẹo chưa tan hết.
Hương đào nhè nhẹ lan khắp khoang miệng.
Hàn Tranh nhìn viên kẹo trong tay không bóc ra.
Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười.
Rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên môi tôi.
Tôi lập tức ngẩn .
nóng bừng.
anh buông môi tôi ra, nói:
“Quả thật rất ngọt.”
Đầu óc tôi như muốn bay lên mây.
Hàn Tranh nhìn tôi ngơ ngác đỏ , ho một tiếng.
“Xin lỗi, là anh đường đột rồi.”
Tôi hoàn hồn, lập tức ôm c.h.ặ.t anh.
“Thầy Hàn, sau này anh có đường đột thêm một chút nữa.”
Tôi cực kỳ thích dáng chủ động của anh.
Trong đầu tôi như có vô số chùm hoa đồng loạt nổ tung.
Đó là những mầm mống của chứng “não yêu đương” ngày một lớn dần.
“Tần , cảm ơn em.”
“Hôm nay anh rất vui.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi, chậm rãi nói.
Cảm ơn anh.
Em cũng rất vui.
Vui mức cảm giác như sống trong một giấc mơ không có thật.