Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Anh chẳng nói gì cả.” Tôi nói. “Anh em suy đoán, em chờ đợi, em tự lừa mình rằng anh em, là anh không giỏi hiện. Thẩm Xác, không phải anh không giỏi hiện.”

Tôi anh.

cô ấy, anh biết , biết nói chuyện, biết kéo dây áo cô ấy. đám anh em, anh biết uống rượu, biết đùa giỡn, biết hòa mình với họ. Còn em thì sao?”

Anh mím chặt môi.

em, anh có im lặng.” Tôi nói. “Không nói chuyện, không , không chủ động. Em anh có em không, anh bảo chuyện gì. Em bao giờ anh chịu công khai, anh bảo chờ thêm đi. Em sau này chúng ta sẽ thế nào, anh bảo nghĩ xa gì.”

“…”

“Em từng rằng tính cách anh vốn .” Tôi nói. “Em rằng từ nhỏ anh đã ít nói, lạnh nhạt, không giỏi những chuyện này. Em rằng cần mình đủ ngoan, đủ hiểu chuyện, không gây phiền phức anh, anh sẽ dần dần đối xử tốt với em.”

Tôi bật , tôi cũng không biết mình đang điều gì.

không phải anh ít nói.” Tôi nói. “Anh không có gì nói với em. Không phải anh lạnh nhạt, anh không nhiệt tình với em. Không phải anh không giỏi những chuyện này, anh không muốn chúng em.”

“Không phải.”

Anh lên tiếng, giọng nói trầm đục.

“Không phải .”

là thế nào?” Tôi .

Anh không nói.

“Thẩm Xác, anh nói em biết là thế nào.” Tôi nói. “Hôm nay anh phải nói rõ với em. Anh có em không? Nếu , sao anh chưa từng nói? Nếu không , sao anh không chịu thả em đi?”

Anh ngẩng đầu, tôi.

Hai anh đỏ ngầu. Trong hốc có thứ gì đang lấp lánh.

“Anh không biết.” Anh nói.

Tôi anh.

“Anh không biết.”

Anh lặp lần nữa, giọng khàn mức gần không nghe rõ.

“Anh không biết phải nói với em thế nào. Anh không biết phải nói những lời sao. Mỗi nghĩ việc phải nói, anh cảm cả người không tự nhiên, cảm quá sến súa, cảm … không nói .”

Tôi không nói gì.

không phải anh không quan tâm.” Anh nói. “Anh quan tâm. Anh thật sự quan tâm. Em có biết hôm nay em đứng ở , cầm ly trà ấy, trong lòng anh có cảm giác gì không?”

“Cảm giác gì?”

“Anh sợ.”

Anh nói.

“Mẹ kiếp, anh sợ muốn chết. Anh sợ em hiểu lầm, sợ em tức giận, sợ em quay người bỏ đi. anh muốn đứng dậy, muốn đi tìm em, anh…”

Anh dừng .

anh không hề động đậy.” Tôi nói.

“Anh…”

Anh nhắm .

“Anh không biết phải thế nào. Anh không biết sau đứng dậy bước thì phải nói gì. Anh không biết thế nào nắm lấy em bao nhiêu người. Anh không biết phải giải thích sao.”

Anh mở , tôi.

“Anh kẻ vô dụng.” Anh nói. “Anh biết. Mẹ kiếp, anh kẻ vô dụng. Em đối xử tốt với anh, anh biết. Em chờ anh, anh biết. Em muốn gì, anh cũng biết. anh không , anh không biết phải thế nào.”

Chương 9

Anh bước về phía bước, đứng rất gần tôi, gần mức tôi có ngửi mùi nước mưa hòa lẫn với mùi thuốc lá trên người anh.

“Em dạy anh đi.” Anh nói. “Dạy anh phải nói thế nào, phải thế nào. Anh sẽ học. Anh học còn không sao?”

Tôi anh.

Hốc anh đỏ bừng, lông mi ướt đẫm, không biết là nước mưa hay thứ gì khác.

Anh cứ thế tôi, giống người sắp chết đuối đang vào bờ, giống đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Thẩm Xác.” Tôi nói. “Năm nay anh ba mươi sáu tuổi rồi.”

Anh sững người.

“Không phải hai mươi sáu.” Tôi nói. “Mà là ba mươi sáu. Anh không còn là trẻ con, những chuyện này không cần người khác dạy.”

Anh không nói.

ở bên cô ấy, anh biết phải thế nào, biết phải nói chuyện sao, biết cách chăm sóc người khác.” Tôi nói. “Anh không muốn đối xử với em .”

“Không phải anh không muốn…”

Anh vội vàng định giải thích.

là không thích mức .” Tôi nói. “ thích người mức nhất định, sẽ không kiềm chế . Không nhịn muốn nói chuyện, không nhịn muốn , không nhịn muốn đối xử tốt với người ấy. Với em, anh có nhịn . Với cô ấy, anh không .”

Sắc anh thay đổi.

“Anh không có…”

“Anh có.” Tôi nói. “ anh không biết, em đã . cô ấy, anh sáng lên. ở bên em, trong anh không có ánh sáng.”

Anh há miệng không nói lời nào.

“Thẩm Xác.” Tôi nói. “Anh cô ấy.”

Anh đột ngột ngẩng đầu:

“Em nói gì?”

“Anh cô ấy.” Tôi nói. “ anh cũng không biết, hoặc anh không dám thừa nhận. anh cô ấy.”

“Em nói linh tinh!”

Giọng anh lập tức cao lên.

“Cô ấy là em gái anh! Là em gái lớn lên cùng anh từ nhỏ!”

sao mỗi lần cô ấy xảy chuyện, anh luôn là người đầu tiên chạy tới?” Tôi . “ sao cô ấy uống say, anh ở bên cạnh? sao cô ấy ngồi lên đùi anh, anh không đẩy ? sao cô ấy dựa vào vai anh, anh không tránh?”

là vì…”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.