Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Một bà lão nắm chặt tay anh, trong đôi đục ngầu chứa đầy nước : “Cậu người tốt, đã thay cô gái phóng hỏa kia bồi thường. Trong lòng chúng tôi cuối có một lời giải thích.”

Cố Lẫm nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay bà, trầm thấp, ôn hòa: “Đó điều nên . Cô ấy trẻ, cảnh khó khăn, mọi người cứ dùng số tiền giải quyết việc khẩn cấp . Sau khi cảnh sát có kết luận, trách nhiệm cần gánh, một phần không thiếu.”

Tiễn hết những người nạn nhân, anh dựa vào thân xe, thở ra một hơi dài.

Anh ngước nhìn Tô Nhu cách đó vài bước. Cô ta đang nắm khăn giấy lau khóe , chóp mũi khóc đến đỏ bừng.

ngày nay vất vả cho em rồi.” anh khàn vì mệt mỏi. “An ủi đình nạn nhân, liên hệ , những chuyện rắc rối không nên để một cô gái như em gánh vác.”

Tô Nhu vò tờ khăn giấy trong tay, vành tai hơi đỏ: “Anh Cố đừng vậy. Từ bạn thân nhất của em, anh chồng chưa cưới của cô ấy, em những việc điều đương nhiên.”

Nhìn tia máu dày đặc trong cô ta đôi môi nhợt nhạt, Cố Lẫm khó tránh khỏi cảm động.

Anh giơ tay muốn an ủi, cuối khẽ do dự rồi thu về, chỉ thấp dặn dò: “Về nghỉ ngơi cho tốt, chuyện để anh xử lý.”

Tô Nhu ngoan ngoãn gật đầu.

Cố Lẫm ngồi vào xe, khởi động động cơ rồi gọi cho trợ lý.

“Giám đốc.”

“Ngày mai vốn lưu động có thể về kịp không?” Ngón tay anh nhẹ nhàng gõ vô lăng.

“Không vấn đề gì, mười giờ sáng mai nhất định về tài khoản. Bên tài vụ tôi đã nhiều thúc giục.”

Cúp máy, Cố Lẫm lái xe thẳng đến .

Nhưng khi đẩy cửa phòng của Thẩm, bên trong đã không một bóng người. Giường chiếu sạch gọn gàng, đồ đạc trên tủ đầu giường được mang hết.

Y tá vẫn tiếp tục thay ga giường, tiện miệng : “ nhân hôm qua đã xuất . Người kiên quyết chuyển , đã ký giấy thủ tục. Người đến cô Thẩm, vợ chưa cưới của anh.”

Trái tim Cố Lẫm đột nhiên chìm xuống.

Bác sĩ điều trị rõ ràng đã dặn phải nằm theo dõi tuần.

Anh lập tức gọi cho Thẩm Từ, trong ống nghe liên tục vang máy báo máy bận.

Đến gọi thứ ba, số đã biến thành số không tồn tại.

Anh siết chặt ngón tay.

đây cho dù anh và Thẩm Từ cãi nhau dữ dội đến đâu, cô không xóa cách liên lạc của anh.

“Anh Cố, sao anh đứng đây?”

Tô Nhu xách túi thuốc vội vàng tới. Nhìn phòng trống không và động tác gọi liên tục của anh, cô ta lập tức hiểu ra.

Từ đón dì rồi sao? Sao cô ấy không với anh một tiếng?”

Cô ta khẽ thở dài, dịu khuyên nhủ: “Anh đừng giận. Gần đây tâm trạng cô ấy quá tệ, con gái nổi giận khó tránh khỏi bốc đồng. Đợi vài ngày hết giận, cô ấy quay về tìm anh.”

Cố Lẫm siết chặt , im lặng rất lâu, cuối đè nén cảm xúc cuộn trào trong lòng: “ thôi, anh đưa em về.”

người bước vào thang máy. Tô Nhu đột nhiên nhỏ tiếng, mang theo vài phần ngượng ngùng: “Anh Cố, em có chuyện muốn nhờ anh, anh đừng cười em. đình thúc giục kết hôn rất gấp, em thật sự không ứng phó nổi. Anh có thể giả bạn trai em một , em về một bữa cơm được không? xong em với đình rằng chúng ta không hợp.”

Cố Lẫm nhớ tới những ngày qua cô ta đã vất vả chạy ngược chạy xuôi vì vụ án của Thẩm Từ, liền đồng ý: “Được, ngày nào?”

Đôi Tô Nhu lập tức sáng : “Tối mai! Bố em nghe em dẫn người về, đã chuẩn bị sẵn đồ từ lâu.”

Chiều tối hôm sau, anh xách quà Tô Nhu trở về quê cô ta.

Tô bận rộn trong bếp suốt cả buổi chiều, thức bày kín cả bàn.

Tô kéo tay anh, cười đến nếp nhăn ở đuôi dồn cả : “Tiểu Cố trông thật sáng sủa. cháu có mấy người? công việc gì?”

Tô Nhu ngồi bên cạnh gắp cho anh một miếng sườn, tiếng giảng hòa: “ đừng điều tra hộ khẩu nữa. Anh Cố bận công việc, có thể đến một chuyến đã tốt lắm rồi.”

Tô liếc cô ta một cái, cười với Cố Lẫm: “Nhu Nhu bác từ nhỏ đã không biết chăm sóc bản thân, sau cháu phải nhường nhịn con bé nhiều hơn.”

Cố Lẫm cong khóe môi, không đáp lời.

Anh liếc mặt bàn, màn hình vẫn tối đen.

Anh úp xuống, gắp một đũa thức mặt bỏ vào miệng, nhai nhưng hoàn toàn không cảm nhận được mùi vị.

ngày rồi.

Tròn ngày, Thẩm Từ không gửi cho anh lấy một tin nhắn.

Ngày hôm sau, anh đến tòa cũ nơi bố Thẩm Từ sinh sống, gõ cửa hồi lâu. Hàng xóm bên cạnh thò nửa đầu ra quan sát anh: “Tìm ông Thẩm à? Chuyển rồi, tối hôm kia đã .”

rồi sao?

Anh đứng sững tại chỗ.

Một nỗi bất an dữ dội từ đáy lòng dâng .

Anh không khỏi nhớ tới ngày ở cổng , cô tháo chiếc vòng ngọc truyền khỏi cổ tay, bình tĩnh đưa đến mặt anh, : “Hôn không cần kết nữa, em tác thành cho người.”

Khi đó anh chỉ cho rằng cô đang giận dỗi, cảm thấy cô chuyện bé xé ra to.

Nhưng bây giờ…

trong túi đột nhiên rung .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.