Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chiều hôm sau, Vãn Ninh ôm xấp vải gấm vừa giặt xong đến kho vải phía Tây.
kho đang náo loạn.
Quản kho Mã Thuận cùng quản sự cửa đang cãi nhau gay gắt bên đống hóa.
“Rõ ràng xuất kho là mười cuộn gấm Tô Châu hoa hải đường! Sao vào sổ chỉ có bảy cuộn?”
“Ta đi lại rồi! Thiếu cuộn, tổng số tiền hụt mất sáu mươi lượng bạc, ai chịu trách nhiệm đây?”
Vãn Ninh im lặng đặt xấp vải giặt bàn wood, nép sang một bên chờ ký .
Nàng nhìn lướt qua kiện vải gấm nằm ở góc gỗ bên phải.
Nét mực trên thẻ gỗ ghi: “Gấm Tô Châu hoa mẫu đơn – cuộn”.
Nàng ra ngay vấn đề. Hoa hải đường và hoa mẫu đơn thêu trên nền gấm này có đường nét rất giống nhau, người viết sổ đã ghi nhầm tên loại hoa, dẫn đến việc lệch sổ giữa bên.
Nàng không mở miệng.
Một nô tỳ tự tiện can thiệp vào việc quản lý kho sẽ bị khống kết tội xen vào việc chủ t.ử.
Đúng đó, tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ cửa kho.
Thẩm Hoài Chương bước vào. Hắn mặc trường bào màu xanh sẫm, gương mặt góc cạnh không chút biểu cảm, toát ra uy nghiêm của người đầu thương hội Giang Nam.
Thấy gia chủ xuất hiện, tất cả quản sự lập tức đầu nín thở.
Thẩm Hoài Chương nhìn sổ sách, lạnh nhạt:
“Tổng số bạc thu về vẫn khớp với số lượng xuất ra. Tại sao lại báo thiếu ?”
Mã Thuận mồ hôi hột chảy ròng ròng:
“Báo cáo gia, đếm thực tế đúng là thiếu cuộn gấm hoa hải đường…”
Chung quản sự thấy Vãn Ninh vẫn đó, liền xua tay:
“Nha hoàn kia, sao còn chưa lui?”
Vãn Ninh đầu, nói không nhanh không chậm, giữ đúng mực thước:
“Nô tỳ chờ ký y phục. Nhưng ban sáng nô tỳ thấy cuộn gấm hoa hải đường hình đặt ở bên phải, chung với gấm mẫu đơn.”
Không gian kho bỗng nhiên lặng đi.
Mã Thuận lập tức chạy tới góc bên phải tra thẻ kho và hoa văn trên vải.
“Đúng rồi! Là ghi nhầm tên hoa! vẫn còn đủ!” Mã Thuận reo lên, rồi chợt ra thất lễ, vội quỳ gục .
Thẩm Hoài Chương nhìn sang Vãn Ninh.
Hắn nhớ ra cô gái này. Lần thứ nhất ở cổng phụ, lần thứ thư phòng đêm muộn, và lần này là ở kho vải.
Hắn bước tới trước mặt nàng, ánh sâu thăm thẳm:
“ đã nhìn ra từ nào?”
Lục Vãn Ninh đầu:
“Từ vào kho. Nhưng chưa có người , nô tỳ không dám nhiều lời.”
Sau khi giải tán người kho, Thẩm Hoài Chương lại dưới hành lang vắng.
Hắn nhìn cô nha hoàn ăn mặc thô tháp nhưng sống lưng luôn thẳng tắp trước mặt.
“ biết đọc chữ?”
“Nô tỳ từng lén học theo gia phụ vài chữ thô hiếu.”
Thẩm Hoài Chương nhếch môi, ánh sắc lẹm có thể thấu suốt tâm tư người khác:
“Người đàn ông làm loạn cổng hôm trước là cha ?”
“Phải.” Nàng không phủ , không khóc lóc kể khổ.
“Hắn muốn chuộc về để bán Trương gia?”
“Phải.”
Thẩm Hoài Chương nhàn nhạt :
“Sao không tìm Đại phu nhân kêu cứu?”
Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn hắn một nhịp rồi lại :
“Phu nhân quản lý cả đại phủ, không có nghĩa vụ phải giải quyết chuyện riêng của một nha hoàn tạp dịch, càng không có lý do để đắc tội với người vì nô tỳ.”
Thẩm Hoài Chương lặng nhìn nàng.
Nàng không tự đáng , không giả bộ đáng thương để cầu xin sự thương hại. Nàng nhìn rõ vị thế của hơn bất kỳ ai.
“ muốn ta giúp ?” Hắn .
“Nô tỳ không dám xin giúp không công.” Nàng đáp lại, điềm tĩnh.
Thẩm Hoài Chương đưa nàng vào gian thư phòng nhỏ bên cạnh kho vải.
Chung quản sự canh gác bên cửa.
Hắn ngồi ghế gỗ gụ, thong thả rót một chén trà nguội:
“Thẩm gia có thể đưa đến thôn trang an toàn, trả tiền t.h.u.ố.c đại phu, và khiến Lục Đại Sơn cùng Trương gia vĩnh viễn không dám bén mảng tới.”
“Nhưng Thẩm gia không phải chùa chiền. Ta không tốn bạc và nhân lực vì một nha hoàn giặt áo.”
Vãn Ninh thẳng. Nàng hiểu ý hắn.
Đây không phải là sự cứu rỗi của thần phật. Đây là một cuộc thương lượng thương nghiệp.
“ gia muốn nô tỳ làm gì?”
Thẩm Hoài Chương đặt chén trà bàn, phát ra tiếng “cạch” nhẹ nhàng:
“Theo ta.”
“Hay trở về với hắn?”
Vãn Ninh không biến sắc, không có vẻ nhục nhã hay phẫn nộ. Nàng bình thản điều quan trọng nhất:
“Danh phận thế nào?”
“Không đưa vào gia phả, không tính là thiếp thất. Làm ngoại thất, sống ở viện phía Nam.” Thẩm Hoài Chương nhìn nàng. “Nô khế vẫn do Thẩm gia giữ. vẫn là người của ta.”
Ngoại thất. Thân phận thấp kém, phụ thuộc, có thể bị vứt bỏ bất cứ nào.
Nhưng nàng sẽ có một gian phòng riêng, có tiền tháng, và quan trọng nhất—nàng có sự che chở của gia chủ Thẩm gia .
“Nếu theo gia,” Vãn Ninh nhìn thẳng vào hắn, “ ta còn bị bán không?”
Thẩm Hoài Chương thản nhiên đáp:
“Hôm nay gật đầu, ngày mai sẽ ở thôn trang của Thẩm gia. Không ai chạm vào một sợi tóc của ấy.”
Vãn Ninh siết c.h.ặ.t chiếc khăn thêu cũ túi áo—kỷ vật duy nhất nàng.
“.” Nàng đáp. “Nô tỳ theo gia.”
Trời chập tối, Thẩm Hoài Chương trở về chính viện.
Tần Ý đang ngồi dưới ngọn đèn gõ bàn tính tra sổ sách nội viện.
Nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng:
“ gia đã về.”
Thẩm Hoài Chương ngồi sập gụ, cất thản nhiên:
“Ta định sắp xếp một nha hoàn ở kho vải ra viện phía Nam.”
Ngón tay đang lật trang sổ của Tần Ý khựng lại một khoảnh khắc cực ngắn.
không cô gái đó bao nhiêu tuổi, nhan sắc ra sao, không tỏ ra giận dỗi hay ghen tuông.
Đó là điều một chính thất danh không phép làm.
đặt ngọn b.út lông nghiên, điềm tĩnh và chuẩn mực:
“Nô khế của nàng ấy thuộc loại nào? Chi phí viện tính vào khoản nào của phủ?”
“Nô khế mua đứt. Chi phí dùng bạc riêng của ta.” Thẩm Hoài Chương đáp.
Tần Ý gật đầu:
“Nếu đã là người của gia, thì không thể để người tùy tiện giẫm đạp.”
dừng lại một nhịp, nhìn ngọn nến đang cháy leo lét:
“Nhưng quy củ của Thẩm gia, nàng ấy phải hiểu. viện là viện, không phép can thiệp vào nội viện.”
“Ta biết.” Thẩm Hoài Chương dậy.
Sau khi hắn rời đi, Tần Ý ngồi im lặng rất lâu. siết nhẹ đầu b.út lông đến mức đầu ngón tay trắng bệch, rồi chậm rãi thở ra một hơi dài, tiếp tục đầu xem sổ.
Nỗi đau của chính thất không nằm ở lời ghen tuông, mà nằm ở sự bình thản bắt buộc này.
phòng nha hoàn, Phương Cầm – đại nha hoàn của chính viện – mang theo bộ y phục mới bằng vải lót mịn tới truyền lời.
Những nha hoàn khác lập tức vây quanh, ánh tràn ngập sự ghen tị và khinh bỉ.
“Mới vào tháng đã trèo lên viện của gia, giỏi thật đấy.”
“Ngoại thất thì có gì hay? Chẳng qua là đồ nuôi lén bên , đến cái danh thiếp thất còn không có!”
Vãn Ninh không đáp một lời.
Nàng thản nhiên thu dọn đồ đạc của : bộ áo cũ, mẩu than luyện chữ và chiếc khăn của .