Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

13

Trong đầu tôi lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.

Trực giác mách bảo rằng trạng thái tại của anh không ổn chút nào.

sâu trong , tôi lại mơ hồ cảm thấy có chút phấn khích.

“Sao anh em định đi du lịch?”

Sầm Kiến Thanh hời hợt chỉ về phía mấy con thú bông.

“Tất nhiên là chúng nói cho anh .”

Da đầu tôi tê rần.

Tôi mơ hồ nhớ ra con thú bông mới xuất này đặt đúng ngày nhật của tôi.

Không chỉ có trong phòng ngủ.

Gần như mọi ngóc ngách trong nhà đều có thú bông.

Tôi cầm điện thoại rọi mắt một con thú bông.

Một chấm đèn đỏ đang nhấp nháy.

Tôi không dám tin chất vấn anh:

“Anh lắp camera trong nhà sao?”

Sầm Kiến Thanh đáp:

“Vợ à, em cảm thấy may mắn vì anh chỉ lắp camera trong nhà.”

“Chứ không người em.”

Tôi cười lạnh.

“Vậy có em cảm ơn anh không?”

Anh chỉ cười không đáp.

Trong mắt thậm chí lẫn cả đau đớn.

“Vợ à, vốn dĩ chúng ta không đi bước này.”

Sầm Kiến Thanh cầm chiếc còng tay bước về phía tôi.

Tôi từng bước lùi lại phía sau.

Anh nói:

“Thật ra anh đều .”

“Anh em vốn không hề thích anh, cho em ra ngoài tìm người thứ ba, thứ tư, thứ năm gì , anh đều có hiểu.”

“Dù sao cuộc hôn nhân liên kết này cũng là do anh cố chấp cầu xin có.”

vợ à, xin lỗi em.”

Vành mắt Sầm Kiến Thanh đỏ hoe.

“Thật ra anh tự dỗ dành bản thân xong rồi.”

“Chỉ em không dẫn về nhà, bên ngoài em làm gì anh cũng có giả vờ như không .”

anh thật không chịu nổi nữa.”

“Anh yêu em quá nhiều, vợ à.”

“Chỉ nghĩ cảnh em cười nói với người đàn ông khác ở bên ngoài, thậm chí cho phép họ lại dấu vết người em…”

“Không, anh không nói như vậy…”

nói là gã đàn ông bẩn thỉu lừa gạt em.”

“Em trẻ, tâm tư đơn thuần, anh tha thứ cho em.”

“Là bọn họ cố tình khiêu khích anh, cố tình chia rẽ tình cảm của chúng ta.”

anh sẽ không mắc lừa.”

“Đều là lỗi của bọn họ, không trách em.”

“Là anh không bảo vệ em tốt.”

Sầm Kiến Thanh mạnh mẽ nắm lấy cổ tay tôi, định đeo còng tay .

“Vợ ngoan, chỉ em ở bên cạnh anh là .”

“Mọi cứ giao cho anh.”

“Đừng sợ.”

“Anh sẽ xử lý tất cả mọi bên ngoài, em và anh quay trở lại quỹ đạo vốn có.”

Tôi giả vờ giãy giụa.

Thực tế thì chỉ thiếu điều chủ động đưa tay ra cho anh khóa lại.

Giọng Sầm Kiến Thanh mang theo nghẹn ngào khó nhận ra.

Anh ôm tôi .

Anh nói rằng thật ra từ thời cấp hai thích tôi rồi.

Chỉ là tôi chưa từng gặp anh.

Khi tôi đang biểu diễn tiết mục “Thỏ con ngoan không mở cửa” sân khấu.

Tôi mặc bộ đồ hóa trang ch.ó sói xám lớn, động và đáng yêu.

Hoàn toàn khác với một người trầm lặng và u tối từ nhỏ như anh.

Hơn nữa anh hơn tôi năm tuổi, suốt thời học gần như không có hội tiếp xúc với tôi.

Mãi khi tôi tốt nghiệp đại học, anh mới lấy hết dũng khí xuất trước mặt tôi.

Sau khi tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi, anh dành mấy tháng biến bản thân thành kiểu người tôi thích.

Tôi nói thích kiểu “nam bảo mẫu”, anh liền đi tập n.g.ự.c.

Tôi nói thích người lên phòng khách xuống nhà bếp, anh lập tức đăng ký học trường dạy nấu ăn, khổ luyện kỹ năng nấu nướng suốt hai tháng…

Sầm Kiến Thanh nói rằng anh quá nhiều tâm .

Anh khẽ thở dài bên tai tôi.

“Vợ à, xin lỗi em, là anh lừa em.”

“Lẽ ra anh hiểu từ sớm.”

“Anh xuất trước mặt em với chiếc mặt nạ giả tạo, thì không mong nhận tình cảm chân thành từ em.”

Tôi hắng giọng.

“Thật ra…”

Sầm Kiến Thanh đau khổ bịt miệng tôi lại.

“Vợ à, đừng nói nữa.”

“Anh em không yêu anh.”

“Không sao cả.”

“Chỉ em vẫn ở bên cạnh anh là .”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt tiều tụy, quầng thâm dưới mắt càng rõ hơn trước.

“Vợ à, nói cho anh tên của người không?”

“Là ai lại dấu hôn người em?”

“Bảy nam người mẫu … có em đều thích họ không…”

Tôi muốn giải thích.

anh bịt quá c.h.ặ.t khiến tôi hoàn toàn không phát ra tiếng.

Trong lúc cuống cuồng, tôi dùng đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m bàn tay anh, ra hiệu rằng mình có muốn nói.

Cảm nhận ẩm ướt trong bàn tay, Sầm Kiến Thanh không dám tin nhìn tôi.

“Vợ à, em vậy vì bảo vệ mấy gã đàn ông bẩn thỉu làm mức này sao?”

“Anh chỉ muốn tên của hắn.”

“Em lại chịu hy như vậy lấy anh.”

“Nếu anh…”

Ánh mắt anh vừa đau đớn vừa xót xa.

tôi thì có chút khó hiểu.

Chẳng chỉ l.i.ế.m một cái thôi sao?

Sao lại thành hy rồi?

Phản ứng này có hơi quá không?

Sầm Kiến Thanh kéo tay tôi luồn bên trong vạt áo anh.

“Vợ à, vóc dáng của anh cũng rất đẹp.”

“Không hề thua kém đám người mẫu .”

“Em sờ thử xem.”

Anh gần như dùng giọng điệu khiêm nhường cực điểm, cẩn thận nói:

“Nếu em thích kỹ năng lấy khách của đám người mẫu bên ngoài…”

“Anh cũng có học.”

Nói rồi, Sầm Kiến Thanh che mắt tôi lại.

Mùi nước hoa quen thuộc người anh thoang thoảng quanh ch.óp mũi.

Anh khẽ hôn lên môi tôi.

Tôi vốn định giải thích.

cuối cùng chẳng có hội mở miệng.

Tôi giải thích khô cả cổ họng.

Gần như kể hết tất cả mình từng làm.

Thế Sầm Kiến Thanh chỉ ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

“Vợ à, anh hiểu rồi.”

“Là anh vẫn chưa đủ cố gắng.”

lúc này vẫn có khiến em phân tâm nghĩ cách lừa anh.”

“Lần này em thật không lừa anh.”

“Thật ra em khá thích dáng vẻ tại của anh, thật đấy…”

Tôi muốn nói thêm điều gì .

Sầm Kiến Thanh hoàn toàn không cho tôi hội.

Loại nước hoa anh thường dùng mang hương rừng cây sau mưa, tựa như lớp rêu xanh lan dọc theo phiến đá ẩm ướt.

lúc này, trong cơn mơ hồ, tôi lại cảm thấy anh mới chính là “Mị Ma Bóng Đêm”.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.