Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

này anh mới nhận lỡ , như vừa bừng tỉnh.

Anh chống hai tay bàn, đứng dậy hờ hững nói:

“Ừ, báo cáo khá tốt, cứ làm vậy .”

“Tan họp.”

Các quản lý loạt thở phào, như vừa trút được gánh nặng.

Máu hóng chuyện của lập tức sôi , nấy đều xì xào bàn tán.

có tôi là cúi đầu thật thấp.

Hận không rúc luôn xuống dưới cánh tay.

Tiểu Triệu tự rằng nhìn thấu thiên cơ, vừa tan họp thần thần bí bí chạy đến chỗ tôi.

“Được đấy, nhóc.”

“Nhìn xem cậu làm giám Bùi của chúng ta tổn thương đến mức nào ?”

Tôi vội bịt miệng cậu ấy lại.

“Tổn thương chứ, cậu đừng nói linh tinh.”

Tiểu Triệu nhìn tôi đầy mờ ám, gỡ từng tay tôi .

“Tôi nhìn rõ mồn một đấy.”

“Câu ‘đồ tồi’ của giám Bùi là nhìn thẳng vào cậu mà nói.”

Tôi có nỗi khổ không giãi bày, dứt khoát giả câm.

10

Bùi Hủ dường như đang giận dỗi tôi.

Những báo cáo phê duyệt có tên tôi gửi , anh nhất quyết không chịu ký thẳng.

Tôi mang bản in vào văn phòng anh, anh liền dùng cẳng tay che mắt, giọng buồn bực.

“Để xuống ngoài , tôi không muốn gặp em.”

Tôi lặng lẽ gật đầu, nhờ người khác mang tài liệu vào giúp anh lại không chịu.

Nhất quyết bắt quay lại truyền , bảo tôi phải tự đem vào.

Nhất thời tôi chẳng biết nên nói .

Cứ giằng co như vậy suốt một tuần, cuối cùng cũng đến ngày công ty tổ chức hoạt động tập .

Với nguyên tắc hạn chế tiếp xúc với Bùi Hủ, tôi lựa chọn xin nghỉ.

Kết quả không được duyệt.

Phản hồi bên trên ghi rằng: Hoạt động tập lần này có ý nghĩa rất quan trọng. Nếu vẫn kiên quyết xin nghỉ, tiền thưởng cuối năm sẽ không .

Tôi…

Tôi là được chứ ???

Ngày tổ chức hoạt động.

Tôi chần chừ mãi nên đến rất muộn.

Kết quả bị đám vô lương tâm hùa nhau ép uống một ly vì lý do muộn.

tôi nâng ly uống cạn một hơi, ánh mắt nóng rực của Bùi Hủ ở bên cạnh khiến tôi suýt sặc.

Giữa tiếng cười ầm ĩ của người, cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ ngồi.

Tiếng trò chuyện cười đùa dần lớn hơn, trên bàn tiệc bắt đầu liên tục nâng ly chúc .

cũng đến kính Bùi Hủ.

Anh thật thà đến mức có người đến là uống cạn ly.

Chẳng bao lâu sau, hai má ửng đỏ.

Không hiểu tôi lại thấy hơi lo, chủ động ngăn người lại đề nghị cùng chơi trò chơi.

Lập tức nhận được sự hưởng ứng của tất .

Trò người chọn là gập tay.

Vừa có moi chuyện hóng hớt, vừa có khiến người khác uống .

từng tỏ tình với Bùi Hủ đắc ý cười.

“Người tôi thích đang có mặt ở đây.”

Vừa dứt , gần như tất người đều kêu than gập xuống một tay.

Tôi không gập.

tôi cũng từng tỏ tình với Bùi Hủ.

diễn phải diễn trót.

Nhưng đếm lại, có người kinh ngạc tiếng.

“Ơ? giám Bùi lại không gập tay?”

người loạt quay đầu nhìn sang.

Hai má Bùi Hủ đỏ ửng, ánh mắt hơi mơ màng.

Trước những ánh nhìn vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ của người, anh chậm rãi nói, giọng hơi líu lại:

“Bởi vì… người tôi thích… cũng đang ở đây…”

Ánh mắt anh quá mức mơ màng, nhìn như chẳng tập trung vào đâu.

Nhưng tôi lại có cảm giác, nói câu ấy, dường như anh vẫn luôn nhìn tôi.

bàn tiệc lập tức nổ tung.

“Trời đất! Tin động trời thế này…”

vậy? Người giám Bùi thích là ?”

giám Bùi…Mau…”

Nhưng Bùi Hủ lắc đầu, không chịu nói thêm nữa.

11

buổi liên hoan kết thúc, người đều ngà ngà say.

Đang định về thẳng Tiểu Triệu, cậu “thông minh tuyệt đỉnh”, bỗng gọi tôi lại.

“Ê, Lạc Di. Trước đây chẳng phải cậu hay cùng giám Bùi ? Chắc chắn cậu biết anh ấy ở đâu đúng không?”

Tôi hoảng hốt quay đầu.

“Hả?”

Tiểu Triệu đỡ Bùi Hủ đang say mèm, liên tục nháy mắt với tôi.

“Cậu đưa giám Bùi về .”

Tôi vừa định kiếm cớ từ chối quản lý đứng bên cạnh gật đầu đầy tán thành.

“Tôi thấy được đấy.”

Nói , anh ấy đẩy Bùi Hủ sang phía tôi.

“Tiểu Thẩm, giám Bùi giao cô nhé.”

Tôi: “?”

Trong nói chuyện, cũng lần lượt về.

Chẳng lại mấy người.

Bùi Hủ say đến mơ màng, mắt chẳng mở nổi hẳn.

Nhìn cục diện hỗn loạn trước mắt, tôi cảm thấy đúng là kẻ xui xẻo được ông trời chọn trúng.

Bùi Hủ giơ tay vòng qua cổ tôi, lẩm bẩm:

“Về… …”

Tôi thở dài, ngoài gọi một chiếc taxi.

May mà Bùi Hủ vẫn khá ngoan, biết ngoan ngoãn đọc địa .

Vừa ngồi xuống hàng ghế sau taxi, anh bỗng tựa đầu vai tôi, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm.

Bị anh nhìn đến sởn tóc gáy, tôi đưa tay đẩy anh .

ngờ anh lại ghì c.h.ặ.t hơn, tôi đẩy thế nào cũng không nhúc nhích.

Anh cứ gác đầu vai tôi, bĩu môi.

“Thẩm Lạc Di, em ngốc thế?”

Tôi không phục.

“Tôi ngốc chỗ nào?”

Anh tủi thân đếm từng tay.

“Tại tôi bảo em đừng trả nữa…”

“Là em thật sự không trả luôn vậy?”

Tôi sững người.

Anh vẫn tiếp tục.

“Đầu em làm bằng gỗ à?”

“Rõ ràng cần em dỗ tôi một câu là tôi hết giận .”

“Thế mà em không chịu.”

“Chẳng phải… chính em là người tỏ tình trước …”

Càng về sau, giọng anh càng nhỏ.

Nhỏ đến mức tôi gần như không nghe rõ nữa.

Có lẽ vì cũng uống một chút nên mặt tôi nóng bừng.

Tôi vội hạ cửa kính xuống để hít gió.

Bùi Hủ nằm trong khu biệt thự dành giới giàu, ngay cách trang trí của khu dân cư cũng sang trọng chẳng khác khách sạn năm .

Tôi vất vả lắm mới dìu được anh về đến .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.