Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi đã nhìn thấy xe của anh đỗ tầng suốt một .

Mưa không ngừng gõ cửa kính xe.

Cũng gõ trái tim thao thức của tôi.

Thế lần này, giữa chúng tôi như một bức tường vô hình ngăn cách.

Anh không còn gửi những tin nhắn xin lỗi dài.

Cũng không gõ cửa nhà tôi.

Còn tôi cũng không mềm lòng chạy xuống ôm lấy anh như .

Chúng tôi cứ giằng co trong im như thế.

Mặc cho mưa lạnh lẽo cuốn trôi nốt yêu thương cuối còn sót lại.

Trời sáng.

Xe của anh rời đi.

Còn chúng tôi, từ đó rơi vào quãng thời gian dài không liên lạc, ngầm hiểu rằng mọi đã kết thúc.

12

Ánh nắng sớm len lớp rèm voan trắng, dịu dàng phủ khắp căn phòng.

Ngoài trời cuối cũng đã tạnh mưa.

Chỉ gối bên cạnh tôi vẫn còn ướt đẫm.

Một mất ngủ đã giúp tôi nghĩ thông suốt mọi .

Những ký ức chua xót ấy cũng sẽ tạm khép lại mưa vừa dứt, chỉ lại trong tim khoảng trống sau khi tất đã được gột rửa.

Tiếng gõ cửa khe phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.

“Lâm Thư, em dậy chưa?”

Giọng vọng cánh cửa, mang theo dè dặt thăm dò.

“Anh mua bữa sáng rồi, ăn một nhé!”

Tôi mở cửa.

Anh đứng ngoài cửa, trên tay cầm sữa đậu nành còn nóng và bánh sandwich thịt xông khói.

Quầng thâm mắt chẳng khác gì tôi.

Hiển nhiên anh cũng thức trắng .

Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau bên bàn ăn.

Trong không khí chỉ còn lại sự bình yên sau khi hai đều đã kiệt sức.

Tôi máy móc c.ắ.n từng miếng sandwich.

Ăn mà chẳng nhận được mùi vị.

nhận những xúc bị tôi giấu vẻ im .

ngón tay anh vô thức vuốt nhẹ thành cốc sữa đậu nành còn ấm, chủ động đổi sang khác.

Giọng nói hơi khàn.

“Giang Thành đúng là nhiều mưa .”

Câu nói ấy giống như một chìa khóa, trong khoảnh khắc mở tung cánh cửa ký ức.

Những mưa…

Lần gặp nhau ở cửa hàng tiện lợi…

Khoảnh khắc anh chạy theo giữ tôi lại…

Những lần cãi vã rồi làm lành…

Tất dường như đều quấn lấy những mưa.

Tôi nuốt xuống miếng sandwich cuối hơi nghẹn nơi cổ họng.

Ngẩng nhìn bầu trời đã quang đãng ngoài cửa sổ.

Bình thản nói:

bây giờ… mưa đã tạnh hẳn rồi.”

Bàn tay cầm cốc của khựng lại.

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi.

Trong khoảnh khắc đã hiểu hết ý nghĩa phía sau câu nói ấy.

Anh đặt cốc xuống.

Hơi nghiêng về phía .

Ánh mắt chưa từng nghiêm túc và khẩn thiết đến vậy.

khăn… là anh sai.”

“Hôm ở câu lạc bộ bi-a, anh cũng đã bỏ quên xúc của em.”

“Sau này anh sẽ biết giữ chừng mực hơn.”

“Bất cứ điều gì khiến em khó chịu… anh đều sẽ thay đổi.”

Anh dừng lại một , như vừa hạ quyết tâm rất lớn.

đây là anh không hiểu.”

“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”

Ánh nắng ban mai phủ anh.

Những lời hứa ấy nghe chân thành và tha thiết biết bao.

Như thể mưa gió và tất những mâu thuẫn trong quá khứ sự thể tan biến theo mưa vừa dứt.

Thế tôi chỉ lắc .

Bình tĩnh nói sự .

những …Không phải anh không hiểu. Mà là anh chưa từng tâm.”

“Chúng ta chia tay…Không phải vì hết yêu. Mà vì không hợp.”

Nói xong, tôi mặc kệ vẫn ngồi sững bên bàn ăn.

Đứng dậy.

khỏi nhà.

Đến công ty làm việc.

Chỉ là tôi không ngờ…

Đến lúc tan ca, anh lại ôm một tulip trắng còn đọng những giọt nước, đứng giữa dòng tấp nập công ty chờ tôi.

Dáng cao lớn gương mặt nổi bật khiến đường liên tục ngoái nhìn.

Tôi không ý đến anh.

Thản nhiên bước lướt như thể anh chỉ là một phong cảnh xa lạ ven đường.

ngày nào anh cũng đến.

Mỗi ngày đều ôm một hoa khác nhau.

đứng ở đó.

Không còn mạnh mẽ chặn đường tôi như .

Chỉ dùng một cách cố chấp, vụng về gần như ngốc nghếch nói rằng anh vẫn đang đợi.

kia là tôi chờ anh.

Bây giờ đổi thành anh chờ tôi.

Nghĩ lại cũng buồn cười.

Đến ngày thứ bảy.

xuất hiện với một hồng phấn.

Những cánh hoa lay động trong gió mùa hạ.

Tôi dừng bước.

Lần tiên chủ động đi về phía anh.

Đôi mắt vốn u ám của anh lập tức sáng .

Thế khi anh kịp mở lời, tôi đã nhẹ nhàng nói:

…”

“Đến đây thôi.”

Động tác đưa hoa của anh cứng lại giữa không trung.

“Những xảy vào mùa xuân…Hãy chúng mãi ở lại mùa xuân.”

Tôi dừng một , nhận gió ấm áp lướt làn da.

Khóe môi cũng cong .

“Anh xem…”

“Bây giờ đã là mùa hè rồi.”

(Hết).

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn