Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
## 1
Ta là một con xà yêu.
Chuyện ta yêu thích đời này là tìm thức ăn trong vùng đầm lầy được nước nuôi dưỡng này.
Ánh nắng ấm áp, bùn đất ẩm ướt, cuộc sống không biết thoải mái mức nào.
có điều, hai tháng trước, ta bị người của Tróc Yêu Ty đuổi một mạch tới tận bờ biển.
Chẳng phải ta nuốt hai con thỏ của bọn họ thôi sao?
Có cần phải đuổi một con tận biển không?
Ta đâu có ăn thịt người!
trước là vách , sau là kiếm quang.
Trong lúc nguy cấp, ta nảy một ý, nghiến răng, quyết tâm nhảy thẳng xuống khỏi vách .
Nước biển tràn vào , ta cứ tưởng chắc rồi.
Sóng biển đập ta vào một khe đá chân vách , kẹt chặt mức không nhúc nhích được, thế lại không bị đuối.
Ta thật sự không còn sức nữa, đành trốn vào một động nhỏ được tạo thành từ những khe đá bên vách .
Tiếng bước chân của người Tróc Yêu Ty đi đi lại lại bên ngoài suốt nửa ngày, cuối cùng dần rời khỏi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, cuộn thành một vòng nhang muỗi trong khe đá.
Sau mê man ngủ thiếp đi.
## 2
Khi tỉnh lại nữa, ta cảm thấy cả người vô cùng dễ chịu.
Vảy không còn đau, gió biển không còn lạnh, thậm chí thân còn mềm mại nữa…
Ta mở mắt .
Đây là một động rộng kinh người.
Trong rõ ràng không có lửa, nhưng lại được một loại đá lấp lánh chiếu ban ngày.
Hai mắt ta lập tức lên!
Bảo bối!
Tất cả đều là bảo bối!
Đừng thấy ta là một con xem thường.
Ta là một con từng trải qua sóng to gió .
Tuy từ nhỏ lên trong đầm lầy, nhưng ta từng theo một lão quy tinh học giám định bảo vật suốt ba năm.
Những viên đá lấp lánh kia là dạ minh châu!
Một viên có thể đổi được cả một ngọn !
Ta “xì xì” thè lưỡi, duỗi cơ thể đang cuộn tròn nhang muỗi .
Ta đang định tới cọ lên viên dạ minh châu to bằng nắm tay gần .
Ta …
Ta tiếp tục …
Ơ?
Sao ta lại không được?
Đuôi của ta đâu?
Tại sao đuôi ta chẳng thể nhúc nhích chút nào?
Ta quay đầu lại.
Một cái đầu rồng …
Đang đè lên đuôi ta.
Đầu rồng không nhanh không chậm hạ thấp xuống, đôi mắt vàng kim chớp chớp hai .
Cái đầu rồng ấy còn dài hơn cả người ta, toàn thân màu trắng bạc, vảy tựa được ánh trăng ngưng tụ thành, mỗi một đều tỏa ánh dịu dàng.
Nàng đang nằm nghiêng, hơi thở dài và ổn định.
Mỗi nàng hít thở, một luồng khí ấm áp lại lướt qua vảy của ta, khiến cả người ta tê tê ngứa ngứa.
Ta cứng đờ.
Rồng.
Một con rồng còn sống.
Đang đè lên đuôi ta.
Trong đầu ta lập tức lướt qua ba chuyện.
Thứ , toàn bộ bảo bối trong động này đều là của nàng.
Thứ hai, nếu nàng tỉnh lại rồi coi ta là điểm tâm, ta ngay cả chạy không chạy nổi.
Thứ ba, hình mẹ ta…
là một con rồng.
Ta cẩn thận kéo đuôi về.
Không hề nhúc nhích.
Ta thử xoay đầu đuôi, dùng mép vảy cọ lên vảy của nàng.
Cọ được hai cái, con rồng kia bỗng “ừm” một tiếng.
Sau , nàng há ngậm ta lên.
“Con! Con của mẹ! Màu sắc này giống hệt mẹ lúc còn trẻ!”
Trong đầu ta vang lên một tiếng “ong”.
Gì cơ?
Con?
Con gì?
Nàng vẫn đang ngậm ta trong .
Cái đầu rồng trắng bạc lơ lửng giữa không trung, đôi mắt vàng nhạt trợn tròn, phản chiếu thân thể nhỏ bé đen sì của ta đang vặn vẹo giữa không trung.
Hơi nóng trong nàng phả khắp người ta.
Trong mùi tanh mặn gió biển hong khô ấy còn có một thứ cảm xúc ta từng ngửi thấy…
Kích động?
“Con!”
Nàng lại gọi một tiếng, giọng nói chen qua kẽ răng đang ngậm thân thể ta.
“Con có biết mẹ đã tìm con bao nhiêu năm không?”
Ta ngây người.
Mỗi một vảy trên người ta đều đang cố gắng suy nghĩ.
Đôi đồng tử vàng nhạt dựng thẳng của nàng cách ta ba tấc, cẩn thận quan sát ta từ đầu đuôi.
“Lông mày…”
“Sống mũi…”
Con rồng dùng đầu móng vuốt nhẹ nhàng gẩy gẩy vảy trên đỉnh đầu ta.
“Đường vân trên vảy! Đúng rồi! là loại đường vân xoắn ốc này! Giống hệt mẹ khi còn trẻ!”
Ta ngẩn ngơ trước mặt nàng.
Nếu bây giờ ta nói không phải con của nàng, liệu nàng có nuốt chửng ta trong một ngụm không?
Ta run rẩy nói:
“Cái … vị tiền bối rồng này…”
Ta cố khiến giọng không giống một con đang chờ bị làm thịt.
“Có phải người đã nhận nhầm…”
“Nhận nhầm?!”
Nàng đột nhiên nhả .
Ta “bịch” một tiếng rơi xuống ổ cỏ mềm mại.
Cái đầu rồng áp sát trước mặt ta, trong đôi đồng tử vàng nhạt đã dâng lên một tầng nước long lanh.
“Con à…”
“ vảy thứ bảy mắt trái của con rõ ràng có đường vân kết thúc bằng hình xoắn ốc! là dấu ấn thai lân độc của Ngân Sương Long tộc chúng ta!”
mắt trái của ta quả thật có một vảy khác biệt.
Nhưng là vết sẹo do hồi nhỏ ta bị một con mèo hoang cào.
Sao tự nhiên lại biến thành thai lân của Long tộc rồi?
“ là con!”
Nàng đột nhiên ngẩng đầu, phát một tiếng long ngâm khiến cả động rung lên ong ong.
Nàng cúi đầu nhìn ta, nước mắt sắp rơi rơi.
Ta kinh hãi nhìn giọt nước mắt sắp rơi xuống.
Một giọt nước mắt của nàng phải bằng hai thân thể ta!
“Mẹ!”
…Thôi được rồi.
Cứ làm con nàng vài ngày rồi tính sau.
Tuyệt đối không thể để nước mắt của nàng rơi xuống!
## 3
Hiệu quả thấy rõ ngay lập tức.
“Con… Cuối cùng con chịu gọi mẹ rồi…”
Giọng nàng nghẹn trong đống rong biển.
Để không bị nước mắt đập thành bánh , tiếng “mẹ” này gọi thật đáng giá.
Mẹ dùng đầu móng vuốt cẩn thận vớt ta khỏi ổ cỏ, đặt lên đỉnh đầu nàng.
Ta cuộn trên vảy bằng phẳng giữa trán nàng, cảm thấy giống một nốt ruồi đen mọc trên đầu rồng.
“Đi thôi, con. Mẹ đưa con về nhà.”
“Về… về nhà?”
Ta còn kịp hỏi nhà ở đâu, mẹ đã vung đuôi, lao thẳng vào trong biển.
Cứu mạng!
Ta là !
Ta không biết bơi trong biển!
Ta sắp đuối rồi!
Ai ngờ có một ngày ta không bị thiên địch ăn thịt, lại bị nước biển dìm .
Mẹ vẫn đang lải nhải bên tai:
“Nhà chúng ta ở đáy biển, hơn cái rách này gấp trăm ! Mẹ tích cóp rất nhiều bảo bối lấp lánh, tất cả đều để dành cho con!”
Bảo bối!
Ta còn kịp nghĩ những bảo bối đổi được bao nhiêu thức ăn thì nước biển ngạt thở từ bốn phương tám hướng đã ào tới.
Ta liều mạng vặn vẹo cơ thể, trong đầu còn lại một ý nghĩ.
Ta.
Sắp.
.
Đuối.
Rồi.