Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Chờ Một Lần Nữa Hay Không

Chương 4

“Không nhường hết cho tôi.” Tôi nói. “Tôi cũng không có nhiều .”

Ký Bạch đứng cửa, trong còn ôm bộ ga giường vừa thay.

“Cứ để trống trước. Em đặt thì đặt.”

nghe chu đáo, nhưng tôi lại bỗng thấy bực bội.

vali đứng giữa sàn nhà giống như đang nhắc nhở tôi chỉ là nhờ tạm thời.

Tôi không đóng vai một vị khách được chăm sóc chu đáo trong nhà anh, càng không ngày nào cũng chờ anh đoán xem tôi .

Ký Bạch, anh cảm thấy nhường tất cả cho tôi là tôn trọng sao?”

Anh sững lại, đặt ga giường lên lưng ghế.

“Có chỗ nào khiến em không thoải mái?”

“Nơi vốn toàn là của anh, nhưng bây giờ chẳng thấy của anh đâu. Anh dọn phòng giống như khách sạn, tôi chuyển vào còn lo sẽ làm lộn xộn.”

Anh theo ánh mắt tôi về phía tủ quần áo trống, cuối cùng cũng hiểu.

“Tôi sợ em không quen thấy của đàn ông.”

“Đó là của anh. Giấy kết hôn cũng đã nhận rồi, sớm muộn tôi cũng thấy.”

Ký Bạch đứng một lúc rồi sang phòng làm mang vài áo sơ mi trở về, treo một bên tủ.

Hộp cà vạt cũng được mang lại, đặt cạnh túi đựng của tôi. Màu sắc lộn xộn đến mức hơi chói mắt.

“Trước mắt thế được không?”

Tôi đẩy vali đến trước tủ quần áo.

“Như vậy mới giống có đang sống.”

Tối đó, tôi cùng nhau dọn dẹp đến khuya.

Tôi phát hiện thuốc đau dạ dày hết hạn trong ngăn kéo của anh.

Anh tìm thấy ba sợi dây sạc giống hệt nhau trong túi của tôi.

Không ai cười nhạo kia.

tôi chỉ vứt những thứ vứt, phần còn lại dần dần trộn lẫn vào nhau.

Anh nhường phòng ngủ chính cho tôi, còn vẫn ngủ trong phòng làm .

Sau vài ngày, tôi không nhịn được hỏi:

“Anh định ngủ trong phòng làm đến bao giờ?”

Anh đang rửa cốc, tiếng nước lập tức dừng lại.

“Chờ em mời.”

“Nếu tôi không bao giờ mời thì sao?”

“Tôi sẽ đổi sang một giường gấp tốt hơn.”

Tôi dựa vào cửa bếp bật cười.

Cuộc sống chung không kịch tính như tưởng tượng.

tôi sẽ tranh nhau ổ điện cuối cùng trong phòng tắm, quên đổ hộp bụi của robot hút bụi, còn tranh luận suốt hai trạm tàu điện ngầm về tào phớ nên ăn ngọt hay mặn.

Tất nhiên, những khuyết điểm của anh cũng nhanh chóng lộ ra.

Lần nấu ăn, anh nhầm đường thành muối làm ra một đĩa thịt xào ớt xanh ngọt đến mức có thể kéo sợi.

Tôi ăn một miếng rồi đẩy sang cho anh.

“Luật sư , không được tiêu hủy chứng cứ.”

Anh cắn răng ăn hết nửa đĩa.

Ngày hôm sau, trong nhà xuất hiện một máy in nhãn.

Lọ muối được dán chữ “Muối”.

Lọ đường được dán chữ “Công cụ gây án”.

Tôi chụp ảnh gửi cho Trình Mạn.

ấy trả :

“Cuộc hôn nhân cũng khá đáng giá.”

Sau đó xảy ra một nhỏ, khiến tôi dần cảm thấy yên tâm về cuộc hôn nhân .

Dự án tôi phụ trách đột nhiên xảy ra vấn đề, tôi đến Châu một tuần.

Ký Bạch đã đặt nhà cho cuối tuần.

Khi tôi nói với anh, anh tiện miệng hỏi vài câu:

“Tàu mấy giờ?”

“Mang đủ tài liệu chưa?”

“Có tôi đưa đi không?”

Tôi nói không .

Anh thật sự không đưa.

Mười một giờ đêm, tôi nhận được tin nhắn của anh:

“Đến khách sạn thì trả một dấu chấm.”

Tôi gửi một dấu chấm.

Anh gửi lại một tấm ảnh.

Là trang xác nhận nhà đã hủy đặt chỗ và hoàn tiền thành công.

Anh không nhắc rằng đã đặc biệt đặt nhà , cũng không khiến tôi cảm thấy mắc nợ anh vì đó.

Trang hoàn tiền trông bình thường.

Nhưng sau khi xem xong, tôi cầm điện lâu.

8

Một thời gian sau khi đăng ký kết hôn, Bùi Tự Xuyên ôm một bó hoa hồng lớn đứng dưới tòa nhà công ty tôi.

Lễ tân gọi điện nội bộ:

“Quản lý Đường, có một đàn ông họ Bùi nói là vị hôn phu của chị.”

“Không . Hãy gọi bảo vệ xử lý.”

Tôi không xuống dưới.

Không bao lâu sau, một số điện lạ gọi đến.

“Kiến Vi, anh chỉ nói với em vài câu.”

“Trong giờ làm không nói riêng.”

“Vậy sau khi tan làm.”

“Tan làm càng không nói.”

“Em nhất định tuyệt tình đến vậy sao?”

Tôi ký xong đơn mua trên .

“Hủy hôn, quyết toán tài chính, chấm dứt liên lạc. Tôi tưởng ý nghĩa đã rõ ràng.”

“Vậy bảy năm thì sao?”

“Đã từng xảy ra. Không thể hoàn tiền, cũng không gia hạn.”

Anh im lặng một lúc.

“Tình Hòa có đến tìm em không?”

“Không.”

vòng đó có vấn đề.”

Ngòi bút của tôi khựng lại.

Cuối cùng anh cũng nói được một mới mẻ.

“Có vấn đề ?”

“Em xuống đây, anh sẽ nói.”

“Gửi email.”

“Đường Kiến Vi!”

“Nói điện .”

Anh hạ giọng.

“Trong một hạt bạc có máy ghi siêu nhỏ.”

Tôi ra cửa sổ.

Bó hoa hồng dưới lầu đỏ đến chói mắt.

“Ai đặt?”

“Tình Hòa.”

“Ghi cái ?”

ấy nói ghi lại những chúc khi ta đăng ký kết hôn. Sau khi ấy đeo vòng lên anh ngày hôm đó, anh không tháo ra. Tối khi rửa , hạt bạc đập vào bồn rửa, vỏ bị lỏng, để lộ một bảng mạch.”

Nói đến đây, giọng anh trở nên căng thẳng.

Ban Bùi Tự Xuyên tưởng đó là thiết bị định vị, nên mang đến nhờ một bạn chuyên sửa điện tháo ra.

Trong thiết bị có một thẻ nhớ.

Đoạn ghi bắt từ lúc Nguyễn Tình Hòa cắt dây trong phòng làm , kéo dài đến tận đại sảnh Cục Dân chính.

Có lẽ ban ta thật sự ghi lại thanh lúc tôi đăng ký, sau đó dùng chúc làm công cụ gây .

Nhưng ta quên rằng trước khi ra , từng nhận một cuộc điện .

“Tệp gốc chỗ anh, chưa từng cắt ghép. Anh cũng đã chụp ảnh thiết bị và vỏ .”

“Gửi nội dung email.”

“Anh có thể lên trên không?”

“Không.”

Tôi cúp máy.

Email nhanh chóng được gửi đến.

tệp thanh, tệp đính kèm còn có ảnh hạt bạc sau khi tháo ra và hóa đơn của cửa sửa chữa.

đoạn ghi là tiếng kéo khép lại, sau đó những hạt vòng lần lượt lăn mặt bàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.