Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Trong bữa ăn, chủ đề tiệc vô chuyển hướng sang chuyện tốt nghiệp và thực tập.

Thầy hướng dẫn bỗng nhìn sang chị khóa , điệu ôn tồn:

“Tư Uyển này, nửa năm sau là em tốt nghiệp , lần trước nghe em bảo là không có ý định học lên tiến sĩ nữa, thế hình tìm việc làm đến ?”

“Dạ vẫn thầy ơi, đợt trước phòng thí nghiệm bận rộn quá, em tính mấy ngày tới mới bắt đầu rải CV ạ.”

Thầy hướng dẫn lập tức vỗ đùi một cái đét:

“Công ty của Chu Tự tốt lắm đấy, nền tảng lớn, đãi ngộ cao, em có thể cân nhắc thử xem. Vừa hay hai đứa bằng tuổi nhau, người trẻ tuổi với nhau giao lưu chia sẻ nhiều .”

“Ha~”

Lời này vừa thốt , liền bật chế độ hóng hớt.

Hai đàn anh nháy mắt hiệu liên tục.

Chị Tư Uyển thẹn đỏ mặt, cúi đầu nhỏ vâng dạ.

Bầu không khí ăn bỗng chốc trở nên đầy vi diệu.

Thầy hướng dẫn ràng là có ý mai mối.

thấy Chu Tự dửng dưng không có phản ứng gì, thầy bèn dứt khoát nói thẳng với anh:

“Tư Uyển xuất sắc lắm , hay là hai đứa kết bạn trao đổi phương thức liên lạc trước ?”

Chu Tự vốn im lặng nãy giờ bỗng ngước mắt lên, nói bình thản rành rọt buông một câu:

“Bố, con có bạn trai… à không, con có bạn gái .”

“Con có bạn gái á? Từ giờ thế? Sao bố từng nghe con nhắc tới giờ?”

“Mới đợt gần đây thôi ạ.”

anh dửng dưng, ánh mắt cố như vô ý lướt qua người tôi.

Anh còn thong thả bồi thêm một câu: “Mọi người còn quen biết nhau nữa cơ.”

Bố ơi anh hai ơi!

Đừng có diễn trò .

Em chỉ muốn chuyên tâm làm một đứa học trò quèn, thuận lợi sống sót qua ngày trường thôi, chứ không muốn vì yêu chôn vùi tiền đồ học vấn !

Thầy hướng dẫn ràng là không nhìn trúng loại người như tôi , mẫu người như chị Tư Uyển mới là con dâu lý tưởng trong lòng thầy.

Tim tôi lúc này như muốn nhảy tót khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi vội vàng mở khóa điện thoại cầu cứu Chu Tự.

Điện thoại của anh chế độ im lặng.

vì đặt ngay ăn nên vừa có là màn hình liền sáng lên bần bật.

Tôi: [Cầu xin anh (emoji đáng thương), đừng nói tụi yêu nhau .]

Chu Tự: [?]

Tôi quýnh quáng giải thích: [Thầy vẫn biết chuyện , em nghĩ phải nói thế nào nữa!]

Chu Tự: [Bây giờ anh chỉ cần mở miệng là nói được luôn đấy.]

[ nên đây mới là lý do em đòi chia tay anh đúng không?]

Aaaaaaa!

Trong lòng tôi gào thét một tiếng nổ lớn đầy sắc nhọn.

Thấy Chu Tự dán mắt điện thoại, thầy hướng dẫn hỏi:

“Sao thế? Có việc gì ở công ty à?”

Chu Tự vẫn chịu hứa sẽ giữ bí mật tôi.

Tôi đành phải tiếp tục xuống nước cầu xin anh.

Tôi: [Xin anh luôn , tối nay em qua chỗ anh chịu không? Về nhà em sẽ giải thích ràng với anh . *emoji đáng thương*]

Thế , gửi vẫn không tài nào lay động được chút lòng trắc ẩn của kẻ nào .

Cuối cùng, bị dồn đường cùng, tôi đành phải tung chiêu cuối:

Tôi: [Giúp em giấu chuyện này không chia tay nữa!]

Chu Tự không trả lời nữa.

Anh tắt màn hình điện thoại, kéo sự chú ý trở ăn.

Ngón tay thon dài của anh khẽ miết lên thành chén trà, hoàn toàn ngó lơ lời cầu cứu của tôi.

Tôi tức tối bấm máy: [Cái đồ đàn ông lạnh lùng vô nhà anh, tôi sẽ không giờ tha thứ anh nữa !]

Gần như ngay lập tức, Chu Tự lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

“Ý con là, sau này con dắt cô ấy về giới thiệu với mọi người sau.”

Ánh mắt hóng hớt của thầy hướng dẫn bỗng chốc tối sầm , lộ vẻ thất vọng: “Ồ, thế cũng được.”

Tôi vội vàng lật đật thêm một cứu vãn thế:

[Nói cũng phải nói , tụi là quan hệ gì cơ chứ, nói từ “tha thứ” nghe khách sáo quá mất.]

[Tụi là tốt nhất đời luôn!!]

Hú vía…

Suốt bữa ăn, tôi như ngồi đống chông.

có cảm giác như có ánh mắt của ai găm c.h.ặ.t , suốt buổi tôi chẳng dám ngẩng đầu lên lấy một lần.

Thôi đành chuyên tâm chuyên môn ăn uống vậy.

Thầy hướng dẫn của tôi đúng là phóng khoáng thật sự!

Đây quả là một bữa tiệc thịnh soạn thỏa thuê.

Anh Hứa ngồi ngay bên cạnh tôi, thấy tôi ăn uống không ngơi nghỉ liền chủ động gắp thức ăn tôi.

“Em cảm ơn anh, em tự gắp được ạ.”

“Không sao , em ăn , ăn nhiều .”

anh bóc thêm em con tôm nữa nhé.”

Đừng anh ơi… thế này mập mờ quá .

Thế , tôi còn kịp từ chối anh ấy đã nhanh nhẹn đeo găng tay nilon .

Một con tôm đã được bóc vỏ gọn gàng nằm chễm chệ trong bát của tôi.

Tôi có tật giật ngước mắt lên, lập tức đ.â.m sầm một đôi mắt đen thẫm như mực.

“Công ty con còn có chút việc, con xin phép trước ạ.”

của Chu Tự lúc này đã hạ xuống đến điểm đóng băng, bầu không khí áp lực thấp quanh người anh như muốn viết mồn một mấy chữ: Tôi không vui, cực kỳ không vui.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.