Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 20

Hải bước ra khỏi mặt gương.

Bên cạnh ấy là chàng trai trẻ.

Nhiều đây lần lượt xuất hiện.

Họ không còn mang mặt của tôi.

Mỗi người đều khôi phục dáng vẻ trong ảnh thờ.

liều mạng giãy giụa.

“Nếu không có tôi canh cửa, những thứ trong gương đều thoát ra!”

Cao Văn nhặt số không dưới đất.

“Không cần người canh giữ.”

“Chỉ cần nhốt kẻ đã tạo ra các mã số trong.”

Cô ta áp số không ngực .

Con số số chín nhanh chóng biến mất.

mặt cũng từng chút một nên trống rỗng.

Lần tiên ta lộ ra vẻ sợ hãi thật sự.

“Tôi là người phụ trách Công ty Hoành Thịnh!”

“Tôi là đội trưởng ở đây!”

“Tôi còn có rất nhiều cái tên!”

Mỗi khi ta nói ra một thân phận, những người chết bao vây xé xuống một mặt.

lão.

Thanh niên.

Nhân viên sửa chữa.

Quản lý.

chủ.

Hết lớp da đến lớp da khác rơi đầy mặt đất.

Cuối cùng chỉ còn lại một bóng đen không có ngũ quan.

Hải và những người khác đồng loạt dùng sức, kéo nó về phía thang máy.

Tay bám lấy khung cửa, để lại những vệt dài mặt đất.

“Các người nhốt tôi cũng vô dụng!”

“Chỉ cần vẫn có người không còn đường để , cuộc gọi lại được gọi !”

Tôi nhặt số chín đã vỡ, ném buồng thang.

không có nữa.”

“Bởi vì sau nay, nơi không còn cần trực đêm.”

Cửa thang máy đóng lại.

đưa tay ra lần cuối nhưng vô số đôi giày vải trắng giẫm .

Sau khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, con số hiển thị tầng chín biến không.

Cả tòa nhà vang một tiếng động nặng nề.

hai đường dây camera đồng loạt cháy hỏng.

Những mảnh gương trong tường lần lượt hóa nước đen.

Giá sắt và đồng phục ở tầng hai mươi ba nhanh chóng mục nát.

Những nhân viên nhốt trong thang máy lần lượt ngã ngồi xuống đất.

Họ không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ sau khi tăng ca mình đã nhầm tầng.

Năm sáng, cổng viên tự động mở ra.

Tôi và Trần Khải sóng vai bước ra khỏi tòa số một.

Cao Văn không ra ngoài.

Cô ta đứng trong bóng ở sảnh lớn, vết bên má phải lại nứt ra.

Khi ánh nắng chiếu người cô ta, cơ thể dần nên trong suốt.

“Cô không sao?”

Cô ta lắc .

“Tôi thật sự đã chết nửa năm .”

“Có thể đưa bọn họ ra ngoài đã là đủ rồi.”

Cánh cửa kính mặt cô ta khép lại.

Cô ta nhìn tôi lần cuối, quay người bước thang máy đã tắt.

Sáng hôm , các cơ quan liên quan phong tỏa Trung tâm mại Quảng Thái.

Trong giếng thang máy ở tầng hầm thứ hai, họ tìm thấy nhiều bộ hài cốt.

Công ty Hoành Thịnh sau niêm phong.

Những hồ sơ mất tích che giấu nhiều năm cũng được đưa ra điều tra lại.

Trần Khải không biến mất.

Cậu ta thật sự không có quá khứ hoàn chỉnh, nhưng quyết định bắt tạo dựng tương lai cho mình hôm nay.

Một tháng sau, cậu ta làm trong một xưởng sửa chữa.

Còn tôi bắt tìm việc lại.

Khi phỏng vấn, tôi không còn che giấu khoảng thời gian thất nghiệp .

Hai tháng sau, một trung tâm mại bình thường nhận tôi làm.

Công việc vẫn là .

Ca ngày, lương không cao, cũng không bao chỗ ở.

Nhưng mỗi sau khi bàn giao lúc chín , tôi đều có thể rời bình thường.

Đồng nghiệp thỉnh thoảng cười tôi vì không dám soi gương trong thang máy.

Tôi chưa bao giải thích.

Đến tháng thứ ba sau khi nhận việc, trung tâm mại thay thiết camera.

Công nhân phát hiện một công tắc bí mật phía sau máy chủ cũ.

Bên dưới công tắc có một dòng chữ đã phai màu.

Cấm bật sau .

Tôi nhìn nó rất lâu.

Sau cầm dụng cụ, tháo công tắc xuống mặt tất cả mọi người.

hôm , tất cả thang máy trong trung tâm mại đều hoạt động bình thường.

màn hình không có đồ liệm, không có giày vải trắng, cũng không có một mặt khác giống tôi.

Tôi đứng cửa phòng trực, nhìn những người tan làm bước ra đường.

Ánh đèn phố sáng rực.

Mỗi người đều có nơi để về.

Điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông.

Là một số điện thoại lạ.

Đối phương hỏi nơi còn tuyển trực đêm không.

Tôi nhìn những đường dây đã ngắt tường, bình tĩnh trả lời:

“Không tuyển.”

“Sau cũng không tuyển nữa.”

Tôi cúp điện thoại, đẩy cửa phòng trực ra.

Tia nắng tiên của buổi sáng vừa vặn chiếu công việc của tôi.

Lần , người trong ảnh là tôi.

Tên cũng là tên tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn