Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
Hứa Phong cũng bị va không nhẹ.
Cậu ta vừa xoa vai vừa nói: “Chị dâu, người nhỏ khỏe dữ vậy?”
Tôi vẫn chưa hết sốc: “ cậu lại đây?”
“Đi chứ.”
“Chị vẫn chưa biết…”
“Hạ Hạ!”
“Ơ, tổng giám đốc Hứa, anh cũng đây à?”
Giọng Bạch Oánh Oánh phía sau vang , cắt ngang lời Hứa Phong.
Tổng giám đốc Hứa?
Tôi nhíu mày nhưng tôi chưa kịp hỏi gì thì đã nhìn thấy hoa hướng dương quen thuộc trên cổ áo cô ta.
Nó ch.ói mắt mức tôi bước tới rồi c.h.ặ.t cánh tay cô ta.
“Bạch Oánh Oánh!”
“Cậu trộm của tôi đúng không?”
Cô ta theo phản xạ che cổ áo, vẫn cứng cổ cãi.
“ Kiến Hạ!”
“Cậu… Cậu đừng vu khống!”
“ chứng minh nó là của cậu?”
Bình luận nổ tung.
[Ăn cắp cái gì? Nếu con pháo hôi không lừa nam chính thì vốn là của bé cưng nhà tao!]
[Đúng ! Đồ lừa được cũng tưởng là của mình à?]
[Đợi nam chính biết ngay pháo hôi đã lừa anh ấy đi. Tất cả những gì anh ấy cho cô ta đều phải trả lại cho bé cưng!]
…
Bình luận nói đúng, khí của tôi yếu đi.
Bạch Oánh Oánh như bắt được cọng rơm cứu mạng vạt áo Hứa Phong rồi bật khóc.
Ban còn khóc nhỏ sợ người khác nghe thấy nhưng sau đó diễn càng lúc càng nhập vai, giọng lớn mức mọi người xung quanh đều nghe thấy.
“Giám đốc Hứa…”
“ cũng không hiểu vì Hạ Hạ lại ghét .”
“Hồi còn ký túc xá cô ấy đã luôn ngấm ngầm ác ý với .”
“ thật sự không hiểu.”
“Muốn gì thì tự đi giành.”
“Không thể vì mình có rồi thì người khác không được có chứ…”
“Hu hu…”
“Đúng là người hiền bị bắt nạt…”
Hứa Phong nhướng mày mặc kệ cô ta tiếp tục diễn.
Vẻ mặt như chỉ muốn xem trò vui.
Người tụ tập ngày càng đông.
Người đứng về phía Bạch Oánh Oánh cũng càng nhiều.
“Nhỏ lòng dạ độc ác thật.”
“Không có thì cướp luôn à?”
“Hai người từng là bạn phòng ? Oánh Oánh đúng là khổ.”
“Chúng tôi thấy Oánh Oánh đeo lâu rồi.”
“Cô chứng minh nó là của cô đi.”
Tôi đứng giữa đám đông.
Trăm miệng cũng không cãi nổi.
nhẫn bộ… Cũng không trên người.
Lần trước sợ mất nnêntôi đã cất lại vào hộp trang sức rồi nhờ Hứa Đông Tàng giữ giúp.
Đợi gặp anh rồi mới đeo.
“Tôi…”
Tôi vừa định mở miệng thì nước mắt đã rơi trước.
Cái cơ địa hễ xúc động là khóc thật đáng ghét.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang ngoài đám đông.
“Không ai có việc để ?”
“Tụ tập đây gì?”
“Ông chủ lớn!”
“Trời ơi, ông chủ tới rồi!”
“Tôi đã bảo hôm nay ông chủ nhất định sẽ xem thực tập sinh .”
“Đắc tội với bà chủ tương lai, Kiến Hạ tiêu rồi.”
“Đúng .”
“Còn tự đ.â.m vào họng s.ú.n.g.”
“Lại còn nói là của mình.”
“Suỵt…”
“Đừng nói nữa.”
“Ông chủ nhìn qua rồi.”
Tôi ngước đôi mắt mờ nước mắt .
Hứa Đông Tàng đang đứng ngoài đám đông.
11
“Ơ?”
“Anh chẳng phải là người hôm đó quán cà phê…”
Bạch Oánh Oánh cũng nhận ra Hứa Đông Tàng.
Nhưng anh nhìn cô ta cũng không thèm, đôi mắt dịu dàng ấy chỉ hướng về phía tôi đầy đau lòng.
“Hạ Hạ.”
“Đừng khóc…”
Anh đi tới bên cạnh, tay tôi.
Tôi cúi , không dám nhìn anh.
Xung quanh vang tiếng hít khí lạnh.
“Xong rồi!”
“Đứng nhầm phe rồi!”
“Trời ơi!”
“ cả trang sức đắt như vậy cũng dám ăn cắp!”
“Đậu Bao, Đậu Bao.”
“Xin hỏi đắc tội bà chủ thì còn cơ hội không bị sa thải không?”
Bạch Oánh Oánh hiểu ra: “ Kiến Hạ…”
“Cô lừa tôi?”
Hứa Đông Tàng khẽ ngước mắt nhìn cô ta.
Ánh mắt dừng trên rồi trở nên lạnh lẽo vô .
“Thưa cô, tại cô lại đeo món trang sức tôi thiết kế tặng bạn gái mình?”
Bạch Oánh Oánh gào như phát điên: “Cô ấy không phải bạn gái anh!”
“Cô ấy là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”
“Người yêu quen qua mạng của anh là tôi!”
“Cô ấy vẫn luôn lừa anh!”
Xung quanh im phăng phắc.
Trái tim tôi cũng hoàn toàn tuyệt vọng.
Bình luận lướt qua.
[Ăn mừng nào! Cuối bé cưng cũng nói rõ với nam chính rồi!]
[Pháo hôi c.h.ế.t đi nhanh đi.]
[Đồng nghiệp nghỉ hôm nay chắc tiếc c.h.ế.t. Dưa lớn.]
[Tiếc thật. Tôi lại khá thích pháo hôi Kiến Hạ.]
[Tôi cũng . Tôi nhớ tên cô ấy rồi. Kiến Hạ.]
[Kiến Hạ à… Kiếp sau nữ chính nhé. Đừng sống khổ như vậy nữa. nhỏ đã tự mình lớn đã vất vả rồi.]
[ Kiến Hạ, ngủ ngon.]
[ Kiến Hạ, ngủ ngon.]
Nếu kết cục cuối là như thì tôi không cam lòng.
Đúng lúc ấy, bàn tay đang tay tôi siết c.h.ặ.t hơn.
Là Hứa Đông Tàng.
“Tôi không tâm.”
Bạch Oánh Oánh nhìn anh như nhìn một kẻ điên, giọng run rẩy: “Anh… Anh nói gì?”
“Tôi nói tôi không tâm.”
“Tôi không tâm cô ấy có lừa tôi hay không.”
“Điều duy nhất tôi tâm là cô ấy có thích tôi hay không.”
“Điều duy nhất tôi tâm là Kiến Hạ có thích anh hay không.”
Câu cuối như cố ý nói cho tất cả mọi người nghe.
Khi gọi tên tôi, anh nhấn rất mạnh từng chữ.
Bình luận lại bùng nổ.
[Đệt! Hóa ra phá cục kiểu ! Mọi người cảm nhận đi!]
[Trai lớn đỉnh ! Chủ nghĩa tình yêu thuần khiết muôn năm!]
[Trai lớn đỉnh ! Chủ nghĩa tình yêu thuần khiết muôn năm!]
[Trai lớn đỉnh ! Chủ nghĩa tình yêu thuần khiết muôn năm!]
[Trai lớn đỉnh ! Chủ nghĩa tình yêu thuần khiết muôn năm!]
Hứa Đông Tàng c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Hạ Hạ.”
“Chúng ta đi thôi.”
12
Trong văn phòng, tôi cúi , nước mắt chưa từng ngừng rơi.
“Xin lỗi…”
“Hu hu hu…”
“Hứa Đông Tàng…”
“… Rm không cố ý lừa anh…”
“Lúc là Bạch Oánh Oánh ảnh của để lừa anh.”
“Hôm đi gặp anh…”
“… cũng bị cô ta lừa.”
“Cô ta bảo để nói lời chia tay với anh…”
“Hu hu hu…”
“ thật sự không cố ý lừa anh…”
Hứa Đông Tàng khẽ thở dài, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Nhưng hôm đó… đâu có nói lời chia tay với anh.”
“Đúng không?”
Tôi khóc ngẩn người.
Không đúng…