Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Đám đến phát điên tôi thì thấy một tia hy vọng.

Nếu anh chưa phát hiện tôi không phải yêu qua mạng thật… Vậy thì tại sao tôi không tiếp tục giả vờ?

Dù sao tài khoản trò chuyện cũng đang ở trong tay tôi, chỉ cần sống thêm một ngày là tôi sẽ có thêm một ngày để tìm cách tự cứu mình.

Cùng lắm thì tôi kiếm một khoản tiền bỏ trốn, ném xuống biển làm mồi cho cá.

Tôi khẽ rút tay khỏi tay anh.

anh còn chưa kịp phản ứng thì tôi đan từng ngón tay mình vào tay anh.

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy nhau.

Điều hòa trong quán không bật quá lạnh lòng bàn tay và ngón tay của anh mát lạnh.

Cảm giác dễ chịu.

Hứa Đông Tàng không dám tin.

Anh tôi xuống hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t.

Đôi mắt vốn ảm đạm dần dần sáng .

“Em… Không thấy ghét sao?”

“Tôi không trước về tình trạng của mình… Coi như là tôi đã lừa em.”

Tôi có chút chột dạ.

Dù sao… anh lừa cũng đâu phải tôi.

Kẻ thật sự đang lừa anh… Là tôi.

đúng là hơi bất ngờ chỉ cần anh là tốt thì em nghĩ mình có thể chấp nhận.”

Giọng tôi càng càng nhỏ.

cũng cúi xuống.

Trước mắt, màn điên cuồng cuộn .

Tôi chẳng rõ nữa mà chỉ thấy kín màn hình toàn là: [Mẹ mày bay !]

Cùng vô số ký tự hệ thống che bằng dấu ***.

Không hiểu sao tôi thấy hơi hả dạ.

Đúng ấy…

“Ọc ọc ọc…”

Từ trưa đến giờ tôi Bạch Oánh Oánh vừa dụ vừa kéo tới quán cà phê trước cổng trường chưa ăn miếng nào.

Cái bụng réo inh ỏi.

Hứa Đông Tàng khẽ bật cười.

Tôi lén ngẩng anh lập ngẩn ngơ.

Anh cười còn đẹp không cười.

Như băng tuyết tan chảy sau mùa đông.

Anh gọi nhân viên phục vụ: “Làm phiền cho chúng tôi một phần Black Forest đặc biệt.”

Black Forest đặc biệt?

Mắt tôi lập sáng rực nghe anh chỉ gọi một phần, tôi tò mò hỏi: “Anh không ăn sao?”

Hứa Đông Tàng dùng một tay mở điện thoại quét mã gọi món trên bàn.

Tay còn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Có chứ.”

“Em xem còn muốn ăn gì nữa thì gọi.”

 “Như vậy vừa ăn đặc biệt, vừa ăn những món em .”

Sống mũi tôi bỗng cay cay.

Hứa Đông Tàng đúng là một tốt.

03

Hai chiếc nhỏ đều là làm sẵn mang nhanh.

Chỉ là lớp kem còn lợn cợn đá chưa tan hết, c.ắ.n miếng tiên đã thấy nhạt nhẽo, chẳng còn hứng thú.

Tôi là kiểu dạ dày chính hiệu phương Đông. thường đúng là ăn đồ ngọt đến giờ ăn thì muốn ăn một bữa cơm t.ử tế.

Đồ mặn, có cơm, một bữa ăn đúng nghĩa!

Hứa Đông Tàng ăn nghiêm túc, hết miếng đến miếng khác, đúng kiểu “ăn không , ngủ không chuyện”.

Mấy lần tôi định mở miệng hỏi có muốn đổi quán không thấy anh lặng lẽ ăn cũng ngại.

Đến lần thứ ba ngẩng , anh nhận : “Có phải em muốn ăn thứ khác không?”

Tôi lập gật .

Bên ngoài quán cà phê luôn có tài xế của anh chờ sẵn. Tôi chưa từng thấy chiếc sang như vậy bao giờ.

Tôi vừa bước , đã trần đầy sao làm cho kinh ngạc, theo bản năng đưa tay sờ.

trên nền trời sao càng rõ .

[Đúng là vai pháo hôi, đây là trần sao đấy, đúng là đồ nhà quê chưa thấy việc đời.]

[Đừng có sờ nữa không? Mất mặt c.h.ế.t đi .]

Động tác của tôi khựng , ngượng ngùng rút tay về.

từ phía sau nắm lấy tay tôi, dẫn tay tôi chạm trần .

Phần lớn chỉ là lớp nhung mềm, đến chỗ những ngôi sao thì hơi gồ một chút.

“Thực sờ vào cũng thường thì đẹp.”

Tôi dè dặt hỏi: “Cái chắc đắt lắm nhỉ? Em sợ sờ bẩn mất.”

“Không sao. Em không? Nếu thì sau đi chọn một chiếc.”

Chọn… Chọn một chiếc á?

trên trần lập c.h.ử.i còn dữ , chỉ còn một chuỗi dấu *** che.

Tôi mím môi: “Em còn chưa thi bằng lái nữa. Mỗi lần nghỉ thì hoặc lạnh quá hoặc nắng quá, lười chưa đi học.”

“Không sao, đến đó thuê huấn luyện viên riêng.”

Học lái … Còn có cả huấn luyện viên riêng sao?

Đúng là tôi chưa thấy việc đời.

Tôi tưởng ai cũng phải chen chúc năm trên một chiếc tập lái cũ kỹ.

Hứa Đông Tàng đưa tôi đến một nhà hàng mang phong cách kiến trúc Trung Hoa.

Tôi vui mừng: “Em biết nhà hàng ! Là do nhà thiết kế em nhất – Winter – thiết kế!”

Ánh mắt Hứa Đông Tàng bỗng trở khó đoán.

“Em còn biết cả thiết kế nơi à?”

“Tất nhiên . Em cũng học ngành kiến trúc mà. Anh ấy là thần tượng của em. Chỉ tiếc một năm nay không thấy tác phẩm mới nào của anh ấy.”

Nhắc đến Winter là tôi thao thao bất tuyệt.

Đến cả biến mất tôi cũng chẳng nhận .

Hứa Đông Tàng chỉ lặng lẽ lắng nghe, vừa gắp thức ăn cho tôi vừa chăm sóc tôi dùng bữa.

Anh thỉnh thoảng tiếp lời thêm vài câu khi tôi đến điều mình .

Đúng là bạn tâm giao của tôi.

nhiều quá, chính tôi cũng thấy ngại anh chỉ mỉm cười, hiệu tôi tiếp tục.

Đến cuối bữa, tôi vừa ăn no, vừa đã đời: “Em định chờ công ty họ đăng tuyển thực tập là nộp hồ sơ luôn. Nghe làm bốn ngày nghỉ ba ngày, đúng là công ty trong mơ.”

Hứa Đông Tàng động viên: “Kiến thức chuyên ngành của em tốt như vậy, thử xem.”

“Anh luôn á?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.